Cha ta từng là tâm phúc của Bệ hạ.

Ta lại là mối họa lớn của tâm phúc.

Ngày đầu tiên lên triều, ta đã cùng đồng liêu "đ/á/nh" thành một khối.

Bọn hoạn quan ngày thường giọng điệu âm dương đã đành, dám cả gan mờ ám bày mưu, khiến ba mươi vạn đại quân triều đình thua trận trước ba vạn quân địch.

Ta vớ ngay hốt bản, chọc thẳng hậu môn hắn.

Vị tướng trung dũng nhất bị hặc tội thông đồng với giặc, trên triều không tranh luận nổi, tan triều ta liền kéo bè kết phái đi vây người.

Tay trái bao tải, tay phải hốt bản, đ/á/nh xong chạy mất dép.

Về đến nhà, ta gọi cha:

"Hốt bản g/ãy rồi, còn cái mới không?"

"Nhớ đem mài cho thật nhọn nhé!"

Cha ta nhăn nhó hỏi ta còn nhớ lời dặn trước khi vào triều không?

Ta ngoan ngoãn gật đầu.

"Nhớ chứ —"

"Phải kéo bè kết phái, cùng đồng liêu đ/á/nh thành một khối."

Qu/an h/ệ tốt thì đ/á/nh thành một khối, qu/an h/ệ không tốt cũng đ/á/nh thành một khối.

Ta làm y như vậy đó!

1.

Cả nhà ta đều lười chảy thây.

Cha không thích lên triều.

Mẹ không thích xuống bếp.

Anh không thích đến trường.

Nhưng không dám nói thẳng, chỉ ấp a ấp úng:

"Phụ thân... đêm qua con không dám ngủ, sợ tỉnh dậy lại phải đọc sách. Mạng chỉ có một, nhưng việc đoạt mạng con không chỉ một. Nghĩ đi nghĩ lại..."

Cha ta lười nghe hết, phẩy tay.

"Vậy cho Tư Lai nghỉ luôn."

Ta chỉ mình: "?"

Ta là Thôi Uyên, trưởng nữ Thôi gia kinh thành — tự Tư Lai.

May thay ta không giống cha mẹ, là người siêng năng.

Từ đó, ta bắt đầu "hình nhi thượng học", anh trai thì "không hành thoái học".

...

Năm ta thập ngũ, thiên tử cách tân, hạ chỉ mở khoa thi nữ quan.

Mẹ ta gai cả tóc gáy.

"Vậy chẳng phải con phải lên triều?"

"Giờ Mão thức dậy, trời còn chưa sáng."

"Nhà ta lại nghèo, không thuê nổi xe ngựa, ở xa cửa cung, ít nhất phải đi bộ hai nén hương."

"Tới cổng cung, xếp hàng ít nhất một nén hương mới vào được."

"Vào được điện rồi, lại phải đứng mấy nén hương để cùng Bệ hạ, đồng liêu m/ắng nhau... thương nghị."

"Bệ hạ lại nói lắp nặng, biết khi nào mới xong."

"Uyên nhi, chưa nói chuyện khác, đại tiện ở Kim Loan điện là đại kỵ, tru cửu tộc đấy, con nhịn được không?"

Nhưng lúc này ta đã yêu say bộ quan phục này.

Màu đỏ chói, da trông càng trắng.

Dù mẹ khuyên thế nào ta cũng không nghe.

Cha ta đành mài hốt bản cho ta mãi không thôi.

"Con muốn đi thì cứ đi."

"Là người từng trải mới giải nhiệm, cha đã thấu hiểu. Cho con một lời khuyên —"

"Nhớ kéo bè kết phái, cùng đồng liêu đ/á/nh thành một khối."

2.

Ta tuân theo lời cha dạy.

Ngày đầu lên triều đã đ/á/nh ch*t người.

Ch*t là nghĩa tử Lưu Thừa của Đốc Công Tây Xưởng Lý Giám.

Dạo trước Thổ Quốc xâm phạm, tên này dám nhận hối lộ giữa lúc quốc nạn.

Tiến cử một tên bỏ đi chỉ giỏi đầu th/ai lên chỉ huy trận mạc.

Kết quả đại quân chạm trán đã tan, tổn binh bại tướng, tên tướng bỏ đi ấy còn bị bắt sống.

Ba mươi vạn đ/á/nh không lại ba vạn.

Đã là quốc sỉ.

