Trần Cảnh mặt mũi thẫn thờ.
Thấy tôi tỉnh dậy, đôi mắt hắn lập tức sáng rực.
Hắn nhiệt tình bước đến bên giường tôi:
"Em tỉnh rồi hả? Anh là Trần Cảnh khoa Tài chính, xin lỗi vì đã làm em ngã nhé. Nhưng anh cũng không cố ý đâu. Với lại anh cõng em về đây mệt lắm đó. Trông em g/ầy nhẳng thế mà nặng không tưởng, phải gi/ảm c/ân thôi."
"À này, viện phí anh tạm ứng rồi. Thôi thì em chuyển khoản một nửa cho anh qua app nhé, dù sao anh cũng có lỗi mà."
Hắn vừa nói vừa tự động mở sẵn mã QR.
"Nhân tiện, em hiền lành thế này chắc không gi/ận anh đâu nhỉ? Gặp họa mới thành tri kỷ, thế này là duyên trời định đấy."
Ngay lập tức, đầu tôi đ/au như búa bổ.
Tôi không quen để đàn ông lại gần, huống chi Trần Cảnh còn bốc mùi mồ hôi hôi hám.
Thật kinh t/ởm.
Anh trai tôi không bao giờ như thế, người anh lúc nào cũng thoang thoảng hương gỗ ấm áp.
Nghĩ đến Tần Dục Trạch, tôi vô thức đưa tay sờ bên tai, phát hiện tai nghe đã văng mất từ lúc ngã.
Tất cả tủi thân ùa về trong khoảnh khắc...
"Anh..."
Trần Cảnh lại hiểu nhầm, hắn vuốt tóc ra dáng lãng tử:
"Gọi anh ngay từ đầu là được rồi. Anh biết mấy cô gái ra sân vận động dạo bộ toàn là đi săn giai mà. Mặc đồ mát mẻ thế kia, tỉnh dậy thấy anh vui lắm phải không?"
"Nào, gọi thêm vài tiếng nữa đi, biết đâu anh đồng ý làm người yêu em?"
Lời còn chưa dứt, cửa phòng y tế đã bị đạp tung.
Tần Dục Trạch gương mặt lạnh như băng:
"Nó gọi anh, mày là thứ gì?"
Ng/u Hoành ánh mắt âm tà:
"Muốn ch*t hả? Đồ tạp chủng."
**
Khó khăn lắm mới dỗ tôi ngủ được.
Trong phòng sách, Tần Dục Trạch mặt mày khó coi.
Từ nhỏ đến lớn, anh cưng chiều tôi như bảo vật, chưa bao giờ để tôi bị thương nặng thế này.
Trán bầm tím lớn, chấn động nhẹ, bác sĩ nói lệch chút nữa là tổn thương mắt.
Tay chân đầy vết trầy xước.
Ng/u Hoành từ ngoài bước vào, anh đã tắm rửa sạch sẽ để xóa đi mùi m/áu tanh.
Nghĩ đến Hiểu Hiểu hôm nay tự trách bản thân đến mức đòi ngủ chung với tôi, sát khí trong người anh càng nặng.
"Bảo con bé nhà mày tránh xa bé cưng nhà tao ra. Nó ôm người ta ngủ rồi, thế tao làm sao?"
Tần Dục Trạch không có tâm trạng đùa cợt:
"Xử lý xong chưa?"
"Tất nhiên."
Ng/u Hoành ngồi xuống ghế sofa, giọng điệu vô h/ồn:
"Hắn thích ném bóng mà? Thì tao cho người ném cho hắn xem."
"Chỉ là đôi khi không kh/ống ch/ế được độ chuẩn x/á/c thôi. Toàn là sơ ý cả. Đàn ông với nhau phải rộng lượng, tao tin hắn không dám làm quá đâu."
Tần Dục Trạch lướt ngón tay trên chiếc tai nghe vỡ nát, lạnh nhạt nói:
"Đám cưới của mày và Ng/u Hiểu, gia tộc họ Ng/u sẽ không làm phiền."
Nói rồi anh đứng dậy.
Vẫn không yên tâm để tôi ngủ chung với Hiểu Hiểu, sợ cô bé ngủ không yên làm đ/au vết thương của tôi.
Chưa kịp bước ra cửa đã bị một câu nói chặn đứng:
"Bài đăng đó là mày viết đúng không?"
