Anh ấy đưa tôi chìa khóa căn hộ này, nhưng thực ra cả hai chúng tôi đều chẳng mấy khi ở đây.
Phó Thanh Dã đến nơi khi tôi đã thu xếp xong đồ đạc trong căn hộ.
- Chìa khóa tôi để trên bàn rồi, anh nên đổi luôn mã số khóa cửa đi.
Anh ta vội vàng đặt tay lên vali tôi đang cầm.
- Sheng Sheng, tình cảm ba năm của chúng ta, em không thể tùy tiện nói chia tay là chia tay được.
- Chuyện giữa em và Uyên Trì...
Tôi đưa cho anh vài tờ hợp đồng: - Xem đi, lương cô ta sẽ được trừ thẳng từ thẻ ngân hàng của anh, không vấn đề gì chứ?
Phó Thanh Dã lật vài trang, ngẩng đầu nhìn tôi với vẻ mặt bàng hoàng: - Em... em muốn thuê Uyên Trì làm trợ lý cho anh?
Biểu cảm này của anh khiến tôi buồn cười. Nếu diễn xuất trên phim trường mà được như thế này, có lẽ anh đã đoạt Grand Slam từ lâu rồi.
- Phó Thanh Dã, anh biết rõ vụ khủng hoảng truyền thông tuần trước gây ra bao rắc rối cho công ty.
- Đến giờ phòng PR vẫn đang xử lý hậu quả cho anh.
- Nhưng hai người rõ ràng không tự giác lắm. Hôm qua anh đi gặp cô ta phải không? Nếu lại bị bắt gặp, anh tính giải quyết thế nào?
- Vậy nên thuê cô ta làm trợ lý cho anh, sau này có lỡ cùng khung hình cũng có cớ mà nói.
Bị tôi vạch trần, Phó Thanh Dã tái mặt: - Sheng Sheng, nếu em biết anh đi tìm Uyên Trì, sao không ngăn cản anh?
- Ngăn thì anh có không đi không?
Anh ta im lặng trước câu hỏi của tôi, giây lâu mới cất giọng đắng chát: - Cô ấy dọa t/ự t* nên anh mới phải đến thôi.
- Sheng Sheng, em lúc nào cũng lạnh lùng quyết đoán như vậy, sao không thử phụ thuộc vào anh, tin tưởng anh, ngoan ngoãn một chút đi?
Tôi thẳng lưng, kéo vali lên:
- Nghe lời? Ngoan ngoãn? Những từ này tượng trưng cho việc đ/á/nh mất quyền lực, nghĩa là bản thân tôi không có tư cách chất vấn mọi chuyện.
- Trên con đường này của tôi, chỉ cần sơ sẩy một chút đã bị người ta ăn tươi nuốt sống. Tôi sẽ không - cũng không cho phép chuyện đó xảy ra.
- Anh ký hợp đồng này càng sớm càng tốt. Chúng ta chia tay nhưng vẫn là cộng đồng lợi ích. Mong anh sau này cẩn trọng ăn nói, tự biết điều!
Phó Thanh Dã cuống quýt níu tay cầm vali:
- Sheng Sheng, anh xin lỗi, anh không có ý đó.
- Anh đã nói chuyện với Uyên Trì hôm qua rồi, từ nay sẽ không dây dưa gì nữa.
Đúng lúc này, chuông cửa vang lên.
Tôi mở cửa, người đứng ngoài lại chính là Uyên Trì.
Ánh mắt cô ta vượt qua tôi nhìn về phía Phó Thanh Dã, giọng điệu đầy vẻ giả tạo lo lắng:
- Thanh Dã, em thấy xe anh đỗ dưới tòa nhà nên mới lên đây.
- Hai người lại cãi nhau vì em phải không?
- Cô Cố, tất cả là lỗi của em, cô đừng trách Thanh Dã. Anh ấy chỉ thấy em mới về nước nên muốn giúp đỡ thôi.
Nói rồi, cô ta rút ra thẻ ra vào cổng - Phó Thanh Dã đã thuê cho cô một căn hộ cùng khu. Tiếp theo là chìa khóa xe Porsche Cayenne mà anh ta m/ua năm ngoái, hiện đang do Uyên Trì sử dụng.
Uyên Trì giả vờ đưa hai thứ này trả lại Phó Thanh Dã, trong khi anh ta mặt xanh mét không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.
