Năm nghèo nhất đời, tôi nhịn đói suốt ba ngày. Nghe nói có một đại ca ở câu lạc bộ quyền anh cho v/ay tiền, chỉ phải trả giá bằng chút đ/au đớn. Tôi bụm mông - cái giá này có vẻ hơi lớn. Nhưng nghèo đến mức không có gì bỏ bụng, tôi đành liều mình đến tìm gặp. Gặp mặt mới phát hiện đại ca khá ưa nhìn, dù không thích đàn ông nhưng cũng không thiệt. Khi đại ca bảo "Chuẩn bị đi", rồi phóng một cái cởi phăng áo. Nhìn cơ thể săn chắc nổi khối của anh, tôi ngượng nghịu: "Đại ca quay lại đi, em hơi ngại." Đại ca nhíu mày nhưng vẫn quay lưng. Thế rồi khi tôi quay sang... Một tên cởi trần lõa thể: ??? Một đại ca nguyên đồ nghề: ???

Ba ngày không cơm nước, bụng tôi như lửa đ/ốt. Định nhặt ve chai ki/ếm tiền, nào ngờ thua cả ông lão bảy mươi tuổi - ông ta hất một cùi chỏ khiến tôi ngã chổng kềnh. Nằm vật dưới đất, tôi không còn sức ngồi dậy. Ông lão vừa ch/ửi m/ắng vừa đỡ tôi: "Cháu thiếu tiền lắm hả?" Tôi thều thào: "Cháu nhịn đói ba ngày rồi, bác xem có thiếu không." Ông lão thở dài, lục túi lấy ra chiếc túi ni lông cũ kỹ. Bên trong là chiếc bánh bao: "Còn sạch, ăn đi kẻo ch*t đói." Nhìn chiếc bánh, cổ họng tôi nghẹn lại. Bị ông già hạ gục đã đủ nhục, giờ còn bị bố thí. Lòng tự trọng muốn từ chối, nhưng cơn đói quặn thắt chân thực hơn. Tôi cầm lấy, ăn ngấu nghiến đến nghẹn thở. Ông lão vỗ lưng tôi: "Ăn từ từ, sao trẻ trâu lại ra nông nỗi này?" Nuốt xong miếng cuối, tôi liếc nhìn cánh tay trái c/ụt ngủn: "Đi xin việc không ai nhận." Ánh mắt ông lão thoáng dừng ở chỗ khuyết: "Nghe nói đầu phố Nam có đại ca chuyên giúp người khó khăn, cháu thử đến xem." "Cho v/ay nặng lãi?" Tôi cảnh giác. Hồi làm công nhân, tôi từng nghe kể về những kẻ bị đá/nh g/ãy chân vì v/ay nặng. "Không hẳn." Ông lão hạ giọng: "Chỉ cần trả giá đ/au đớn là v/ay được, nhiều người đến lắm." "Giá gì ạ?" Ông cười bí hiểm: "Rất đ/au." Mặt tôi bừng lửa. Dù nghèo nhưng tôi hiểu chuyện - đ/au ngoài chuyện ấy thì còn gì nữa? Tôi nắm ch/ặt ống tay áo trống không, nghĩ thân thể t/àn t/ật này chắc b/án đít cũng chẳng ai thèm. Nhưng vẫn muốn thử. "Ông ta không kén chọn ư?" Giọng tôi khàn đặc. "Nghe đâu ai đến cũng được." Ông lão vỗ vai tôi: "Nhưng chuẩn bị tinh thần đi, thật sự rất đ/au."

Đứng trước đầu hẻm Nam khi trời đã tối mịt. Cuối con hẻm leo lét bóng đèn đỏ với biển hiệu "Câu lạc bộ Quyền Anh". Tôi hít sâu rồi lại do dự. Do dự xong lại quyết định vào. "Cứ coi như bị chó cắn." Tôi tự nhủ. Bước vào cửa, mấy gã lực lưỡng đang đ/ấm bao cát ướt đẫm mồ hôi. Tiếng găng đ/ấm bôm bốp khiến lồng ng/ực tôi rung theo. Hay là về thôi, nhịn đói vài bữa cũng chẳng ch*t. Đang định rút lui thì gã đầu trọc phát hiện ra tôi, đi tới liếc nhìn thân hình g/ầy gò và ống tay trống không: "Nhóc, tìm ai?" "Em... em tìm đại ca." Giọng tôi run hơn tưởng tượng: "Đến... đến v/ay tiền." Gã trọc cười híp mắt quay vào hét: "Đại ca, có đứa đến v/ay tiền!" Giọng trầm đục vang ra: "Dẫn vào."

Tôi bị dẫn vào phòng riêng, tường treo đầy dụng cụ quyền anh. Người đàn ông cao lớn với cái lưng rộng gấp đôi tôi đang quấn băng tay. "Đại ca, dẫn người đến rồi ạ." Gã trọc lùi ra đóng cửa. Đại ca quay lại khiến tôi nín thở. Anh trẻ hơn tôi tưởng - khoảng ba mươi, tóc c/ắt ngắn, đôi mắt đen ánh. Gương mặt điển trai nhưng toát lên vẻ hung dữ khó gần. Áo ba lỗ dính mồ hôi bám sát vào cơ ng/ực và bụng sáu múi. "Đến v/ay tiền?" Giọng anh ấm áp trái ngược với vẻ ngoài. Tôi gật đầu: "Vâng, nghe nói anh giúp người khó khăn." Đại ca cầm khăn lau mồ hôi, mắt quét từ đầu đến chân tôi: "Biết luật chứ?" Ngón tay tôi vò vạt áo: "Vâng... phải trả giá." Anh quăng khăn sang bên: "Chịu được không?" Tôi cắn môi dưới. Trước khi đến tưởng mình liều được, nhưng đối diện người đàn ông cao to đầy hormone này, chân tôi run bần bật. Hay là về đi? Đừng vì chút tiền mà mất mạng. Nhưng nghĩ đến ba ngày không cơm nước, thôi đã đến rồi thì thử. Không chịu được thì hét lên, chắc anh ta không ép được. Do dự mãi, tôi nghiến răng: "Chịu được." Giọng lạc hẳn. Đại ca gật đầu: "Lần đầu?" Tôi gật mặt đỏ bừng. Anh đi đến tủ: "Được, chuẩn bị đi." Vừa nói vừa l/ột phăng áo ba lỗ. Ngay tại đây ư? Tôi liếc quanh không thấy camera, thở phào rồi chạy khóa cửa trước khi cởi áo. Đại ca nhíu mày: "Khóa cửa làm gì?" Mặt tôi đỏ lửng: "Em ngại." Nuốt nước bọt ấp úng: "Đại ca... anh quay lại được không?" Đại ca cau mày nhưng vẫn quay đi. Tôi cũng quay lưng lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lên nhầm xe.

Chương 10
Con gái tôi lần đầu tiên bị quỷ nhập là năm lên ba, đúng ngày tôi ly hôn. Con bé đột nhiên nói: “Đừng đi, dù sao ông ta… cũng sắp chết rồi!” Kết quả... Chồng tôi trên đường đưa tiểu tam đi khám thai thì gặp tai nạn xe. Cả xe chết sạch. Năm nay ăn Tết, tôi về quê chịu tang cụ cố. Vì đang gấp nên tiện tay gọi một chuyến xe đi chung. Xe đến nơi. Đứa con gái đang nằm trong lòng tôi bỗng mở mắt. Khuôn mặt nó đầy vẻ kinh hoàng, cất tiếng thét bằng giọng khàn đục chỉ người già mới có: “Lên xe sẽ chết! Người chết mới lên xe!” Giọng nói đó… Giống hệt giọng của cụ cố đang nằm trong quan tài.
12
7 Cảm giác dòm ngó Chương 13
11 Anh Em Giao Dịch Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

KẺ DỌN DẸP

Chương 13
Tôi sở hữu một khả năng dị biệt đó là có thể nhìn thấu những chiếc "nhãn dán" thân phận mà người ta luôn cố công che giấu dưới lớp vỏ bọc thường nhật. Giữa thành phố xô bồ này, vạn vật hiện hình dưới mắt tôi như một cuốn sổ bách khoa toàn thư trần trụi. Trên đỉnh đầu gã bảo vệ nghiêm nghị trực ở khu nhà, dòng chữ 【Bộ đội xuất ngũ】 lơ lửng hiện diện. Hay như anh chàng shipper đang hớt hải giao đồ ăn ngoài kia, thực chất lại mang chiếc nhãn 【Thiếu gia nhà giàu ẩn thân】. Thế nhưng, bóng đêm luôn là nơi nuôi dưỡng những điều kinh hoàng nhất. Đêm muộn bước một mình về nhà, tôi bắt gặp một bà cụ ngã quỵ trên mặt đất lạnh lẽo. Trỗi dậy lòng trắc ẩn, tôi ngồi xổm xuống, ân cần đỡ bà cụ dậy. Bà ta ngước lên, nở một nụ cười hiền từ đến kỳ lạ, rồi run rẩy chỉ tay vào sâu thẳm trong con hẻm tối tăm, không một bóng đèn đường. Theo phản xạ, tôi quay đầu nhìn theo hướng chỉ. Nhưng ngay khoảnh khắc tôi ngoảnh mặt lại, một luồng khí lạnh toát chạy dọc sống lưng. Chiếc nhãn trên đầu bà ta đã thay đổi. Nền đen như mực, chữ đỏ tươi như máu nhỏ giọt: 【Giết người hàng loạt - Con mồi đã mắc câu】. Chưa kịp định thần, một lưỡi dao sắc lạnh, bén ngót đã găm chặt vào eo tôi. Tiếng cười hiền từ lúc nãy biến mất, thay vào đó là thứ âm thanh khàn đặc, rợn người của kẻ đi săn đã tóm được con mồi. Thế nhưng, mụ già cáo già ấy không thể ngờ được một điều. Ngay trong góc chết của tầm nhìn, nơi đầu con hẻm tối, tôi thoáng thấy bóng một người đàn ông vừa chạy ngang qua. Và trên đỉnh đầu anh ta, một chiếc nhãn khác đang rực sáng: 【Cựu lính lính đặc chủng - Đang chạy bộ đêm】. Trong thành phố ngột ngạt này, bí mật của tất cả mọi người đều không thể che giấu. Ít nhất, là trước đôi mắt của tôi. Giờ thì, hãy xem ai mới là thợ săn thực sự.
Hiện đại
Kinh dị
Tội Phạm
0