Tôi mở video. Trong khung hình, một chú Samoyed khổng lồ đang nằm dài trên đùi Bùi Giác, hướng về phía ống kính gào "gâu gâu". Trên cổ nó còn đeo tấm biển nhỏ khắc hai chữ: Thẩm Niệm.
Giọng Bùi Giác vang lên từ điện thoại, trầm ấm mà pha chút tủi thân: "Niệm Niệm, mẹ bỏ rơi hai bố con ta rồi".
Bàn tay tôi r/un r/ẩy. Thẩm Niệm? Con chó này đúng là mang họ tôi? Còn gọi tôi là mẹ nữa? Thằng đi/ên này muốn dụ tôi quay về mà dám nghĩ ra chiêu đ/ộc địa đến thế sao?
Chưa kịp ch/ửi thầm, màn hình lại hiện thông báo chuyển khoản: "Alipay đã nhận được 5 triệu tệ". Ghi chú: Tiền sữa cho bảo bối.
5 triệu m/ua sữa cho chó? Đồ phá gia chi tử đ/ốt tiền như đ/ốt vàng mã! Tôi ôm lồng ng/ực đ/ập thình thịch. Bùi Giác đi/ên rồi, hắn muốn kéo tôi cùng phát đi/ên.
Nhét điện thoại vào túi, tôi với lấy cây chổi trong góc. Không được nghĩ, cứ nghĩ là đầu óc lại nhức buốt. Phải lao động, phải để cơ thể chuyển động, quẳng hết mấy ý nghĩ tạp nham này đi.
Ông chủ đang vác bao thức ăn ra sân sau, thấy tôi cầm chổi liền cười híp mắt: "Ngôi sao lớn cũng làm việc này? Để đấy, lát tôi dọn".
Tôi gi/ật lấy bao tải trên vai ông, trĩu nặng suýt làm tôi trẹo lưng, cắn răng nói: "Đừng khách sáo, tôi đến trải nghiệm cuộc sống mà. Cho heo ăn thế nào? Để tôi".
Ông chủ đành chịu thua: "Đổ vào máng thôi, cẩn thận kẻo trượt chân".
"Vâng".
Tôi vác bao thức ăn bước vào chuồng heo. Mấy con heo nghe động liền ủn ỉn chạy tới. Nín thở, tôi đổ thức ăn vào máng. Một con sốt ruột dùng mũi húc vào bắp chân tôi. Mất thăng bằng, chân trượt phải đống phân heo nhầy nhụa, cả người tôi ngã ngửa ra sau.
Gáy đ/ập mạnh vào hàng rào, "đùng" một tiếng. Hoa mắt chóng mặt, không chỉ thấy sao trời mà còn vô số hình ảnh ùa về. Ký ức thất lạc bị cú va chạm này mở ra, những cảnh tượng chồng chéo ép vào n/ão tôi.
***
Ba năm trước.
Không lâu sau khi tôi vứt bỏ thư tình, Bùi Giác đã chặn tôi lại. Trong tay hắn là nắm giấy tôi vừa ném.
Tôi với tay gi/ật: "Trả đây!"
Bùi Giác giơ cao tay, lợi dụng chiều cao khiến tôi tóm hụt. Hắn cúi nhìn tôi, mở tờ giấy: "Thẩm Ng/u, viết cho ai thế?"
Tôi nói dối: "Đằng nào cũng không phải cho anh".
"Ồ? Trong trường còn có học trưởng Bùi thứ hai sao?"
Mặt tôi đỏ bừng: "Giờ tôi không thích nữa được không? Vứt đi là không cần nữa!"
Bùi Giác không nói gì, trước mặt tôi, hắn gấp gọn tờ giấy bỏ vào túi. Tôi sửng sốt: "Anh làm gì thế? Đó là rác mà".
"Em không cần, vậy nó là đồ vô chủ. Ai nhặt được thì thuộc về người đó".
"Anh bị đi/ên à? Nhặt thứ này, anh không bảo mình không thích đàn ông sao?"
Nhớ lại đoạn hội thoại vừa nghe tr/ộm, tôi bật khóc gi/ận dỗi, đẩy hắn: "Tránh ra, tôi kỵ mùi thẳng tỏa nhiệt đấy".
Bùi Giác không nhúc nhích, thậm chí tiến thêm bước, đầu gối húc vào giữa đùi tôi: "Ai bảo anh thẳng? Anh nói thế để đuổi hoa đào thôi. Thẩm Ng/u, em có biết anh chờ bức thư này của em tròn bốn năm rồi?"
