13

"Xin lỗi, sau này em sẽ không nói nữa."

Tôi quay lưng lại, cuộn mình trong chăn.

Không thèm để ý đến anh ta nữa.

Tôi muốn ly hôn!

Khỏi bệ/nh là ly ngay!

Nếu sau này còn tin một chữ trong mấy cái bình luận hiển thị đó, tôi ch*t vì ng/u cho xong!

Có lẽ vì mẹ tôi thấy tôi không trả lời tin nhắn.

Hoặc cũng có thể Lâm Mục ở nhà gây rối ầm ĩ.

Bệ/nh chưa khỏi hẳn, họ đã sốt sắng lấy cớ gia tộc họ Lâm tổ chức yến tiệc, bắt tôi dẫn Chu Cẩm Hoài về theo.

Yến tiệc nhà họ Lâm vẫn như mọi khi, phô trương xa hoa.

Khắp nơi toát lên vẻ tinh tế giả tạo.

Chu Cẩm Hoài vừa đến nhà họ Lâm đã bị bố tôi gọi đi.

Tôi thấy nhàn hạ, lẻn vào góc ăn đồ ngọt.

Lâm Mục lại cố tình bám theo.

Vênh váo không nhịn được khoe khoang.

"Lâm Vãn, bố đã đi bàn với anh Cẩm Hoài việc hủy hôn ước rồi."

Hắn nhếch mép cười, nụ cười đầy vẻ thắng chắc.

"Anh Cẩm Hoài chắc chắn sẽ đồng ý, lúc đó mày sẽ như con chó mất chủ, cuốn xéo về quê."

"Trước đây còn có bà già đó che chở cho mày, giờ bả ch*t rồi, mày về chỉ có nước..."

Chưa nói hết câu.

Tôi thuận tay cầm ly rư/ợu bên cạnh, hất thẳng vào mặt hắn.

Rư/ợu dính nhớp nháp từ tóc hắn nhỏ giọt.

Tôi bình thản đặt ly xuống, lau tay.

"Xin lỗi, miệng quá hôi, giúp cậu rửa sạch."

"Còn nữa." Khi ngẩng mắt nhìn hắn, ánh mắt tôi đã lạnh thấu xươ/ng.

"Nếu cậu còn dám bất kính với bà ngoại, tôi không ngại tự tay đưa cậu xuống dưới ấy xin lỗi bà."

"Mày!" Lâm Mục h/oảng s/ợ lùi một bước.

Lập tức gi/ận dữ:

"Lâm Vãn, đồ tạp chủng vô giáo dục! Tao mách bố mẹ bây giờ..."

"Ai bảo ai vô giáo dục?"

Một giọng nói trầm lạnh vang lên phía sau.

Tôi quay đầu, chạm ngay vào ánh mắt Chu Cẩm Hoài.

Anh mặc vest đặt may, dựa vào tường.

Đồng thời, "bốp!" một tiếng, tôi thẳng tay t/át vào mặt hắn.

"Lâm Mục, lâu không bị đ/á/nh nên quên tính tình tôi rồi à?"

Lâm Mục sững sờ, tay ôm mặt.

Tôi nhìn về phía Chu Cẩm Hoài đứng không xa.

Mặt anh đen như mực.

Không khí xung quanh ngột ngạt.

Biểu cảm này, là đang gi/ận vì tôi đ/á/nh Lâm Mục?

Trong lòng tôi bỗng thấy khó chịu vô cùng.

Bực bội nhặt áo khoác trên ghế, lao qua vai anh hướng thẳng ra cửa.

Anh giơ tay kéo tay tôi, gọi:

"Em định đi đâu?"

Tôi lạnh lùng gi/ật tay lại.

"Anh có tư cách gì để quản tôi?"

"Tránh ra! Đừng bắt tôi gh/ét luôn cả anh."

Nói xong, tôi một mình rời khỏi nhà họ Lâm.

14

Vừa bước ra khỏi cửa, tôi lập tức hẹn Giang Hạ ra ngoài.

Vừa gặp mặt, tôi liền x/é miếng dán ức chế.

Giang Hạ ngửi thấy mùi trong không khí, trố mắt:

"Mày ngoại tình rồi? Sao trên người toàn mùi Omega thế?"

Hắn hạ giọng, mặt khó tin: "Chu Cẩm Hoài có biết không?"

Tôi trợn mắt, đẩy hắn ra.

"Nhờ th/uốc của mày đấy."

"Tối đó pheromone của Chu Cẩm Hoài mất kiểm soát, khiến tao phân hóa lần hai thành Omega."

"Trời đất!" Giang Hạ đứng hình.

Giây sau lại cười toe toét: "Thế hai người đã..."

"Th/uốc của tao mạnh không? Được sáu tiếng chứ?"

"Cút!"

Tôi bực dọc ngã vật ra ghế, nhìn hắn:

"Ít nói mấy câu vô nghĩa đi. Dạo này người tao không ổn, mày có th/uốc ức chế mạnh không?"

"Dùng th/uốc làm gì." Giang Hạ nhướn mày. "Bảo chồng mày đ/á/nh dấu vĩnh viễn là xong."

