Tủ quần áo gần như chỉ toàn đồ cũ.

Ba bộ quần áo mới và đôi giày da mới trong đó là do con trai m/ua cho tôi sau khi nó đi làm.

Bình thường tôi không nỡ mặc, chỉ khi đi thăm họ hàng mới dám khoác lên người.

Thu dọn xong quần áo, nghĩ lại thì trong căn nhà này cũng chẳng có gì là của tôi cả.

Căn hộ một phòng ngủ một phòng khách được cải tạo thành hai phòng nhỏ này là nhà do đơn vị của Lý Quốc Hoài phân cho.

Hồi kết hôn, nhà ngoại có tặng tôi chiếc máy giặt, hơn hai mươi năm qua, hỏng rồi cũng b/án ve chai từ lâu.

Còn tiền tiết kiệm, tôi chưa từng ki/ếm được đồng nào cho gia đình này, Lý Quốc Hoài càng không thể để tôi chia lương của hắn.

Tôi sống cả đời trong ngôi nhà này, giờ nhìn lại thì nó chẳng liên quan gì nhiều đến tôi cả.

3

Sáng hôm sau, tôi thức dậy vệ sinh cá nhân.

Chỉ nửa ngày hôm qua không dọn dẹp, nhà cửa đã bẩn không thể nhìn nổi.

Trong nhà vệ sinh, nước tiểu trong bồn cầu không xả.

Vành bồn cầu dính đầy vết nước tiểu.

Bồn rửa mặt đọng đờm khô của Lý Quốc Hoài nhổ ra.

Trong bếp, bữa cơm hôm qua tôi gắng gượng đ/au lưng nấu thì chẳng còn sót chút nào.

Nhưng nồi niêu bát đĩa dùng xong chất đống cả trên mặt bàn đ/á hoa.

Tôi không dọn thì chẳng ai dọn.

Tôi nén buồn nôn vệ sinh xong, bước ra khỏi nhà vệ sinh thì Lý Quốc Hoài đang ngồi xem tivi ngoáy chân trên ghế sofa đã lên tiếng dạy đời:

"Mảnh kính vỡ đầy sàn phòng khách thế này, mày không quét à?"

"Nhà vệ sinh bẩn thỉu thế kia, mày không rửa à?"

"Mày nhìn mày giờ này đi, già nua lười biếng, chẳng có giá trị gì, mày làm được cái gì?!"

Hắn tưởng tôi sẽ "nghe lời" như mọi khi, tiếp tục sai việc:

"Tối nay tao muốn uống canh gà, lát nữa mày ra chợ m/ua con gà về, phải là gà ta đấy, đừng m/ua gà công nghiệp."

"Việc làm lạp xưởng cho nhà chị hai tao đã nhận lời tối qua rồi, nãy chị ấy còn gọi điện thúc nữa. Hồi nhỏ tao ốm mà không có chị hai đưa vào trạm xá thì ch*t từ lâu rồi, ơn này mày phải nhớ suốt đời!"

"Còn đứng đấy làm gì, đợi tao thưởng hoa sao?"

Tôi quay người, vào phòng xách theo hai túi đồ đóng gói, thay dép ở hành lang rồi nói:

"Hôm nay là ngày làm việc, cục dân sự mở cửa, mau đi làm thủ tục ly hôn đi."

Hắn sững người.

Hóa ra hắn chẳng coi lời tôi nói hôm qua ra gì.

Tôi mặt lạnh: "Hay là anh không nỡ?"

Hắn bỗng nổi gi/ận đùng đùng, chỉ thẳng vào mặt tôi:

"Trương Tú Anh, mày không thèm nhìn lại mình à, mày có cái gì khiến người ta không nỡ?"

"Tao nói cho mày biết, hôm nay tao ly hôn, ngày mai sẽ có cả đám xếp hàng giới thiệu đối tượng cho tao!"

Tới cục dân sự, nhận được giấy biên nhận đơn ly hôn.

Nhân viên yêu cầu chúng tôi hoàn tất phân chia tài sản trong thời gian suy nghĩ một tháng.

Lý Quốc Hoài giơ tay ra:

"Nhẫn đâu? Trả tao."

"Nghe rõ rồi đấy, đồ của tao, vứt đi còn hơn cho mày!"

Tôi chợt nhớ ra, trên ngón tay mình vẫn đeo chiếc nhẫn bạc đen xì.

Hồi cưới nhà hắn nghèo, không m/ua nổi nhẫn vàng, nhờ người mai mối gửi tặng chiếc nhẫn bạc.

Tính theo khối lượng, giờ cũng chỉ đáng giá hơn trăm đồng.

Tôi thoăn thoắt tháo nhẫn ném vào lòng bàn tay hắn, trước khi rời đi nhắc nhở: "Hết thời gian suy nghĩ nhớ đến ký tên, đừng có lề mề."

"Tao lề mề? Trương Tú Anh, tao chỉ mong hôm nay tống khứ mày ngay lập tức!"

Hắn nhổ toẹt xuống đất, hậm hực bỏ đi.

4

Tôi tìm một nhà trọ giá rẻ, giường tập thể, ba mươi đồng một ngày.

