Con trăn khổng lồ ấy vẫn chĩa cái đầu hình tam giác dẹt to đùng về phía chúng tôi.

Bị nó nhìn chằm chằm, tôi rợn cả người. Lần đầu tiên tôi thấy ánh mắt sát khí dày đặc như vậy từ một loài m/áu lạnh.

May mà có cánh cửa ngăn cách, không thì lần này chắc chắn toi mạng.

Đúng lúc đó, tàu điện ngầm cuối cùng cũng giảm tốc vào ga.

Tiếng thông báo vang lên, tất cả mọi người như bắt được phao c/ứu sinh, ùa về phía cửa tàu.

Thế nhưng—

Đoàn tàu dừng hẳn, thông báo kết thúc.

Cánh cửa toa tàu vẫn đóng ch/ặt.

"Mở cửa đi!"

"Có chuyện gì vậy?!"

Sự hoảng lo/ạn bùng n/ổ trong khoảnh khắc.

3

Tôi theo phản xạ quay đầu, liếc nhìn cánh cửa thông sang toa tàu phía trước.

Chỉ một cái liếc, người tôi nổi đầy da gà.

Trên sàn toa tàu trước đó, những người đã "ch*t" từ lúc nào giờ đây đều mở to đôi mắt.

Ánh mắt trống rỗng, tròng trắng đục ngầu, đờ đẫn nhìn chằm chằm lên trần tàu.

Kinh khủng hơn, trên làn da lộ ra của họ dường như đang mọc lên một lớp vảy giống vảy rắn.

Thứ đầu tiên hiện lên trong đầu tôi chính là cảnh zombie trong mấy bộ phim nước ngoài.

Tôi chỉ cảm thấy toang thật rồi.

Nếu ở đây chỉ có một con trăn khổng lồ, có lẽ còn cơ hội trốn thoát.

Nhưng tình hình hiện tại, chỉ sợ không đơn giản như vậy.

Tôi liếc nhìn sang bên cạnh, vừa vặn trông thấy cô gái tóc bím lúc nãy hét toáng lên về con rắn.

Lòng tôi chợt động, đột nhiên xông tới, ngồi xổm bên cạnh cô ấy.

"Rốt cuộc thứ đó là cái gì?!" Tôi hạ giọng, hàm răng đ/á/nh lập cập, "Cô biết điều gì đó, đúng không?!"

Cô ấy ngẩng đầu, mặt mày tái mét, đồng tử giãn nở vì kh/iếp s/ợ tột độ, môi r/un r/ẩy hồi lâu mới thều thào:

"Rắn... là, là biến dị... có, có vi-rút... sẽ... lây nhiễm..."

Ngay lúc này, trong toa tàu phía trước, những bóng người vốn nằm la liệt trên sàn đang dùng tư thế cứng đờ quái dị từ từ đứng dậy từ vũng m/áu.

Mặt họ xám xịt, tròng trắng mắt đục ngầu đỏ ngầu, làn da dưới ánh đèn phát ra thứ ánh nhờn bóng bất thường, lớp vảy rắn li ti đang chồi ra từ cổ, mu bàn tay.

Họ đứng thẳng người, xếp thành một hàng, đơ như trời trồng trước cửa, ánh mắt chằm chằm vào phía bên này.

Mắt người phụ nữ tóc xoăn bỗng sáng rực, chỉ vào cửa kính hét lên: "Sống lại rồi! Chồng tôi sống lại rồi! Mau mở cửa!"

Ngay sau đó—

"Rầm! Rầm! Rầm!"

Những "con người" kia đột nhiên chuyển động, đi/ên cuồ/ng lấy thân mình đ/ập vào cửa, từng nhịp từng nhịp, mỗi cú đ/ập đều dùng hết sức lực.

Ánh mắt họ xuyên qua tấm kính, không chút tình cảm.

Nhìn sao cũng không giống người sống.

Thế nhưng chị tóc xoăn mắt lệ nhòa nhìn chồng mình: "Anh ơi, thật tốt quá, anh sống lại rồi, em sẽ mở cửa ngay đây."

Người đàn ông mũ đen dùng lưng chèn ch/ặt cánh cửa đang rung lắc, gân xanh trên trán nổi lên: "Chị gái! Mở mắt ra mà xem! Thứ đó còn là chồng chị nữa không?!"

"Tôi không quan tâm! Đó là chồng tôi! Mở cửa!!" Người phụ nữ đi/ên cuồ/ng giãy giụa, giơ tay định mở khóa cửa.

Tim tôi đ/ập thình thịch, gi/ận đến mức thái dương gi/ật giật, cũng hét vào mặt bà ta: "Bà muốn hại ch*t tất cả mọi người sao?!"

Người phụ nữ quay phắt lại, bọt mép văng gần tới mặt tôi, ngón tay suýt chọc vào mắt tôi: "Mày là thứ gì? Đồ súc vật m/áu lạnh! Đợi tao ra ngoài, nhất định sẽ báo cảnh sát bắt hết lũ sát nhân như mày!"

Lời vừa dứt—

"Choang!"

Ô cửa kính hình vuông giữa cánh cửa vỡ tan tành! Mấy cánh tay xám xịt thò qua chỗ vỡ, quờ quào lo/ạn xạ.

K/inh h/oàng hơn nữa, phần cuối những cánh tay ấy, bàn tay đang biến dạng, kéo dài, năm ngón tay khép lại xoắn xuýt dị hợm, da thịt rá/ch toác, mấy cái đầu rắn ướt nhẹp đầy nhớt nhúa chui ra từ lòng bàn tay, phì phì phun lưỡi đen!

Lòng tôi chấn động.

Thật sự hóa rắn rồi.

Còn người phụ nữ tóc xoăn đột nhiên thay đổi thái độ.