Nhưng tên này chẳng những không biết nhục, hôm nay còn dám trơ trẽn huênh hoang trên triều.

"Bệ hạ, trận thua Thổ Quốc này không phải tội chiến trận, mà là do chủ tướng tiên phong tham công liều lĩnh, cô quân thâm nhập, mới mắc bẫy địch. Thần cho rằng, nên xử tử ngay tên tiên phong đó để răn đe!"

"Còn Chu tướng quân bị bắt, dù sao cũng là mặt mũi triều đình, vì nước chiến đấu đến phút cuối, trung dũng đáng khen, mong Bệ hạ phái sứ giả chuộc về, đừng làm lòng trung thần lương tướng trong thiên hạ ng/uội lạnh!"

Nghe xong, mọi người hiện rõ vẻ "mày trơ trẽn thật".

Ta khẽ cười lạnh, bước ra:

"Đánh bại trận không trị tội đã đành, còn mặt dày đòi chuộc về? Đồ n/ão phẳng, cả đời ngài chẳng cần ăn chay nữa, vì đã đủ rau rồi!"

Sau đó ta tiến lên, hướng hoàng đế trên long ỷ lớn tiếng:

"Bệ hạ, việc này tuyệt đối không được! Chuộc tướng bại trận là tỏ ra yếu thế với nước địch, làm dậy chí kẻ khác, dập tất uy phong ta. Thần cho rằng, cấp bách hiện nay là trị tội kẻ tiến cử bất đáng, điều tra hắn có tham ô hay không! Đồng thời củng cố phòng thủ biên cương, chọn tướng tài khác, thề phải thu hồi đất mất, rửa quốc sỉ!"

Lời ta dứt khoát như chẻ tre.

Hoàng đế trên long ỷ nở nụ cười, rõ ràng đã nghe lọt tai.

Bệ hạ chưa kịp nói, Lưu Thừa đã the thé lên giọng âm dương:

"Ồ, ta tưởng ai, hóa ra là Đại nhân Thôi mới nhậm chức. Một cô gái, không thêu thùa trong phòng khuê, lại chạy lên triều đình chỉ tay năm ngón vào quân quốc đại sự, hiểu cái gì?"

"Trận này thất bại là do tên tiên phong không nghe lệnh! Triệu tướng quân tử chiến kháng cự mới kiệt sức bị bắt, sao tên tiên phong lại trở về bình an vô sự? Theo ta, rõ ràng tên tiên phong đã sớm thông đồng với nước địch!"

Vừa dứt lời, một đồng liêu cương trực bên ta không nhịn được, bước ra trợn mắt:

"Ngươi có chứng cớ không? Sao dám vu khống bừa bãi!"

Tên kia càng hung hăng, ưỡn ng/ực lên giọng vịt đực:

"Chứng cớ? Ta làm việc cần gì chứng cớ? Ta bảo hắn có tội là có tội!"

"Ngươi bênh hắn, chẳng lẽ cũng là đồng đảng? Được, tan triều ta sẽ bắt cả hai đưa vào Tây Xưởng nếm đủ bộ đồ nghề!"

Hắn còn nở nụ cười gằn đắc ý.

Hắn vu ta?

Đồ n/ão phẳng!

Còn đàm đạo cái rắm, đ/á/nh trước đã!

Ta vung hốt bản cha mài nhọn xông tới, vòng ra sau lưng hắn, dồn hết sức chọc một chiêu Thiên Niên Sát.

3.

Một hốt bản đ/âm vào, các bác từng thân với cha ta hoảng hốt.

Theo ngay.

Sợ ta bị đ/á/nh trả.

Chẳng mấy chốc, Kim Loan điện lo/ạn như chợ vỡ.

Đảng hoạn ủng hộ Lưu Thừa xông tới, tả hữu từng là cánh tay cha ta cũng không chịu thua, hai phe lập tức đ/á/nh nhau tơi bời.

Ta không để ý người khác, túm cổ áo Lưu Thừa ấn xuống đất.

Vừa dùng hốt bản chọc khắp người hắn, vừa lớn tiếng hặc tội:

"Nhịn mày lâu lắm rồi! Ngày ngày chỉ biết bịa tội, lạm dụng cực hình! Chuyện bẩn thỉu của mày tưởng ta không biết? Tổ tiên mày mà biết mày ra nông nỗi này, sớm giãy đành đạch trong mồ rồi!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm