Tôi khẽ ho một tiếng: "Anh không nói thì em cũng định về phòng rồi. Đây là nhà em, em muốn ngủ đâu thì ngủ."
"Ừ, đúng là nhà em, không có lý nào bắt em ngủ phòng sách cả."
Lâm Tịch bình thản đáp lại, nhưng trong lòng tôi dâng lên nỗi chua xót khó tả. Hồi nhỏ tôi bị b/ắt c/óc rồi trốn thoát về khu Nam. Khác với tôi, Lâm Tịch vừa lọt lòng đã bị bố mẹ vứt bỏ, may được ông lão ăn xin nhặt về nuôi. Tiếc thay ông cụ cũng qu/a đ/ời khi hắn còn nhỏ dại. Từ đó cho đến khi gặp tôi, hắn sống cô đ/ộc một mình.
Từ sâu trong cốt tủy hắn toát ra nỗi cô đơn đã hằn in theo năm tháng - thứ mà tôi không thể xóa nhòa trong một sớm một chiều. Tôi đứng dậy bế hắn lên đi về phòng ngủ, thở dài: "Chỉ khi có anh ở đây, nơi này mới thực sự là nhà. Lúc anh đi vắng, căn biệt thự này còn tệ hơn cái chuồng chim thuê rá/ch nát ngày xưa của hai đứa mình."
Lâm Tịch cuộn tròn trong vòng tay tôi, hàng mi dài khẽ rủ che đi những suy tư trong đáy mắt. Cuốn sách tên Lâm Tịch này quả thực quá khó đọc, có lẽ tôi cần cả đời để nghiền ngẫm và thấu hiểu.
——
5
Cuối tuần, tôi đưa Lâm Tịch về dinh thự họ Phong dùng cơm. Trên xe, hắn ngồi ghế phụ người không yên, quay sang nói với giọng lo lắng: "Phong Tẫn, cậu không nên đưa tôi đến gặp bố mẹ cậu."
Tôi bình thản đáp: "Anh ở bên em, họ sớm muộn cũng phải biết."
Từ đầu tôi đã không định giấu giếm sự tồn tại của Lâm Tịch. Bố mẹ tôi hẳn đã nghe được tin đồn nào đó, đang quan sát thái độ của tôi với hắn.
Lâm Tịch mặt c/ắt không còn hột m/áu: "Nhưng... chúng ta... hai người..."
Tôi liếc nhìn hắn, hiểu ngay ý tứ trong lòng: "Anh để tâm chuyện đó?"
Ánh nắng xiên qua kính xe chiếu thẳng vào mặt hắn khiến hắn nheo mắt. Tôi cởi kính râm đeo cho hắn: "Được thôi, lần sau để anh làm việc nặng vậy."
Lâm Tịch tròn mắt kinh ngạc, mặt đỏ bừng nắm đ/ấm đ/ập vào vai tôi: "Phong Tẫn! Đồ vô liêm sỉ!"
Liêm sỉ? Vợ sắp mất rồi, giữ cái mặt nạ đó làm gì nữa. Tôi nghiêng người thì thầm: "Chỉ cần anh gật đầu, phần còn lại để em lo."
Hình như Lâm Tịch hiểu không thể tránh được kiếp nạn này nên im bặt, chỉ có điều trông hắn căng thẳng đến mức h/ồn phiêu phách tán.
Tới nơi, Lâm Tịch nấp sau lưng tôi với vẻ mặt như chim sợ cành cong. Hôm nay coi như chính thức ra mắt gia đình. Kỳ thực bữa cơm này là để tôi đòi danh phận cho hắn. Gặp mặt bố mẹ xong, hắn sẽ là "con dâu" nhà họ Phong, từ nay hai chúng tôi chính thức sống chung một nhà.
Tôi nắm ch/ặt tay hắn kéo lại gần, thì thầm: "Có em ở đây, đừng sợ."
Lâm Tịch im thin thít như bình vôi. Vừa bước vào sân, quản gia đã ra đón. Mọi khi hai đứa em sinh đôi đã chạy ùa ra cổng. Tôi hỏi: "Phong Tầm và Phong Hồi không về à?"
Hai đứa nhỏ hơn tôi năm tuổi, học đại học tại Bắc Hải vì quá quấn quýt gia đình, cuối tuần nào cũng về.
Quản gia đáp: "Hai cô cậu không về ạ." Ông ta liếc nhìn Lâm Tịch rồi khẽ nhắc: "Ông bà chủ hôm nay không vui."
Tôi chợt hiểu - thì ra đây là bữa cơm đặc biệt dọn ra cho tôi. Nắm tay Lâm Tịch định lên lầu thì quản gia chặn lại: "Mời ngài Lâm vào phòng khách dùng trà."
Tôi dừng bước, quay lại gật đầu với Lâm Tịch. Không theo cũng tốt, lát nữa có khi tôi còn bị ăn roj. Tôi bóp nhẹ bàn tay hắn thì thầm: "Vào đi! Trà nhà em ngon lắm, vị ngọt dịu."
Đợi quản gia dẫn Lâm Tịch đi rồi, tôi đẩy cửa phòng sách bước vào.
Phong Chấn Nhạc và phu nhân Diệp Mai ngồi trên hai chiếc ghế gỗ lê, giữa bàn trà không có ấm tích mà chỉ đặt một túi hồ sơ và một cây roj ngựa.
Tôi cởi áo khoác quỳ xuống, giọng bình thản: "Thưa bố mẹ, con đưa con dâu về trình diện."
Bà Diệp liếc nhìn sắc mặt chồng, nhíu mày: "Chuyện nó là đàn ông bố mẹ tạm chưa bàn tới. Con có biết nó từng v/ay nặng lãi nuôi gái không?"
Bảy năm qua tôi chưa từng điều tra quá khứ của Lâm Tịch, không ngờ hắn còn mang n/ợ. Tôi nắm ch/ặt tay, cúi mắt nói khẽ: "Chuyện cũ rồi, với lại cô ta đã bỏ đi. Tiền n/ợ con sẽ trả thay. Bố mẹ không được điều tra anh ấy."
Phong Chấn Nhạc gi/ận dữ đ/ập bàn: "Mày đúng là bị m/a đưa lối q/uỷ đưa đường rồi!"
"Cần gì bố mẹ điều tra? Đã có người hả hê gửi hồ sơ của nó đến tay chúng ta rồi!"
Tôi hít sâu - không cần nghĩ cũng biết chính Thẩm Trì tiểu nhân hẹp hòi đứng sau. Trong hồ sơ chắc chỉ toàn điểm x/ấu.
Phong Chấn Nhạc tuyên bố dứt khoát: "Chuyện này không thể được! Mai mốt con đi gặp con gái chủ tịch tập đoàn Hằng Nguyên. Hợp thì đính hôn, sau Tết tổ chức hôn lễ, cố gắng để bố mẹ sớm bế cháu."
Tôi vội nói: "Bố mẹ bế cháu bây giờ cũng được. Phong Tùy, con trai con, đáng yêu lắm."
Phong Chấn Nhạc chĩa roj ngựa vào mặt tôi: "Nuôi con đứa khác mà mày cũng hãnh diện! Lâm Tịch có để mày vào mắt không? Nó đã có con với người khác rồi, mày nhúng vào làm trò hề gì!"
Tôi biện bạch: "Bảy năm rồi, anh ấy là người trưởng thành, con không để tâm. Con biết trong lòng anh ấy cũng có con. Chúng con sống với nhau tốt lắm!"
Phong Chấn Nhạc nhìn tôi như nhìn kẻ ngoài hành tinh: "Mày bị m/ù sao? Thấy chỗ nào mà nói trong lòng nó có mày?"
Tôi cứng đầu đáp: "Bố mẹ ơi, tính con đầu óc chẳng biết uốn lượn gì cả. Đã chọn ai thì trọn đời không thay đổi."
Phong Chấn Nhạc quát lạnh: "Đẻ con không vợ không chồng, n/ợ nần chồng chất, học hành dang dở - một kẻ tì vết đầy mình, vô tích sự. Mày nghĩ bố mẹ sẽ để nó bước vào cửa họ Phong?"
Tôi không nhượng bộ: "Vì con là con trai bố mẹ, hôm nay con dẫn anh ấy về ra mắt. Nếu bố mẹ không chấp nhận, từ nay con sẽ không về đây làm phiền nữa."
Phong Chấn Nhạc đứng phắt dậy, gi/ận run người: "Bố mẹ vất vả tìm mày về, giờ mày vì một thằng đàn ông mà c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với gia đình?"