Những bình luận trong livestream vừa còn đang gào thét đi/ên cuồ/ng giờ đã thưa thớt dần, lác đ/á/c toàn dấu chấm hỏi và chấm than chấn động.
【Trời ạ… Quản gia? Vệ sĩ? Đang quay phim truyền hình hả?】
【Không khí này… có gì đó sai sai…】
【Phu nhân? Thiếu gia? Hình như… tôi hiểu ra rồi… Trời ơi!】
【Thế thì… Lẽ nào Vi Vi vừa… ch/ửi mẹ chồng tương lai của mình?】
“Mẹ chồng tương lai?” Tôi bắt lấy từ khóa ấy, khóe miệng nở nụ cười mỉa mai đậm hơn, “Vương quản gia, tôi không nhớ đã đồng ý môn thân thích này bao giờ.”
Vương quản gia vẫn giữ tư thế cúi người, cung kính đáp: “Vâng, thưa phu nhân. Thiếu gia chưa từng chính thức giới thiệu với ngài và tiên sinh bất kỳ đối tượng nào.”
Ánh mắt tôi lướt qua khuôn mặt tái mét của Lâm Vi Vi, cuối cùng dừng lại trên đứa con trai đang muốn độn thổ.
“Thứ nhất,” tôi giơ một ngón tay, giọng lạnh lùng dứt khoát, “Lập tức phong tỏa toàn bộ thẻ ngân hàng, thẻ tín dụng, quỹ tín thác và mọi tài khoản phụ thuộc dưới tên Cố Trạch Thần. Từ giờ phút này, trợ cấp hàng tháng của nó sẽ căn cứ theo mức lương tối thiểu của Thân Thành. Khi nào học được trách nhiệm là gì, khi đó sẽ khôi phục.”
“Tuân lệnh.” Vương quản gia khẽ gật, rút chiếc điện thoại bảo mật bắt đầu soạn tin.
Mặt Cố Trạch Thần bỗng trắng bệch. Nó biết tôi không bao giờ đùa.
Lâm Vi Vi kinh ngạc nhìn cảnh tượng, có lẽ cô ta chưa từng nghĩ cảnh chỉ có trong phim lại diễn ra trước mắt mình.
“Thứ hai,” tôi giơ ngón thứ hai, ánh mắt chuyển sang Lâm Vi Vi khiến cô ta run bần bật, “Thông báo cho ban pháp chế tập đoàn tiếp nhận. Cô Lâm Vi Vi này đã công khai phỉ báng, xúc phạm nhân phẩm tôi suốt mười mấy phút trên nền tảng livestream hàng trăm triệu view, thậm chí định tấn công thân thể, gây ảnh hưởng xã hội cực kỳ nghiêm trọng. Tôi muốn cô ta trả giá cho từng lời nói.”
Vương quản gia đã xử lý xong việc đầu, ngẩng đầu bổ sung: “Thưa phu nhân, luật sư Trương đã sẵn sàng. Ngoài tội danh trên, cô ta còn vi phạm quyền hình ảnh, xâm phạm đời tư và đột nhập tư gia. Chúng ta hoàn toàn có thể khởi kiện.”
Ánh mắt tôi như lưỡi d/ao băng giá quét ngang mặt Lâm Vi Vi.
“Tốt lắm. Nói với luật sư Trương, tôi không nhận hòa giải, không cần xin lỗi. Phải đi hết quy trình tố tụng. Bồi thường đúng mức, ngồi tù đúng án. Của tập đoàn Cố gia không dễ lấy thế đâu.”
Cơ thể Lâm Vi Vi r/un r/ẩy dữ dội. Ánh mắt cô ta nhìn tôi đầy kh/iếp s/ợ. Cuối cùng cô ta nhận ra mình đã đ/á trúng không phải tấm thép thường, mà là ngọn núi băng vạn nhận.
“Không… Không phải thế… Dì ơi… Không, phu nhân… Cháu… Cháu không biết là ngài…”