Ng/u Hoành thong thả cất lời:
"Có những thứ, nếu không nắm thật ch/ặt, hôm nay là Trần Cảnh, ngày mai sẽ là Vương Cảnh mơ tưởng cư/ớp bảo vật từ hang ổ của mày."
"Xem như chúng ta cùng là một loại người, tao giúp mày một tay."
"Mày không thắc mắc tại sao mày và Tần Nguyện không giống nhau tí nào không?"
"Hay là... mày không dám thắc mắc?"
Tần Dục Trạch khóe mắt gi/ật giật:
"Ý mày là gì?"
Ng/u Hoành đứng dậy, hất mạnh vai anh một cái:
"Tao gửi mày tài liệu, chắc chắn mày sẽ thích."
"Tiếc thật, loại người giả nhân giả nghĩa như mày cũng được trời cao chiếu cố."
**
Lúc tỉnh dậy, thứ đầu tiên tôi thấy là một mảng trắng toát.
Cảnh tượng hùng vĩ.
Tôi hơi choáng.
Đêm qua không phải tôi ngủ với Hiểu Hiểu sao?
Vả lại, người này sao lại giống anh trai tôi, trên ng/ực có nốt ruồi đỏ?
Nghe nói hồi nhỏ lúc mọc răng, tôi rất thích cắn vào chỗ da này...
Đang phân vân thì nghe thấy giọng nói quen thuộc:
"Tỉnh rồi à, còn đ/au không bé cưng?"
Không biết có phải ảo giác không, tiếng "bé cưng" hôm nay nghe đằm thắm lạ thường.
Khiến tôi không tự chủ nghĩ bậy.
Tôi vội vàng muốn xua đuổi những suy nghĩ đại nghịch này khỏi đầu.
Liền bị bàn tay lớn giữ ch/ặt.
Tần Dục Trạch nhíu mày:
"Ngoan, hai ngày nay không được cựa quậy lung tung."
Anh chống tay đứng dậy, nhìn xuống tôi từ trên cao.
Tấm chăn mỏng tuột xuống thắt lưng.
Cơ bắp săn chắc nhưng không thô khiến mặt tôi đỏ bừng.
Đành chuyển chủ đề:
"Hiểu Hiểu đâu?"
"Tất nhiên là ngủ với anh trai nó."
Tần Dục Trạch thở dài:
"Nhìn nó kìa, có đàn ông là quên bạn bè. Anh qua đêm qua thấy bé cưng nằm một mình trên giường, tội nghiệp lắm."
Tôi không bị cuốn theo:
"Nhưng anh cũng không nên ngủ chung với em, em đã lớn rồi..."
Chưa nói hết câu đã hoảng hốt trước vẻ u buồn trong mắt anh:
"Ng/u Hiểu được ngủ với anh trai, Nguyện Nguyện lại không muốn ngủ với anh. Quả nhiên Nguyện Nguyện đã lớn rồi, không còn là đứa trẻ nắm ch/ặt tay anh mới ngủ được nữa. Em không cần anh nữa rồi."
Tôi không hiểu sao chỉ một đêm mà trời đất biến đổi.
Rõ ràng trước đây anh tuy bám dính nhưng vẫn có chừng mực.
Ít nhất không như bây giờ, trần trụi nửa thân trên, đêm khuya lẻn vào chăn tôi một cách khiếm nhã.
Mãi mới nghĩ ra một câu:
"Chúng ta khác họ mà..."
Tưởng anh sẽ dừng lại, nào ngờ anh liên tục áp sát, truy vấn:
"Khác chỗ nào? Vì nụ hôn chào buổi sáng của họ đều hôn lên môi sao?"
"Thật tội nghiệp cho Nguyện Nguyện nhà anh. Anh cũng có thể cho em hôn mà."
Đầu óc tôi như muốn n/ổ tung, hoàn toàn choáng váng.
**
Mấy ngày dưỡng thương ở nhà, anh trai gần như coi tôi như búp bê sứ.
Dù trước đây anh cũng chiều chuộng, nhưng tôi vẫn nh.ạy cả.m nhận ra điều bất thường.
Ánh mắt anh càng thêm xâm lược, như thú dữ vừa thoát khỏi lồng sắt.
Như lúc này, tôi đang vừa xem tivi vừa nhắn tin với Hiểu Hiểu.
Anh lại mặc áo ba lỗ mỏng, nằm trên thảm tập chống đẩy.
Cơ bắp cuồn cuộn vì vận động.
Một trăm, hai trăm...
Vừa tập vừa không rời mắt khỏi tôi.