Tôi liếc nhìn anh đầy châm biếm, quay lưng bước đi.
Phó Thanh Dã vội vã gạt Uyên Trì ra để đuổi theo.
*Ting!*
Thang máy vừa tới, tôi bước vào kéo vali theo.
Phó Thanh Dã giơ tay chặn cửa thang máy, định theo vào nhưng bị Uyên Trì kéo tay lại:
- Thanh Dã! Em vừa lên đây thấy có hình như có bồi bút! Anh mà bị chụp nữa là xong đời!
Phó Thanh Dã do dự một chút.
Cửa thang máy khép ch/ặt lại.
***
Đã chia tay, tôi quyết định bố trí một quản lý mới cho Phó Thanh Dã.
Cô gái được chọn thường được mọi người trong công ty gọi là A Quyên. Dù mới vào nghề không lâu nhưng làm việc chăm chỉ, kín miệng, là nhân tố triển vọng.
Nghe tin tôi để cô tiếp quản vị trí quản lý của Phó Thanh Dã, A Quyên có chút hoảng hốt:
- Chị Sheng Sheng, em sợ mình không làm nổi.
Thực ra cô chỉ kém tôi một tuổi. Tôi có thể trở thành quản lý vàng được giới công nhận là nhờ vào kinh nghiệm dày dặn từ việc gia nhập sớm và dám đương đầu thử thách.
Tôi động viên cô:
- Đừng bao giờ đ/á/nh đồng thiếu kinh nghiệm với việc thiếu năng lực. Cố lên, em làm được mà!
Tôi liệt kê chi tiết những công việc trọng điểm sắp tới của Phó Thanh Dã rồi giao cho cô.
A Quyên liếc nhìn tôi dò xét:
Tôi cười: - Sao? Em tưởng chị sẽ trả đũa?
Hiện tại chị đã có cổ phần trong công ty rồi. Phó Thanh Dã làm việc tốt chính là ki/ếm tiền cho chị. Ai lại đi chống đối tiền bạc chứ?
Còn chuyện tình cảm ư?
Chỉ là thất tình thôi mà.
Như một cơn cảm nặng, sẽ khiến ta đ/au đớn khổ sở, nhưng nhiều nhất bảy ngày là khỏi.
Tôi là Cố Sheng mà - hạt đậu đồng không nát không mòn, vang dội khắp thiên hạ.
Phó Thanh Dã d/ao động bất định, nói dối liên tục, tấm lòng sùng bái trong tôi đã vỡ vụn.
Nói buông là tôi thực sự buông.
Sắp xếp xong công việc, hôm nay hiếm hoi tôi đúng giờ tan làm.
Nhưng vừa xuống tòa nhà đã bị một vị khách không mời chặn lại:
- Cô Cố, tôi muốn nói chuyện với cô.
Uyên Trì ra vẻ nếu tôi không đồng ý thì cô ta sẽ quấy rối đến cùng.
Vừa ngồi xuống quán cà phê, Uyên Trì đã lên cơn đi/ên:
- Chắc chắn là cô ngăn Thanh Dã không cho anh ấy gặp tôi phải không?
Rõ ràng cô ta đã quyết tâm đến đ/âm tim tôi.
- Cô thực sự nghĩ hôm đó là tôi chủ động tìm Phó Thanh Dã sao? Nói cho cô biết, mấy năm tôi ở nước ngoài, Thanh Dã luôn tìm cách liên lạc với tôi!
- Không thì cô tưởng với thân phận ngôi sao lớn hiện tại của anh ấy, tôi muốn tiếp cận là tiếp cận được sao?
Cô ta nhìn tôi đầy vẻ đắc ý, mong thấy được vẻ tan nát trên mặt tôi.
Tiếc là phải làm cô ta thất vọng rồi.
Uyên Trì tiếp tục hạ thêm bài:
- Cô biết tối hôm uống rư/ợu, Thanh Dã còn nói gì với tôi không?
- Anh ấy nói điều hối tiếc nhất là ngày xưa tôi không nói thật sự tình, nếu thời gian quay lại, anh ấy thà từ bỏ công danh hiện tại cũng muốn cùng tôi đối mặt.
- Tình cảm giữa chúng tôi, căn bản không phải thứ người chỉ biết leo cao như cô có thể hiểu!
Dù đã buông bỏ, nhưng nghe những lời Phó Thanh Dã từng nói, lòng tôi vẫn nhói lên một cái.