Tôi định cãi lại, chợt vài dòng bình luận lướt qua:

【Gì?! Công bối phân hóa thành Omega rồi?】

【Đừng mà, cặp AB yêu nhau của tôi sắp BE rồi sao?!】

【Nam chính gh/ét nhất mùi Omega, năm xưa nếu không phải thư ký kia dùng pheromone dụ bố anh ta ngoại tình thì mẹ anh ta đã không trầm cảm t/ự s*t.】

【Nên anh ấy cực kỳ gh/ét sự thu hút bản năng không thể kháng cự giữa Alpha và Omega!】

Tôi cúi mắt, mọi cảm xúc dần lắng xuống.

"Không cần."

Tôi nghe giọng mình lạnh lùng khác thường: "Tôi sẽ ly hôn với anh ta."

Bất kể hôm nay Chu Cẩm Hoài có đồng ý hay không.

Dù không có Lâm Mục.

Tôi cũng không muốn lãng phí đời mình vào kẻ không bao giờ yêu mình.

Nghĩ vậy, tôi lấy điện thoại nhắn cho Chu Cẩm Hoài:

【Về sớm đi, em có thứ muốn đưa anh.】

Tờ thỏa thuận ly hôn đã chuẩn bị sẵn trong ngăn kéo.

Đến lúc trao cho anh rồi.

15

Sau khi Giang Hạ tiêm th/uốc ức chế Omega cho tôi, tôi về nhà.

Vừa mở cửa, mùi thức ăn thơm phức đã bay ra.

Chu Cẩm Hoài bước từ bếp ra.

Phần trên không mặc đồ, chỉ quấn tạm chiếc tạp dề.

Đường cơ cuồn cuộn lấp ló dưới vải.

Cùng khuôn mặt góc cạnh.

Đúng là nam sắc đỉnh cao.

Tôi vô thức li /ếm môi khô.

"Anh đang làm gì thế?"

Chẳng lễ vì tôi đ/á/nh Lâm Mục, anh bị kích động dùng mỹ nam kế trả th/ù cho hắn?

Anh bước đến, ánh mắt lảng tránh không dám nhìn tôi.

Nhưng giọng điệu nghiêm túc.

"Em không thấy trong phòng hơi nóng sao?"

Tôi nhìn ra cửa sổ thấy lá rơi vàng úa phủ kín.

Lại nhìn xuống chiếc áo khoác dày cộp trên người.

Im lặng giây lát.

Anh đột nhiên dừng bước.

Nắm ch/ặt tay, sắc mặt cực kỳ âm trầm.

Ánh nhìn đóng vào phần cổ áo mở của tôi.

Mắt đỏ bất thường, nhìn chằm chằm:

"Trên người em..." Giọng anh trầm khàn, như nghiến răng: "Sao lại có mùi Omega đậm thế?"

Tôi chợt nhớ ra, lúc đi đã quên dán lại miếng ức chế.

Dù đã tiêm th/uốc nhưng mùi hương vẫn chưa tan hết.

Không đợi được câu trả lời, anh gi/ận đến bật cười.

"Lâm Vãn, em có trái tim không?"

"Chúng ta chưa ly hôn, em đã dám mang mùi người khác về, còn để hắn lưu lại dấu vết trên người."

"Em có nghĩ..." Giọng anh khàn đặc: "Anh cũng sẽ đ/au lòng?"

Hả?

Tôi sửng sốt.

Dấu vết gì?

Cúi xuống nhìn.

Phát hiện chỗ cổ áo mở không hiểu lúc nào nổi lên vài chấm đỏ.

Mới nhớ lúc nãy Giang Hạ tiêm th/uốc ức chế có nhắc:

Loại phân hóa lần hai như tôi tốt nhất không nên dùng, không sẽ có phản ứng bài trừ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gai Nhọn

Chương 17
Tôi xuyên thành phản diện độc ác. Còn anh, anh yêu thầm nhân vật thụ chính, yêu đến hèn mọn mà chẳng được đáp lại. Thế là tôi dùng đủ mọi thủ đoạn: ép buộc anh, giam cầm anh, kiểm soát anh. Nhưng thứ tôi nhận được chẳng là phải tình yêu, mà chỉ có những luồng hận thù tuôn trào không dứt. Vào ngày tôi quyết định tìm đến cái chết, tôi hỏi anh: "Trong mắt anh, em là hạng người gì?" Giang Hằng đến đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên: "Kinh tởm." Tôi nói: "Anh nói một câu gì đó dễ nghe đi, em sẽ trả tự do cho anh." "Nếu được chọn lại, tôi nhất định không muốn quen biết cậu." Anh cụp mắt nhìn vào trang sách, gằn từng chữ một. Tôi không kìm được mà lầm bầm: "Em sẽ đi tìm anh của ngày xưa để mách tội cho xem." Cuối cùng anh cũng chịu ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương: "Cậu định sống cả đời trong quá khứ sao?”
52.14 K
9 Nụ Hôn Thiên Thần Chương 20.2
11 LẠI RƠI VÀO TINH HÀ Chương 8: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm