Ngày khai trương cửa hàng mới, nhờ chiến dịch quảng bá bài bản cùng nguyên liệu tươi ngon đúng chuẩn, tôi nhanh chóng thu hút được lượng lớn thực khách mới lẫn cũ.

Cửa tiệm mới rộng gấp đôi chỗ cũ, chứa được nhiều khách hơn nên doanh thu cũng tăng hơn gấp đôi. Nhờ khách quen tự nguyện chia sẻ lên mạng xã hội, ngày thứ hai đông hơn, rồi ngày thứ ba, thứ tư... Cứ thế, quán luôn trong tình trạng chật cứng, công việc kinh doanh dần ổn định và ngày càng phát đạt.

Một hôm, tôi bắt gặp chú Lý đứng ngập ngừng trước cửa, chỉ dám liếc nhìn vào trong mà không vào. Thấy vậy, tôi chủ động bước ra:

- Chú Lý, chú đến trình diễn trồng cây chuối gội đầu đấy ạ?

Ông lão ngượng ngùng mở miệng:

- Chú không phục! Cùng mở nhà hàng Tứ Xuyên, sao cháu làm ăn tấp nập thế này mà chú thì ế ẩm? Cháu có thể chỉ cho chú biết lý do không?

Cùng một địa điểm, cùng một cửa tiệm, ông không hiểu vì sao chỗ đất từng đắt khách ngày nào giờ lại ảm đạm dưới tay mình, kéo theo cả con phố ẩm thực cũng điêu tàn.

Tôi phẩy tay:

- Hồi đó chú nhất quyết không gia hạn cho cháu dù chỉ một ngày, đã vô tình vô nghĩa thì giờ cháu cớ gì phải chỉ chú? Làm ăn là phải dựa vào thực lực thôi!

Thấy tôi cự tuyệt, chú Lý thở dài:

- Cháu có muốn mở chi nhánh không? Chỗ cũ chú cho thuê 20 vạn một năm được không? Để chú đỡ lỗ chút đỉnh.

Tôi lắc đầu:

- Mở chi nhánh cũng không chọn chỗ ấy đâu. Sớm biết thế này thì hồi đó đừng có chơi tận diệt. Cháu đời nào thuê lại mặt bằng của chú nữa, bỏ đi nhé!

Lúc ra về, chú Lý còn gằn giọng:

- Đừng vội mừng! Tô Ngạn sắp cưới rồi cháu biết không? Giấc mơ hoa của cháu với hắn coi như tan thành mây khói!

Ông tưởng câu nói đó sẽ khiến tôi đ/au lòng - kẻ từng suýt nữa thành hôn với Tô Ngạn. Nhưng tôi chỉ bình thản:

- Cháu nghe rồi. Nhờ chú chuyển lời chúc bách niên giai lão giùm.

Giờ đây khi tỉnh táo nhìn lại, tôi thấy vô cùng may mắn vì đã không chọn kết hôn với Tô Ngạn. Lấy chồng giàu chưa chắc đã hạnh phúc. Tôi không thể vì gia thế nhà họ Tô mà cả đời nhẫn nhục chịu đựng. Thứ phù hợp với mình mới là tốt nhất.

Chú Lý về sau đóng cửa hàng vì không chịu nổi lỗ nặng. Khi ông đóng cửa, các cửa tiệm quanh đó cũng lần lượt đua nhau khép cửa. Thu nhập của chú Lý sụt giảm thảm hại nhưng chẳng ai thương hại - tự ông chuốc lấy mà thôi.

Nghe đâu mấy căn mặt bằng ấy năm năm liền không cho thuê được, b/án cũng không xong, đành bỏ không cho bụi bám. Đáng đời!

09.

Thời gian trôi qua, nhờ việc kinh doanh thuận lợi, tôi lần lượt mở thêm nhiều cơ sở ẩm thực khắp thành phố - không chỉ là quán Tứ Xuyên mà còn có khu cắm trại nướng BBQ ngoại ô, tiệm bánh ngọt tự chọn view đẹp cho các cô gái check-in... Tiền vào như nước.