Tối đó, chị hai của Lý Quốc Hoài đã gọi điện m/ắng tôi:

"Chỉ vì không muốn làm lạp xưởng cho tôi mà mày dám ly hôn, trên đời này có ai ích kỷ như mày không?"

"Sắp Tết rồi, nhà người ta đang tất bật sắm Tết, mày trốn việc chạy ra ngoài, để Quốc Hoài một mình ăn Tết thế nào? Mày định bắt nó tự giặt giũ nấu nướng à?"

"Nghe đây, đừng có giở trò đồng bóng. Quốc Hoài nhà tôi một không c/ờ b/ạc, hai không trai gái, ba không bạo hành, bao người thèm muốn. Đợi khi hắn sống với người phụ nữ khác, mày khóc không kịp đấy!"

Không như trước đây nhẫn nhịn, tôi thẳng thừng đáp lại:

"Nếu anh ta có thể tái hôn ngay, vậy chị còn gọi cho tôi làm gì?"

"Nhanh tay lên thì may ra trước ba mươi Tết, bà vợ mới của anh ta còn kịp làm lạp xưởng cho chị đấy!"

"Cả đời phải nhờ em dâu mới ăn được lạp xưởng, chị không thấy ngượng à?"

Chị ta tức đi/ên, trước khi cúp máy còn nguyền rủa: "Rồi sẽ có ngày mày khổ sở, đến lúc ăn xin trước cửa nhà tôi, bánh bao nhà tôi cho chó còn hơn cho mày!"

Tâm trạng tốt của tôi chẳng bị ảnh hưởng.

Tối đó không phải nghe tiếng ngáy như sấm của Lý Quốc Hoài, tôi ngủ một mạch đến sáng.

Sáng hôm sau, tôi uống hai viên th/uốc giảm đ/au, nhét ba cái bánh bao vào túi rồi đi tìm việc.

Tôi không có lương hưu.

Bố mẹ và anh trai đều qu/a đ/ời, chẳng ai nương tựa.

Tôi có thể đến chỗ con trai đang làm việc xa nhà.

Nhưng tôi không muốn.

Không thể vừa thoát khỏi bên cạnh một người đàn ông, lại đến làm gánh nặng cho người khác.

Tôi muốn xem chính đôi tây này của Trương Tú Anh có thể tự mình sống trên đời không.

Đã là 26 tháng Chạp, đường phố nhộn nhịp người m/ua sắm Tết.

Cũng có thể thấy các nhà hàng, quán ăn dán thông báo tuyển dụng.

Nhưng hễ đến ứng tuyển là yêu cầu xuất trình giấy khám sức khỏe.

Tôi vội chạy đến bệ/nh viện, sau khi khám sức khỏe mới biết làm giấy tờ mất khoảng một tuần.

Sắp Tết lại được nghỉ, chờ đến khi có giấy chắc phải nửa tháng sau.

Trong tay tôi chỉ còn hơn hai trăm đồng, không dám lãng phí dù một ngày.

Nộp hồ sơ xong, tôi tiếp tục tìm việc ki/ếm tiền.

Hôm đó, tôi chẳng tìm được việc gì, chỉ nhặt được một chồng bìa carton và nửa túi chai nhựa.

B/án được chưa đầy mười đồng, tiền phòng trọ còn không đủ.

Sáng 27 tháng Chạp, tôi tiếp tục ra ngoài, đến trưa thì tình cờ đi ngang cổnh đồn công an.

Hai cảnh sát vừa ăn trưa xong đang tán gẫu trước cổnh, một người nói vợ chồng đều đi làm, sắp Tết mà nhà cửa vẫn bề bộn.

Tôi nắm lấy cơ hội tiến lên hỏi: "Đồng chí cảnh sát, nhà anh có cần người giúp việc theo giờ không? Tôi có thể dọn dẹp nhà cửa, làm việc rất nhanh nhẹn."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gai Nhọn

Chương 17
Tôi xuyên thành phản diện độc ác. Còn anh, anh yêu thầm nhân vật thụ chính, yêu đến hèn mọn mà chẳng được đáp lại. Thế là tôi dùng đủ mọi thủ đoạn: ép buộc anh, giam cầm anh, kiểm soát anh. Nhưng thứ tôi nhận được chẳng là phải tình yêu, mà chỉ có những luồng hận thù tuôn trào không dứt. Vào ngày tôi quyết định tìm đến cái chết, tôi hỏi anh: "Trong mắt anh, em là hạng người gì?" Giang Hằng đến đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên: "Kinh tởm." Tôi nói: "Anh nói một câu gì đó dễ nghe đi, em sẽ trả tự do cho anh." "Nếu được chọn lại, tôi nhất định không muốn quen biết cậu." Anh cụp mắt nhìn vào trang sách, gằn từng chữ một. Tôi không kìm được mà lầm bầm: "Em sẽ đi tìm anh của ngày xưa để mách tội cho xem." Cuối cùng anh cũng chịu ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương: "Cậu định sống cả đời trong quá khứ sao?”
52.14 K
9 Nụ Hôn Thiên Thần Chương 20.2
10 LẠI RƠI VÀO TINH HÀ Chương 8: HẾT
11 Lươn Nữ Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm