Ôn Thừa kéo Phó Thanh Dã định tạo dáng trái tim cùng nhau. Lúc đầu, Phó Thanh Dã có chút từ chối, nhưng thấy vẻ mặt tổn thương của cô, hắn đành nhượng bộ.
Hai người áp sát đầu vào nhau, giơ cao cánh tay khép lại, tạo thành hình trái tim lớn trước đài phun nước ước nguyện.
Suốt dọc đường, [phóng viên săn ảnh] đã chụp được cảnh này ở mấy địa điểm liền. Muốn giả vờ là ngẫu nhiên gặp fan cũng không xong.
Cộng đồng fan nổi sóng. Ai cũng biết, fan có thể ăn đường CP giả, nhưng sẽ sốc nặng nếu thấy thần tượng có người yêu thật.
"Trước công chúng thì giả vờ đóng CP, sau lưng lại tình tứ với người yêu thật, Phó Thanh Dã đúng là đỉnh cao!"
"Mấy đêm nay tôi thức trắng làm video, hóa ra mình mới là thằng hề?"
"Không thì anh Phó bồi thường tôi chút tiền đi!"
Tôi ôm bụng, cơn đ/au dường như tăng lên. Bất chấp mệt mỏi triền miên, tôi lập tức đổi lịch trình tới công ty.
Nhân viên phòng PR đã chờ sẵn trong phòng họp.
"Ngoài ảnh chụp chung ở điểm tham quan và ăn uống cùng nhau, không có bằng chứng thân mật nào khác để khẳng định họ là tình nhân."
"Liên lạc với Phó Thanh Dã, yêu cầu anh ta phối hợp với studio đưa ra phản hồi thống nhất."
"Nói rằng cô gái là fan hâm m/ộ nhiều năm, thời gian trước bố cô ấy bệ/nh nặng qu/a đ/ời, cô ấy tới trường quay thăm hỏi. Phó Thanh Dã chỉ đang an ủi tinh thần suy sụp của cô ấy nên mới có những bức ảnh đó."
"Quay lại căn phòng lưu giữ quà tặng từ fan, đặc biệt tập trung vào những bức thư tay và quà tự làm, quay cận cảnh."
"Ngoài ra, tổng hợp lại những khoảnh khắc tương tác ấm áp giữa Phó Thanh Dã và fan trước đây."
"Cho KOL marketing và dân cày vào cuộc, đăng tải kèm hashtag #PhóThanhDãCưngFan."
Xử lý xong khủng hoảng, tôi hít một hơi sâu. Trợ lý nhận ra sắc mặt tôi không ổn: "Chị Sinh Sinh, chị không khỏe à? Em đưa chị tới bệ/nh viện nhé?"
Tôi phẩy tay: "Bệ/nh cũ rồi, đưa chị về nhà thôi, ở đó có th/uốc."
10
Trên đường về, điện thoại của Phó Thanh Dã gọi liên tục. Hàng đống tin nhắn chưa đọc cũng dồn đến. Tôi không mở bất kỳ cái nào. Định tắt chuông cho yên, một lời mời kết bạn Wechat hiện lên.
Lời nhắn đơn giản: "Em là Ôn Thừa."
Sau khi kết bạn, tôi thấy trên trang cá nhân cô ta nhiều hình ảnh mà báo chí chưa đăng. Trong những bức này, cả hai đều đã bỏ kính và khẩu trang. Mọi biểu cảm lộ rõ như ban ngày.
Phó Thanh Dã không nhiệt tình, nhưng vẫn đáp ứng mọi yêu cầu của Ôn Thừa. Tôi chợt nghĩ đến cụm từ: mặt lạnh như tiền mà vẫn chiều chuộng.
Khóe miệng tôi nhếch lên đầy châm biếm. Vừa định tắt trang, Ôn Thừa lại đăng thêm. Lần này là một đoạn ghi âm.
Giọng Ôn Thừa nghẹn ngào đầy đáng thương vang lên:
"Thanh Dã, lúc đó em bị ép ra nước ngoài, buộc phải chia tay anh, em thực sự bất lực, em cũng đ/au khổ lắm."
"Mấy năm nay em chưa từng quên anh, em biết trong lòng anh vẫn còn em phải không?"
Im lặng mấy giây.
Giọng Phó Thanh Dã say khướt đáp: "...Ừ."
Tiếng "Ừ" khẽ đó như búa tạ đ/ập thẳng vào đầu, khiến mắt tôi hoa lên. Từng sợi th/ần ki/nh gi/ật giật, đ/au nhói. Buồn nôn dâng trào, cái dạ dày đã đ/au cả ngày cuối cùng không chịu nổi, tôi nôn thốc nôn tháo.