Giờ đây khi nhắc đến tôi, người ta không còn tiếc nuối vì tôi không lấy được Tô Ngạn - cậu ấm nhà giàu. Thay vào đó, họ xót xa cho nhà họ Tô đã để vuột mất cô gái có tài ki/ếm tiền như tôi khi đang ngấp nghé bờ vực phá sản. Nghe đồn vợ Tô Ngạn vì gia cảnh sa sút đang đòi ly hôn, giành quyền nuôi con.

Dù sau khi kết hôn được hưởng cuộc sống vật chất đủ đầy nhưng bà Tô lúc nào cũng tìm cách kiểm soát con dâu, cấm đoán đủ điều khiến cô ấy bị trầm cảm sau sinh nặng. Sớm đã ngán ngẩm người chồng vô trách nhiệm cùng mẹ chồng khó tính.

Nghe tin ấy, lòng tôi trào dâng niềm hân hoan. Giá ngày ấy nghe lời mẹ Tô Ngạn, từ bỏ sự nghiệp để làm bà nội trợ toàn thời gian thì giờ đây người ôm con vật lộn giành quyền nuôi dưỡng hẳn phải là tôi.

Nhưng hiện tại, tôi có sự nghiệp riêng. Chỗ dựa của tôi là chính bản thân mình. Không cần dựa vào Tô Ngạn, tôi vẫn sống thật tốt...

---HẾT---

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gai Nhọn

Chương 17
Tôi xuyên thành phản diện độc ác. Còn anh, anh yêu thầm nhân vật thụ chính, yêu đến hèn mọn mà chẳng được đáp lại. Thế là tôi dùng đủ mọi thủ đoạn: ép buộc anh, giam cầm anh, kiểm soát anh. Nhưng thứ tôi nhận được chẳng là phải tình yêu, mà chỉ có những luồng hận thù tuôn trào không dứt. Vào ngày tôi quyết định tìm đến cái chết, tôi hỏi anh: "Trong mắt anh, em là hạng người gì?" Giang Hằng đến đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên: "Kinh tởm." Tôi nói: "Anh nói một câu gì đó dễ nghe đi, em sẽ trả tự do cho anh." "Nếu được chọn lại, tôi nhất định không muốn quen biết cậu." Anh cụp mắt nhìn vào trang sách, gằn từng chữ một. Tôi không kìm được mà lầm bầm: "Em sẽ đi tìm anh của ngày xưa để mách tội cho xem." Cuối cùng anh cũng chịu ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương: "Cậu định sống cả đời trong quá khứ sao?”
52.14 K
8 Nụ Hôn Thiên Thần Chương 20.2
11 LẠI RƠI VÀO TINH HÀ Chương 8: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Một Trăm Điều Nhỏ Nhặt Anh Ấy Yêu Bạn

Chương 16.
Bạn trai là bác sĩ khám phụ khoa cho tôi năm đó, câu đầu tiên anh ấy nói với tôi là: "Cởi quần ra". "Cởi quần ra." Anh chàng bác sĩ ngồi đối diện mặt không cảm xúc, vừa đeo găng tay, vừa lạnh lùng nói. Tôi "ồ" một tiếng, ngoan ngoãn cởi quần xuống đến đầu gối. Anh ấy cau mày nhìn tôi, bổ sung một câu: "Cởi một ống quần ra ngoài." Tôi lẳng lặng kéo quần tụt hẳn xuống đất. Anh ấy vừa cầm dụng cụ lên, vừa hỏi tôi: "Đã từng có mấy bạn trai?" Tôi thành thật trả lời: "Ba người." Anh ấy liếc tôi một cái, bất chợt hỏi thêm một câu khó hiểu: "Đã từng sống thử chưa?" Tôi lắc đầu: "Chưa từng.” Anh ấy ném dụng cụ trở lại khay: "Mặc quần vào." Tôi: ??? Tôi đã cởi ra rồi, anh ấy lại bảo mặc vào là sao? Đùa tôi chắc???
Chữa Lành
Hài hước
Hiện đại
0