Lê Diểu

Chương 6

06/02/2026 13:36

Kể từ hôm đó, Trình Duật như người mất h/ồn.

Ngày nào hắn cũng chìm trong men rư/ợu, ngủ vật vờ đến tận chiều hôm sau. Cứ quá 9 giờ tối mà tôi chưa về nhà, điện thoại hắn gọi đến dồn dập không ngớt.

Lúc thì tôi đang giải quyết công việc, lúc lại ở bên Thiệu Từ Lễ. Nhưng lần nào tôi cũng đáp trả bằng thái độ bực dọc:

"Anh làm lo/ạn cái gì thế? Không có việc gì khác để làm hay sao?"

"Mẹ anh chẳng dạy câu 'Gia hòa vạn sự hưng' à? Hiểu chưa?"

Tình trạng suy sụp này kéo dài suốt nửa tháng. Mọi việc lớn nhỏ trong tập đoàn đều do các quản lý cấp cao khác gánh vác.

Hôm ấy, hắn lại mở một chai whisky Macallan. Trình Duật uống rư/ợu vào là sinh sự. Người khác say chỉ biết ngủ say, còn hắn dù chân nam đ/á chân chiêu nhưng đầu óc lại tỉnh táo lạ thường, chẳng nhận ra mình đang say. Đúng kiểu người bạn vừa đỡ dậy đã gào lên "Tao không say, để tao tự đi!".

Lần này cũng vậy.

Hai giờ sáng, hắn lục tìm trong garage chiếc mô tô yêu thích thời sinh viên, phóng lên cầu cao tốc.

Trước kia hắn mê tốc độ, nhưng sau nhiều lần tôi khuyên can cộng thêm tuổi tác ngày càng cao, phải đảm nhận công việc kinh doanh và xây dựng hình ảnh chín chắn, dần dà hắn cũng bỏ thú vui ấy.

Khoảnh khắc này, hắn có cảm giác như được trở về quá khứ. Thời điểm sự nghiệp viên mãn, hôn nhân hạnh phúc, khiến bao người gh/en tị.

Gió lùa bên tai.

Những tòa cao ốc lùi dần phía sau.

Như cảnh quay cuối cùng trong một bộ phim sắp hạ màn.

Một tiếng n/ổ long trời.

Hắn cùng chiếc mô tô đ/âm thẳng vào lan can, tan xươ/ng nát thịt trong nháy mắt.

14

Tôi là người đầu tiên biết tin t/ai n/ạn. Cảm biến điện thoại hắn nhận diện va đ/ập mạnh, Siri lập tức gọi cho liên lạc khẩn cấp. Tôi bừng tỉnh giữa đêm, gọi xe cấp c/ứu, hối hả lao đến hiện trường.

Nhưng vết thương quá nặng. Xươ/ng sườn g/ãy đ/âm thủng phổi, lá lách vỡ, n/ội tạ/ng xuất huyết. Trên đường đến bệ/nh viện, hắn đã ngừng thở.

Trình Duật qu/a đ/ời do t/ai n/ạn, không con cái, không di chúc. Theo luật, tôi - người vợ - là người thừa kế hàng đầu. Ngoài tài sản chung vợ chồng, tôi được nhận một nửa tài sản riêng của hắn.

Tin tức tiêu cực này khiến định giá thị trường của Tập đoàn Trình Thị sụt giảm, cổ phiếu liên tục rớt sàn. Nhân cơ hội, tôi thâu tóm một số tài sản chất lượng cao với giá rẻ. Đúng là... vo/ng phu phù ta bước lên mây xanh.

Trong lúc làm thủ tục thừa kế, một vị khách không mời xuất hiện.

Lộ D/ao cầm theo bản kết quả xét nghiệm của bệ/nh viện:

"Tôi mang th/ai con của Trình tiên sinh!"

"Tôi phải được chia một phần tài sản thừa kế!"

