Ánh mắt anh ấm áp, thế mà tôi lại hoảng đến nỗi lưng ướt đẫm mồ hôi, đầu óc đờ đẫn:
“Sao anh... nhanh thế...”
“Đứng trên lầu nhìn thấy nhà bếp, đèn tủ lạnh không sáng.”
Thảo nào về nhanh thế.
Tôi đang bối rối không biết nói gì, Lận Trì đã uống hết sữa trong cốc từ tay tôi.
Giọng điệu ân cần:
“Là lỗi của anh, không biết em không thích, lần sau sẽ không thế nữa.”
Ánh mắt thành khẩn, còn mang chút áy náy.
Sao có thể nghi ngờ Lận Trì được chứ?
Tôi tự ch/ửi thầm bản thân.
Tắt đèn.
Tinh thần thả lỏng.
Thế nhưng lúc cơn buồn ngủ lên đến đỉnh điểm, tôi cảm nhận được Lận Trì đã rời giường.
Tiếng bước chân đến gần, dừng lại bên đầu giường tôi.
Tôi nắm ch/ặt chăn, đầu óc vô thức cảnh giác.
Nhưng phát hiện anh không làm gì quá đáng.
Chỉ nhẹ nhàng chỉnh lại góc chăn cho tôi.
Cảm giác tội lỗi lập tức dâng lên đỉnh điểm.
Nghĩ nhất định ngày mai phải xin lỗi Lận Trì.
Tôi buông lỏng phòng bị, ý thức chợt chìm sâu.
Mơ màng, chỉ cảm thấy một luồng ngứa ngáy khó chịu đang lan dần.
10
Sáng hôm sau, tôi bồn chồn không yên.
Đặc biệt khi soi gương thấy những vết hằn trên người đã gần như biến mất hết.
Đêm qua là một đêm bình yên.
Nhưng tôi chẳng thấy vui chút nào.
“Hồi phục tốt lắm, th/uốc có thể m/ua thêm vài tuýp.”
Lận Trì không biết từ lúc nào đã vào phòng.
Đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua eo tôi, gây nên một trận ngứa ngáy.
Cử chỉ bất ngờ khiến tôi gi/ật mình, buông vạt áo xuống, vội vàng quay người.
Tay Lận Trì theo đà xoay một vòng quanh eo tôi.
Lớp da chai mỏng để lại vệt hồng nửa vòng.
Lấp dưới lớp áo ngủ mỏng manh, phồng lên đường cong gợi liên tưởng.
Tôi hơi ngượng, cúi đầu không dám nhìn thẳng anh.
Đang không biết nói gì thì thấy anh rút tay về đúng mực.
Ân cần đổ lỗi cho bản thân:
“Anh sơ suất rồi, xin lỗi em.”
Tôi lập tức càng thấy có lỗi hơn.
Thầm nhủ chỉ cần x/á/c định được camera không vấn đề gì sẽ nghiêm túc xin lỗi Lận Trì.
Tùy tiện suy đoán á/c ý khi người ta không biết cũng là hành vi bất lịch sự.
Hoàn toàn không để ý Lận Trì đang nhìn chằm chằm vào nốt ruồi nhỏ trên eo tôi, ánh mắt luyến tiếc, đầu ngón tay khẽ xoa xoa.
11
Ăn sáng xong, x/á/c nhận Lận Trì đã đi làm.
Tôi vội vàng lên lầu kiểm tra camera.
Hình ảnh rõ nét.
Tôi bật tua nhanh gấp đôi.
Thấy trong nửa tiếng tôi ngủ say, Lận Trì ngoan ngoãn nằm bên cạnh.
Ngoài việc vô thức ôm tôi vào lòng siết ch/ặt, không có hành động quá giới hạn nào khác.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Quả nhiên Lận Trì không thể làm chuyện đó.
Dù đã minh oan cho anh nhưng trong lòng lại có chút bâng khuâng khó tả.
Tôi cúi xuống uống ngụm nước bình tâm.
Ngẩng lên, hình ảnh trên camera khiến tim tôi đ/ập thình thịch.
Lận Trì không biết từ lúc nào đã quỳ một gối trước giường tôi.
Anh quay lưng về phía ống kính, không thấy rõ biểu cảm.
Chỉ đắp chăn cho tôi thôi mà.
Đừng suy nghĩ lung tung.
Tôi cắn môi, tim đ/ập thình thịch.
Nhìn anh từ từ cúi người xuống.
Nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay vén dây áo ngủ của tôi.
Đây là......
Tôi nín thở, định vặn to âm lượng xem Lận Trì có nói gì không.
Bỗng nghe thấy giọng nói quen thuộc của anh vang lên bên tai:
“Đang xem gì thế?”
12
Tôi gi/ật b/ắn người, vô thức nhấn nút tạm dừng.
Lận Trì đáng lẽ đã ra ngoài giờ lại lặng lẽ trở về.
Đứng sau lưng tôi.
Không biết đã xem được bao lâu...
Ánh sáng xanh nhạt từ máy tính chỉ chiếu rõ nửa dưới khuôn mặt anh.
Đôi mắt đen của Lận Trì âm u như vực sâu không đáy.
Mang theo hơi thở m/a mị nồng đậm.
Mí mắt tôi gi/ật giật, cảm giác như kẻ phạm tội bị bắt quả tang.
Chưa kịp tắt màn hình camera, Lận Trì đã đ/è lấy ghế xoay tôi hướng về phía anh.
Lận Trì như không phát hiện gì, chẳng nhìn màn hình, chỉ chậm rãi nắm lấy tay tôi, hơ hơ ấm áp.
“Tay sao lạnh thế.”
Tôi không đáp, anh cũng không sốt ruột:
“Sợ rồi hả?”
“Đừng sợ, để anh xem nào.”
Tôi không kịp ngăn cản, anh đã nhấn nút phát.
Âm lượng vô tình được vặn hết cỡ.
Máy tính phát ra một tiếng “bốp” vang dòn.
Cùng giọng thì thầm của tôi:
“Con muỗi hư, gh/ét mày.”
Tôi không nhìn thấy màn hình, chỉ có thể kẹt trong vòng tay Lận Trì.
Hít mùi hương lạnh từ người anh.
Nhìn yết hầu anh lăn lên lăn xuống, khẽ cười một tiếng rồi thốt ra câu nói đầy ẩn ý:
“T/át anh một cái mà nổi nóng thế hả bảo bảo?”
13
Đoạn camera dừng đột ngột.
Làm chuyện x/ấu bị bắt quả tang, còn tự ghi lại chứng cứ tội lỗi của mình.
Tim tôi nhảy lên cổ họng, nghẹn ứ:
“Em xin lỗi.”
“Xin lỗi vì cái gì?”
“Vì nghi ngờ anh? Hay vì t/át anh một cái?”
Lận Trì nắm tay tôi áp vào má mình, tư thái ngoan ngoãn nhưng giọng điệu lại hung hăng, không muốn cho tôi qua chuyện dễ dàng.
“Hay là... chỉ t/át có một cái thôi.”
Cơ thể anh run nhẹ, không giống gi/ận dữ vì bị nghi ngờ, mà giống kích động khó kiềm chế hơn.
Tôi chưa từng thấy anh tỏ ra xâm lược đến thế.
Dù không hiểu nhưng vẫn nuốt nước bọt, gắng gượng:
“Em xin lỗi tất cả, có đ/au không?”
“Em xoa xoa là hết đ/au ngay.”
Tôi cẩn thận dùng lòng bàn tay xoa nhẹ vài cái.
Lòng đầy hối h/ận, thậm chí không nghĩ đến chỗ vết thương sáng nay còn mờ mà giờ đã sưng to thế.
Chỉ ấp úng giải thích vụng về:
“Em chỉ muốn xem thứ gì cắn mình thôi, không phải không tin anh.”
“Không tin cũng được.”
“Hả?”
Tôi ngơ ngác.
Lòng bàn tay bị hôn nhẹ.
Lận Trì nhìn chằm chằm tôi, không che giấu ánh mắt khao khát cùng sự rục rịch:
“Em chưa xem hết camera, sao đã chắc chắn không phải anh?”
14
Dự đoán khủng khiếp hiện lên trong đầu.
Mí mắt tôi gi/ật giật, nhất thời không biết phải ứng phó thế nào.
Đứng phắt dậy, hoảng hốc đẩy Lận Trì ra.
“Em xuống lầu luộc trứng cho anh đắp, đỡ sưng.”
Chưa kịp chạy khỏi cửa phòng, Lận Trì đã túm lấy cổ tay tôi.
Anh ôm tôi từ phía sau, lực không mạnh nhưng tôi lại không muốn giãy giụa, đứng yên mặc cho anh giam cầm.
Hiếm khi tôi tỉnh táo mà gần Lận Trì đến thế.