“Xem ra Ngụy khanh quả nhiên hiểu rõ Hứa thị.”
“Đã vậy, cô liền chuẩn thuận việc này, ban nàng cho ngươi.”
Hắn không hỏi một lời ta có nguyện hay không, chỉ đơn thuần ban ta như một món quà tặng.
Ta quỳ rạp xuống đất.
“Đa tạ quân hầu sủng ái.”
“Chỉ là thần nữ đã đính hôn sẵn, e không thể kết duyên cùng Ngụy tướng quân.”
Ngụy Hiêu ngạc nhiên ngẩng mắt nhìn ta.
Ta không nói dối.
Phụ thân ta có người bạn cũ, thuở trước hai người từng đùa gả con cái cho nhau.
Về sau người bạn ấy qu/a đ/ời, chuyện này bèn bỏ lửng.
Mãi đến gần đây, Hứa gia nhận được một bức thư cầu hôn.
Từ đứa con trai của người bạn năm xưa.
Phụ thân suy nghĩ giây lát: “Ngụy Hiêu người này, muốn gì tất đoạt, hắn ắt sẽ tìm cách cưới con.”
“Chi bằng nhận lời hôn sự này trước.”
Thế là ta cùng người ấy trao đổi thư hôn, hợp bát tự.
Quân hầu nghe xong, lông mày nhướng lên, trong cổ họng lăn ra tiếng cười khẽ.
“Chuyện nhỏ có hề chi?”
“Đã chưa thành hôn, vậy vẫn còn là thân chưa gả, hủy hôn ước đi là được.”
“Hôm nay cô làm chủ, miễn cho ngươi hôn ước.”
Ánh mắt Ngụy Hiêu nhẹ nhàng đảo qua, trong đáy mắt lấp lóe nụ cười mỏng manh.
Sở hầu hôn ám, vốn quen đ/ộc đoán chuyên quyền.
Hắn coi trọng Ngụy Hiêu, Ngụy Hiêu đã mở lời, hắn liền quyết tâm ban ta cho Ngụy Hiêu.
Ta nhìn quân hầu, giọng điềm nhiên:
“Người cùng ta đính hôn là Tiết Chiếu.
Quân hầu gi/ật mình: “Có phải Tiết Chiếu đeo ấn vàng thao tía, được sáu nước tranh nhau mời làm thượng khách?”
Thấy ta gật đầu, hắn vui mừng khôn xiết: “Sao không nói sớm?”
“Đã là Tiết Chiếu, vậy hôn ước cứ tiếp tục. Khi nào Tiết Chiếu đến Sở quốc, nhớ báo cho cô, cô sẽ mời hắn vào cung đàm đạo.”
Mấy phen dâu bể, sắc mặt Ngụy Hiêu dần tối sầm, đôi mắt vừa còn nhuận sắc giờ căng cứng.
Quân hầu sủng hắn, rốt cuộc vẫn nể mặt, vội nói:
“Hứa thị nữ tuy đã đính hôn, nhưng quý nữ Sở quốc nhiều vô kể, hôm nay cô tự tay chọn cho ngươi một lương duyên.”
Ngụy Hiêu dĩ nhiên không chịu, khéo léo từ chối.
Nhưng quân hầu ngoan cố, nhất quyết muốn chỉ hôn cho Ngụy Hiêu.
Hỏi đến con gái họ Cố, lại hỏi con gái họ Vương, Ngụy Hiêu đều không ưng thuận.
Nét mặt quân hầu dần nhuốm vẻ bất mãn, cuối cùng phẩy tay.
“Con gái Triệu khanh, phẩm hạnh đoan chính, rất hợp với ngươi.”
“Ngươi thấy thế nào?”
Ta ngẩng mắt nhìn theo.
Hướng tay hắn chỉ, chính là Triệu Uyển Hoa.
Ngụy Hiêu đã từ chối quân hầu hai lần.
Nếu lần này lại cự tuyệt, không khác gì t/át vào mặt quân hầu.
Ngụy Hiêu mím ch/ặt môi mỏng, ánh mắt phức tạp.
Rốt cuộc cúi đầu xuống đất: “Thần đa tạ quân hầu ban ân.”
Ta mãi nhớ mối tình kinh thiên động địa giữa hắn và Triệu Uyển Hoa kiếp trước.
Khi ấy hắn ôm nàng vào lòng, thề thốt cùng ta:
“Cô cũng hiếm khi động lòng đến thế.”
Nay cưới được người trong lòng, đáng lẽ hắn phải vui mừng.
Vậy mà hắn quỳ giữa tiệc, lưng hơi khom.
Tóc mai bị gió cuốn lên, bóng hình in nghiêng trên gạch xanh thấm đẫm nỗi cô liêu.
Giữa tiệc, ta gh/ét mùi rư/ợu nồng nặc, ra ngoài hít thở.
Ngụy Hiêu lẽo đẽo theo sau, mãi đến trước đài trúc tím mới trầm giọng hỏi:
“Sao ngươi lại đính hôn với Tiết Chiếu?”
“Ngươi biết Tiết Chiếu là người thế nào không? Bề ngoài quân tử, sau lưng th/ủ đo/ạn đê tiện, hắn mới chính là kẻ tiểu nhân thứ thiệt.”
Ta lạnh lùng nhìn Ngụy Hiêu: “Việc này liên quan gì đến tướng quân?”
“Có phải ngươi vì ta năm xưa không hoàn thành di nguyện mà gi/ận ta? Kỳ thực sau khi ngươi băng hà, ta…”
Ta lạnh lùng ngắt lời hắn: “Chuyện cũ như mây khói, không nhắc cũng được.”
Ngụy Hiêu nhìn ta, ánh mắt thăm thẳm:
“Uẩn, hiện giờ ngươi với Tiết Chiếu căn bản chưa quen biết, đúng không?”
“Hôm nay nhắc đến hôn sự với hắn, chỉ là kế tạm thời thôi.”
“Ngươi vốn là thê tử của ta, cùng ta nếm mật nằm gai mười năm, tình sâu nghĩa nặng, sao có thể mến thương kẻ khác?”
Thuở trước, hắn từng là phương hướng của lòng ta.
Nên khi hắn đi săn bị ám sát, ta liền xông lên đỡ đ/ao.
Khi hắn trúng đ/ộc Thiên Cơ Dẫn nguy kịch, ta viết thư bằng m/áu, quỳ ba ngày đêm cầu Dược Vương xuống núi giải đ/ộc.
Khi hắn mắc kẹt trên đỉnh núi, cũng là ta liều mình mang đuốc và lò sưởi đến.
Bao lần liều mình bảo vệ, đổi lại là cả nhà đẫm m/áu và vũng m/áu đỏ dưới bụng.
Làm sao ta còn có thể dành tình ý gì cho hắn?
Ta quay lưng bỏ đi, chỉ để lại một câu:
“Cung chúc tướng quân ôm người đẹp về, từ nay nhân duyên mỹ mãn.”
Vạt áo lướt qua cành mai đỏ thưa thớt, cánh hoa rơi lả tả trên vai hắn.
Hắn đứng lặng im, chỉ hỏi ta:
“Lời này có thật lòng?”
Ta ngước nhìn bầy nhạn phương nam:
“Là giả dối.”
Ta sẽ không để hắn được hạnh phúc đâu.
Ta đã trùng sinh, tự có việc phải làm.
Ngụy Hiêu đối với Triệu Uyển Hoa không còn nhiệt tình như kiếp trước, ngược lại hờ hững.
Ngoài lụa là châu báu phải tặng khi đính hôn, hắn không gửi thêm gì đến phủ Triệu.
Trong thành dần dấy lời đồn, nói Ngụy Hiêu không ưa Triệu Uyển Hoa, chỉ vì nể mặt quân hầu mới cưới nàng.
Những lời này truyền đến tai Triệu Uyển Hoa, khiến nàng bực bội.
Rõ ràng là lỗi của Ngụy Hiêu, nàng lại trút gi/ận lên ta.
Tỳ nữ phủ Hứa than thở với ta:
“Cô gái họ Triệu đáng gh/ét thật, bảo tiểu thư cố ý quyến rũ Ngụy tướng quân.”
“Rõ ràng Ngụy tướng quân ngày ngày đến phủ, tiểu thư lần nào cũng tránh mặt.”
Ta chỉ cười, sai tỳ nữ ra chợ m/ua mấy con heo sống về.
Trong tiệc, khi các quý nữ tụ tập, Triệu Uyển Hoa hỏi thẳng trước mặt mọi người:
“Chị Hứa rốt cuộc có đính hôn với Tiết công tử không? Sao lâu thế rồi vẫn chưa thấy Tiết công tử đến Sở quốc?”
“Hay là hôn sự này đã đổ bể rồi?”
Nàng véo vạt váy nói: “Dù không thể thành thân với Tiết công tử, chị Hứa cũng đừng với tay đến người phu chưa cưới của em.”
Quý nữ thân với ta tức gi/ận: “Cô nói chuyện sao khó nghe thế, ai bảo nàng thèm người phu chưa cưới của cô?”
“Nếu không thèm, sao Ngụy Hiêu lại biết nốt ruồi sau tai nàng, lại biết thói quên ban đêm của nàng?”
“Rõ ràng là dẫn dụ cả hai, kết quả chọn cành cao Tiết Chiếu mà thôi.”
Nước trà trong chén còn nóng, ta hắt nguyên chén vào mặt nàng, giọng lạnh băng:
“Ta biết ngươi là người như thế, nhưng đừng lấy bụng ta đo bụng người, ta với Ngụy Hiêu căn bản không có tình ý.”
Nàng bị dội cả mặt, tỳ nữ kéo xuống thay đồ.
Từ xa, ta nghe tỳ nữ an ủi nàng.
“Tiểu thư đừng gi/ận, cô nhất định sẽ về nhà chồng trong vinh hoa.”