"Quái, quái vật à—!!" Tiếng hét của bà ta đột nhiên biến điệu, lảo đảo lùi lại, lần này là nỗi sợ hãi thực sự.

Tôi còn chưa kịp hoàn h/ồn từ cảnh tượng kinh hãi ấy, đột nhiên một lực lớn đẩy từ phía sau!

Có người đẩy tôi!

Cả người tôi mất thăng bằng, lao thẳng về phía chỗ vỡ đầy cánh tay dị biến và đầu rắn.

Phía sau vọng lại giọng điệu đ/ộc địa của người phụ nữ: "Thằng nhóc kia chống đối tao thì thôi, đàn bà như tao đ/á/nh không lại nó."

"Còn con nhóc như mày, vừa nãy dám mở miệng m/ắng tao, một con bé tao còn không trị được sao? Mày ch*t đi!"

Mùi tanh hôi nồng nặc xộc vào mặt, mấy cái đầu rắn há miệng, lộ nanh đ/ộc—

Trong tích tắc sinh tử, một bàn tay mạnh mẽ túm lấy cổ áo sau lưng tôi, gi/ật mạnh kéo tôi lùi lại!

Tôi lảo đảo lùi vài bước, hoảng hốt quay đầu.

Cứ lực kéo vừa rồi, tôi tưởng người c/ứu mình là đàn ông lực lưỡng nào đó.

Nhưng không ngờ, người đứng sau lại là một cô gái cao ráo mặc áo da, cơ bắp trên cánh tay lộ rõ cả khi mặc áo dày.

Hai chữ "cảm ơn" còn chưa kịp thốt ra, đã thấy cô ấy bước lên, mặt lạnh như tiền túm cổ người phụ nữ tóc xoăn đang hét thất thanh, không chút do dự đẩy thẳng bà ta về phía ô cửa vỡ!

Cô gái áo da lạnh lùng nói: "Con nhóc thì sao? Tao cũng là con nhóc đây. Đồ bà già ch*t ti/ệt, loại người h/ãm h/ại người khác như mày, ch*t cũng không đáng tiếc, vừa vặn tranh thủ thời gian cho bọn tao chạy trốn."

"Không—! C/ứu tôi—"

Tiếng thét của người phụ nữ vang khắp toa tàu.

Mấy cánh tay dị biến và đầu rắn lập tức quấn lấy bà ta, lôi mạnh vào trong! Tiếng x/é thịt rợn người vọng ra từ phía sau cánh cửa.

Đồng thời, bọn người rắn hóa bên ngoài ngừng đ/ập cửa, tập trung x/é x/á/c người phụ nữ tóc xoăn.

Người đàn ông mũ đen khẽ chế nhạo: "Đáng đời! Đồ bà già ch*t ti/ệt, vừa nãy còn định hại người."

"Giờ thì tốt rồi, có thể đoàn tụ với ông chồng thân yêu của mày rồi đấy."

Cô gái áo da không thèm liếc nhìn, quay sang hét với chúng tôi: "Bên này không giữ được nữa! Sang toa tiếp theo! Mau!"

Cô ấy lao về phía cửa thông sang toa khác, định mở cửa.

Nhưng cảnh tượng bên kia khiến tim chúng tôi lạnh nửa phần—những người ở toa tàu tiếp theo đang dùng thân mình, hành lí chèn ch/ặt cửa, mấy khuôn mặt kinh hãi nhưng quyết đoán áp sát mặt kính.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu gia và tôi

Chương 16.2
Tôi là thiếu gia giả trong một câu chuyện thiếu gia thật giả. Trong nguyên tác, sau khi thiếu gia thật trở về, tôi điên cuồng tìm đường chết để tranh giành sự yêu thương. Thậm chí không tiếc lấy thân mình làm mồi, dùng pheromone dụ dỗ Giang Cảnh Xuyên phát tình, mất kiểm soát trước đám đông. Cuối cùng, tôi bị ba đuổi ra khỏi nhà, rơi vào chốn phong trần, chết thảm ngoài đường trong một đêm đông. Sau khi thức tỉnh, để giữ lấy vinh hoa phú quý của mình, tôi ngoan ngoãn nghe lời thiếu gia thật, hết lòng lấy lòng hắn. Không ngờ, ánh mắt thiếu gia thật nhìn tôi lại ngày càng nóng bỏng. Hắn lén lấy đồ lót của tôi, còn lộ ra răng nanh khi nhìn tuyến thể của tôi. Giang Cảnh Xuyên khẽ cười, ấn tay lên bụng dưới của tôi: “Anh à… sinh cho em một đứa con đi, như vậy sẽ không ai đuổi anh đi nữa.”
333
2 Xe Buýt Số 0 Chương 15
9 Ôm trăng Chương 19
12 Thuần dưỡng Alpha Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tại hôn lễ, mẹ tôi nói tôi không phải con ruột của bà ấy.

Chương 7
Vào ngày cưới, bố mẹ tôi lên sân khấu phát biểu. Những bản nhạc sâu lắng vang lên, thế nhưng câu đầu tiên họ nói lại là: "Thực ra... Nhã Kỳ không phải con ruột của chúng tôi." Họ nhìn tôi nói tiếp: "Giờ con đã kết hôn, cũng coi như có mái ấm riêng. Còn ơn dưỡng dục, chúng tôi không mong đền đáp. Từ nay trở đi, hai bên không cần liên lạc nữa." Dứt lời, họ đặt micro xuống, quay lưng rời đi. Tôi vội vàng ổn định khách mời. Đến khi tiệc tàn, mẹ chồng ngập ngừng kéo tay tôi: "Nhã Kỳ à... Tiền thách cưới... bọn mẹ đã chuyển cho bố mẹ con từ hôm trước rồi."
Hiện đại
0