Tôi đón lấy tờ giấy. Chỉ số hormone HCG vượt xa ngưỡng bình thường. Chẩn đoán lâm sàng: đang mang th/ai. Tính ngược thời gian, chính là khoảng sau vụ ẩu đả giữa hai người dưới tầng hầm.

Lộ D/ao kể, hôm đó Trình Duật say khướt gọi điện nói c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ. Cô ta khóc lóc chạy đến Trình Thị đòi gặp mặt, rồi mọi chuyện cứ thế diễn ra trong mơ hồ. Đêm ấy là sai lầm, nhưng đứa bé thì vô tội.

Tôi khẽ cười.

Rồi giơ tay x/é nát tờ giấy thành từng mảnh.

"Chị x/é cũng vô ích thôi! Tôi đã nhờ luật sư cố định chứng cứ, sẽ làm xét nghiệm ADN để bố mẹ họ Trình công nhận cháu!"

Cảnh tượng này, tôi đã từng trải qua rồi.

Tôi không vội phủ nhận, mà kể cho cô ta nghe một câu chuyện:

"Em biết năm xưa chị từng đối mặt tình cảnh nào không?"

Cha tôi gặp t/ai n/ạn xe, nằm bất tỉnh trong phòng cấp c/ứu, bác sĩ chẩn đoán ch*t n/ão. Ban lãnh đạo công ty thì nhăm nhe. Con riêng đến đòi chia gia tài. Trong chớp mắt, mọi áp lực đổ dồn lên vai tôi.

Gió thổi chim kêu, bầy sói vây quanh.

Lúc đó tôi còn là sinh viên ngây thơ, trông dễ b/ắt n/ạt, dễ điều khiển.

Và chị đã làm gì ư?

Tôi nghĩ ra kế, bảo mẹ con họ thiếu giấy tờ thủ tục phải về bổ sung. Vừa đuổi được họ đi, tôi lập tức ký giấy đồng ý ngừng điều trị rồi đưa th* th/ể đi hỏa táng.

Đến xét nghiệm ADN cũng không làm được.

Trong tang lễ, trước mặt họ hàng, tôi nức nở: "Bố tôi cả đời quang minh lỗi lạc, sao có thể có con riêng? Người đã đi rồi, các vị còn muốn bôi nhọ thanh danh của ông, khiến ông dưới suối vàng không yên ổn sao?!"

Một câu nói chiếm lĩnh đỉnh cao đạo đức.

Nghe đến đây, mặt Lộ D/ao dần tái mét. Tiếp tục đeo bám, cô ta sẽ chẳng vớt vát được gì từ tay tôi.

"Em gái này, thế nào rồi?"

Tôi xoay cây bút trong tay, từng chữ vang lên rành rẽ:

"Chị không còn trẻ như em. Nhưng chị có tiền, và cũng có đủ th/ủ đo/ạn."

15

Lộ D/ao cân nhắc thiệt hơn rất lâu. Sinh con với cô ta không phải vụ đầu tư khôn ngoan.

Một là nuôi dạy đứa trẻ từ lúc lọt lòng sẽ tốn rất nhiều thời gian.

Hai là tập đoàn Trình Thị đã tổ chức họp hội đồng quản trị, sau nhiều vòng thảo luận và biểu quyết, cuối cùng quyết định để con trai trưởng của chú ruột Trình Duật - tức anh họ hắn - tiếp quản chức chủ tịch.

Dù sau này cô ta sinh con đòi nhận họ Trình, anh họ Trình Duật cũng sẽ tìm mọi cách ngăn cản để bảo vệ lợi ích cá nhân.

Cuối cùng cô ta chọn nhận một khoản tiền dinh dưỡng từ họ Trình rồi đi ph/á th/ai.

Luật sư xử lý tài sản giúp tôi thuận miệng hỏi:

"Bà Lê, những giao dịch kinh tế giữa Trình tiên sinh và cô ta những năm qua đều thuộc tài sản chung vợ chồng. Nếu bà muốn, tôi luôn sẵn sàng giúp bà đòi lại."

Tôi lắc đầu: "Không cần."