Trước khi tôi kịp phản ứng, hắn đã cúi đầu hôn xuống. Tôi bị hắn ép vào tường hôn đến ngạt thở. Khi nụ hôn kết thúc, chân tôi mềm nhũn, toàn bộ dựa vào vòng tay giữ eo của hắn mới không tuột xuống đất.
Bùi Giác cúi đầu vào hõm cổ tôi, hơi thở gấp gáp: "Bao nuôi anh đi".
Tôi tưởng mình nghe nhầm: "Cái gì?"
"Nhà em giàu mà? Đưa anh tiền, anh thuộc về em. Anh muốn làm chó của em, Thẩm Ng/u".
Cảnh tượng chuyển tiếp. Bùi Giác quỳ trên thảm phòng khách, tay nâng chú Samoyed mới đầy tháng. Tôi ngồi khoanh chân trên sofa, dùng cần câu mèo chọc vào mặt hắn: "Từ nay con chó này tên Thẩm Niệm".
"Vì sao?"
"Vì em phải luôn nhớ anh là ân nhân, là trời cao của em".
Bùi Giác cười. Hắn cúi xuống hôn chiếc mũi ươn ướt của chó con, rồi ngẩng lên nhìn tôi: "Được, Thẩm Niệm. Thẩm của Thẩm Ng/u, niệm của tương tư".
Lúc đó tôi chỉ lo làm oai, nào nghe ra ẩn ý trong lời hắn. Giờ nhớ lại, ánh mắt ấy đâu phải miễn cưỡng, rõ ràng là thỏa mãn sau khi đạt được mục đích.
Mảnh ký ức vẫn ghép hình đi/ên cuồ/ng. Tôi nhớ lần đầu cầm roj, tay run bần bật. Đó là lúc cãi nhau dữ dội nhất, tôi không chịu nổi tính chiếm hữu của Bùi Giác, đòi chia tay.
Lần đó hắn nh/ốt tôi trong nhà, nhất định phải giải quyết vấn đề. Tôi tức gi/ận đ/ập phá đồ đạc: "Giải quyết thế nào? Anh còn gh/en với cả con chó đường phố khi em nói chuyện!"
"Thế em? Ngoài đ/ập phá, em còn biết làm gì?" Hắn nhìn thẳng, ánh mắt đầy khiêu khích: "Thẩm Ng/u, em có gan thì đ/á/nh anh đi". Thậm chí còn đưa roj cho tôi.
Tôi tức đến mụ đầu, vung tay quất một roj xuống. Vệt đỏ hiện lên ng/ực trắng của hắn. Bùi Giác nắm lấy tay tôi, dẫn dụ tôi đ/á/nh tiếp: "Chưa ăn cơm à? Mạnh lên nữa!"
Tôi bị kích đến đỏ mắt, không màng gì nữa vung roj đ/á/nh hắn. Hắn không né tránh, còn hét khi tôi dừng tay thở: "Tiếp tục, đừng dừng!"
Sau đó không biết thế nào mà biến chất. Tôi cưỡi lên lưng hắn, kẹp ch/ặt hai bên hông, tay vung roj bắt hắn bò. Đến khi mệt không giơ nổi tay, cả người đổ vật ra lưng hắn thở hổ/n h/ển. Bùi Giác đỡ lấy thân hình đang tuột dốc của tôi: "Hết gi/ận chưa? Thẩm Ng/u".
Tôi chợt nhận ra mình vừa làm gì, roj rơi khỏi tay. Nhưng ánh mắt Bùi Giác lại sáng rực: "Em xem, em cũng thích mà".
Suốt thời gian dài sau đó, mỗi lần cãi nhau, hắn lại bảo tôi đ/á/nh. Mỗi lần tôi muốn chấm dứt mối qu/an h/ệ bi/ến th/ái này, Bùi Giác lại phát đi/ên. Tuyệt thực, tự rạ/ch tay, dầm mưa thâu đêm. Cho đến khi tôi mềm lòng, lại đồng ý không rời xa.
Đoạn ký ức cuối dừng ở trước vụ t/ai n/ạn. Tôi đ/ập hợp đồng bao nuôi mới lên bàn: "Bùi Giác, lần này chơi trò mất trí nhớ nhé. Em sẽ giả vờ quên anh, anh phải theo đuổi em lại từ đầu. Chỉ một yêu cầu: Đừng có bi/ến th/ái, nghe chưa?"