26.
Mưa tạnh ráng chiều tươi, gió hiu đêm thanh bình.
Tên Lâm Vãn Thanh bắt ng/uồn từ hứng khởi nhất thời của vị hoàng đế trẻ tuổi, để kỷ niệm buổi hoàng hôn sau cơn mưa nơi họ lần đầu gặp gỡ.
Nhưng nàng không thích.
Không phải không thích cái tên này, mà là không thích thứ quyền lực đ/ộc tài có thể định đoạt tất cả, khiến người ta không có chút khả năng phản kháng nào. Càng không thích hơn khi chủ nhân của thứ quyền lực ấy lại không phải là nàng.
Từ đó về sau sẽ không còn ai nhớ đến "Thất Nhi", trong thâm cung chỉ tồn tại một Lâm Vãn Thanh.
Lâm Vãn Thanh năm tuổi đã bị b/án vào Dịch Đình, từ nhỏ đã là mầm mỹ nhân có thể đoán trước được nhan sắc tuyệt trần sau này. Mụ nữ quan thấy nàng thông minh lại xinh đẹp, bèn nảy ý đồ nhận làm con nuôi, chỉ chờ ngày đưa nàng lên long sàng để địa vị mình được thăng hoa.
Sau một phen thao túng ngầm, nàng ở độ tuổi mới chớm nở đã được sắp xếp vào vị trí cung nữ hầu cận trước mặt hoàng đế.
Nàng khéo léo biết nhìn sắc mặt, lại dịu dàng đáng yê, ngày đêm bên cạnh khiến hoàng đế trẻ tuổi nảy sinh tình cảm, mời nàng bước vào hậu cung của mình.
Lâm Mỹ Nhân, Lâm Tần, Thần Tiệp Dư, Thần Phi... Tốc độ thăng tiến của nàng thật sự kinh người, khiến cả triều đình phải chú ý.
Trong lúc bị m/ắng nhiếc là "hồng nhan họa thủy", những phong thư tìm cách kết giao cũng thông qua đủ loại kênh ngầm được đưa đến tay nàng. Nàng rõ ràng lắm, những thế gia đại tộc này chỉ muốn thao túng nàng, biến nàng thành con rối cho họ sai khiến. Nàng xem xét rất lâu, rút ra một bức thư từ Đào gia ở kinh thành.
Đây là gia tộc quan nhỏ duy nhất trong vô số kẻ tìm cách bày tỏ thiện chí.
Cúi đầu nhẹ nhàng xoa lên nét chữ phô trương lòng tốt trong thư, Lâm Vãn Thanh nở nụ cười đầy ẩn ý.
27.
Lập con gái Đào gia làm Hoàng hậu, khi nhận được tin này, Lâm Vãn Thanh đang nhẹ nhàng xoa bóp vai cho Uất Trì Văn.
Móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, nàng nuốt trôi cơn phẫn nộ dâng trào, cố gắng duy trì hình tượng hoa giải ngữ thường ngày: "Đào gia...?"
"Chỉ là một tiểu quan hạt mè thôi." Uất Trì Văn mệt mỏi chống đầu, "Trong số bát tự dâng lên chỉ có nàng là hợp. Quốc sư cũng nhất quyết khẳng định chính là nàng, còn dặn trẫm phải đối đãi tử tế."
"Hoàng thượng có tin không?" Nàng hỏi.
"Trẫm tin hay không không quan trọng, nhưng bọn đại thần kia đều tin cả rồi." Hắn quay tay nắm lấy nàng, thấy sắc mặt nàng không ổn, tưởng nàng đang gh/en, vội vàng an ủi đầy tình ý, "Ái khanh yên tâm, trẫm tuyệt đối sẽ không phụ lòng nàng."