Trợ lý đang lái xe gi/ật mình. Phanh gấp, tiếng lốp xoáy trên mặt đường chói tai. Xe đổi hướng tới bệ/nh viện.
11
Viêm dạ dày ruột cấp tính.
Truyền xong hai chai dịch, Phó Thanh Dã vội vã từ ngoại tỉnh trở về.
Hắn nắm tay tôi đầy hối h/ận: "Sinh Sinh, không phải như em thấy đâu, em tin anh..."
Tôi gi/ật tay lại: "Phó Thanh Dã, tôi đã nói rồi, cơ hội tha thứ chỉ có một lần duy nhất, anh đã không trân trọng."
"Tính tôi anh hiểu rõ, đã giương cung thì không bao giờ quay lại."
"Chính thức thông báo, chúng ta chia tay."
Phó Thanh Dã cuống quýt, gân xanh nổi lên trán định nói. Tôi giơ tay ngắt lời: "Chuyện riêng xong rồi, giờ nói về công việc."
"Là nghệ sĩ của công ty, anh nên tuân thủ đạo đức nghề nghiệp. Chuyện hôm nay tôi hy vọng sẽ không lặp lại."
"Giờ anh có thể đi."
Phó Thanh Dã cứng đầu ngồi lì trước giường bệ/nh, "Sinh Sinh, Ôn Thừa xin anh giúp cô ấy viên mãn giấc mơ cuối nên mới có mấy tấm ảnh đó, giờ bọn anh thực sự sẽ không liên lạc nữa."
Hắn lấy điện thoại ra, tỏ vẻ trung thành xóa sạch mọi liên lạc của Ôn Thừa. Nhưng ngay sau đó, màn hình điện thoại nhấp nháy liên tục, chắc chắn Ôn Thừa đang dùng đủ số điện thoại nhắn tin oanh tạc.
Phó Thanh Dã mặc kệ.
Thế nên hôm sau, Ôn Thừa không nhịn được, nhắn thẳng cho tôi:
"Cô Cố, tôi biết Thanh Dã đang ở chỗ cô. Cô thực sự nghĩ ép anh ấy chặn tôi là có tác dụng?"
"Nghe qua câu 'Người cũ khóc một tiếng, người mới đành chịu thua' chưa?"
"Chúng tôi từng hẹn sẽ cùng nhau đi du lịch, giờ tôi chỉ cần nói một câu, anh ấy liền đồng ý, suốt chuyến ghi hình còn dẫn tôi đi chơi khắp nơi."
Suốt nửa tháng lưu diễn, tôi bận xem báo cáo tháng trước của công ty, mặc kệ tin nhắn của cô ta. Không thấy tôi hoảng lo/ạn chất vấn như dự tính, Ôn Thừa nhanh chóng ra đò/n chí mạng:
"Cô tin không, tôi có thể gọi anh ấy đi ngay lập tức?"
Ngay lúc này.
Phó Thanh Dã đặt bát cháo kê vừa m/ua dưới lầu lên đầu giường, nhẹ nhàng khuyên: "Em ăn chút gì đi rồi nghỉ ngơi, sức khỏe quan trọng nhất."
Ngay sau đó.
Hắn liếc thấy nội dung tin nhắn hiện trên màn hình, đứng phắt dậy, mặt c/ắt không còn hột m/áu.
Tôi không hành hạ bản thân, bưng bát cháo lên húp một ngụm nhỏ. Phó Thanh Dã nhìn tôi, đầy áy náy: "Sinh Sinh... đoàn làm phim có chút việc gấp, anh xử lý xong sẽ quay lại ngay!"
Hắn có vẻ cũng thấy lời hứa tối qua sẽ ở lại đến khi tôi xuất viện giờ lại bỏ đi thật vô lý.
Tôi phẩy tay: "Có việc thì đi đi."
Phó Thanh Dã nghiến răng nói "Đợi anh", rồi quay người rời đi. Tiếng bước chân vội vã ngoài hành lang bệ/nh viện lộ rõ sự sốt ruột.
12
Dĩ nhiên tôi sẽ không đợi. Kể cả nếu hắn không đi, tôi cũng không đổi ý.
Phó Thanh Dã quay lại vào sáng hôm sau. Hắn gọi điện: "Sinh Sinh, sao em tự xuất viện rồi? Giờ em ở đâu?"
Tôi đưa địa chỉ. Phó Thanh Dã ngập ngừng bên kia đầu dây: "Anh tới ngay."
Căn hộ này là Phó Thanh Dã m/ua từ số tiền quảng cáo đầu tiên ki/ếm được.