Tôi đã là kẻ thắng lớn nhất trong vở kịch này, mấy miếng thịt muỗi của cô ta tôi chẳng thèm để mắt.

Hơn nữa, chó cùng rứt giậu, làm việc đừng quá tuyệt tình. Cô ta đã mất ng/uồn thu nhập chính, hai năm được Trình Duật nuông chiều đã hình thành thói quen tiêu xài hoang phí, chẳng còn tích cóp được đồng nào.

Nếu tôi khăng khăng đòi lại, khi đường cùng, biết đâu cô ta sẽ làm chuyện đi/ên rồ, liều mạng với tôi.

Về sau, tôi nghe người ta kể về Lộ D/ao.

Trước kia ở bên Trình Duật, cô ta làm nhiều chuyện sai trái khiến bao người oán h/ận. Mất chỗ dựa rồi, trong nội bộ Trình Thị cô ta không thể tồn tại nổi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gai Nhọn

Chương 17
Tôi xuyên thành phản diện độc ác. Còn anh, anh yêu thầm nhân vật thụ chính, yêu đến hèn mọn mà chẳng được đáp lại. Thế là tôi dùng đủ mọi thủ đoạn: ép buộc anh, giam cầm anh, kiểm soát anh. Nhưng thứ tôi nhận được chẳng là phải tình yêu, mà chỉ có những luồng hận thù tuôn trào không dứt. Vào ngày tôi quyết định tìm đến cái chết, tôi hỏi anh: "Trong mắt anh, em là hạng người gì?" Giang Hằng đến đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên: "Kinh tởm." Tôi nói: "Anh nói một câu gì đó dễ nghe đi, em sẽ trả tự do cho anh." "Nếu được chọn lại, tôi nhất định không muốn quen biết cậu." Anh cụp mắt nhìn vào trang sách, gằn từng chữ một. Tôi không kìm được mà lầm bầm: "Em sẽ đi tìm anh của ngày xưa để mách tội cho xem." Cuối cùng anh cũng chịu ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương: "Cậu định sống cả đời trong quá khứ sao?”
52.14 K
8 Nụ Hôn Thiên Thần Chương 20.2
11 LẠI RƠI VÀO TINH HÀ Chương 8: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm

Gía trị của sự khinh miệt

Chương 10
"Chị ơi, kẹp chặt quá..." Tại buổi tiệc tốt nghiệp, cậu nam thần khóa dưới đã theo đuổi tôi suốt nửa năm qua đã chuốc say rồi lừa tôi lên giường. Khi tỉnh dậy, hắn bóp cằm tôi, nở nụ cười đầy ác độc: "Đêm qua người ngủ cùng chị không chỉ có mình tôi đâu." Trong lúc tôi còn đang kinh hoàng, những bức ảnh giường chiếu của tôi với một nhóm đàn ông đã có gia đình lao thẳng lên hot search với dòng trạng thái: [Chia sẻ "tiểu tam" khóa này, vừa tốt nghiệp là đã nhận việc ngay.] Khi cái tát của mẹ tôi giáng xuống mặt hắn, hắn không hề có lấy một chút hối lỗi. Ngược lại, hắn còn hung hăng đẩy ngã mẹ tôi xuống đất, đôi mắt đỏ ngầu gào thét: "Bà chẳng phải thích nhất là làm tiểu tam sao? Tôi chỉ đang giúp con gái bà nối nghiệp mẹ nó mà thôi." Mẹ tôi tức đến mức bị xuất huyết não ngay tại chỗ. Sau khi cứu chữa thành công, trí tuệ của bà vĩnh viễn dừng lại ở tuổi lên năm. Để nuôi sống mẹ, tôi trở thành vũ công múa cột trong khu đèn đỏ. Mười năm sau, giữa làn khói thuốc mờ ảo, tôi uốn éo vòng eo của mình. Như có linh tính, tôi ngẩng đầu lên và bắt gặp đôi mắt quen thuộc ấy ở khu khách quý.
Hiện đại
Ngôn Tình
0