Bên anh ấy xôn xao. Bên tôi cũng xôn xao. Mãi lâu sau, tôi run run nói: "Đại ca, em đã sẵn sàng... c-có thể bắt đầu rồi." Rồi quay người lại. Thì ra đại ca đang mặc đồ bảo hộ, đeo găng tay đ/ấm bốc. Anh nhìn tôi, chau mày: "Cậu đang làm gì thế?" Tôi đờ người: "K-không phải làm chuyện đó sao?" "Chuyện nào?" Gương mặt đại ca đầy ngơ ngác. "Là chuyện đó mà." Giọng tôi nhỏ dần: "Cái giá phải trả đ/au đớn ấy." Biểu cảm anh từ ngạc nhiên chuyển sang bừng tỉnh: "Không phải, cậu tưởng tôi muốn ngủ với cậu?" Tôi như gỗ mục: "Chẳng lẽ không phải?" Anh bật cười: "Đây là võ đài quyền anh, không phải chỗ m/ua d/âm." Thì ra cái giá đ/au đớn không phải loại đó sao?! Trong chớp mắt, m/áu dồn hết lên đầu, tôi chỉ muốn chui xuống đất. "Em... em..." Tôi lắp bắp không nói nên lời, vội vàng mặc lại quần l/ót nhưng một tay vụng về, chiếc quần l/ót vốn dễ mặc giờ cứ quấn vào chân mãi không xong.

Chỉ nghe đại ca thở dài, cởi găng tay bước tới, giúp tôi mặc quần l/ót với động tác bất ngờ nhẹ nhàng. Tôi đứng hình. Nhìn anh nhặt chiếc áo thun trên sàn: "Giơ tay lên." Tôi như cái máy giơ tay, nhìn anh kéo áo vào người mình. Khi kéo áo xuống, ngón tay anh vô tình chạm vào da lưng khiến toàn thân tôi run lên. Mặc xong, anh lên tiếng với nụ cười ngượng ngùng: "Vậy cậu tưởng cái giá đ/au đớn là b/án đít?" Tôi cúi đầu không dám nhìn: "Người ta nói thế mà." "Ai nói?" Đại ca chỉnh lại quần áo cho tôi, lùi bước ngắm nghía. Nhớ lại nụ cười bí ẩn của ông lão nhặt rác, kiểu cười đầy ẩn ý, tôi dám chắc ông ta cố ý hiểu nhầm. Hoặc có lẽ tôi nghĩ quá. Tôi lắc đầu: "Không quen, ông ấy chỉ nói rất đ/au." Đại ca xoa thái dương, bật cười: "Thật là trớ trêu, tôi chỉ cần người đấu bốc chứ không phải ngủ chung. Nhưng tính ra thì cả hai đều đ/au thật." "Đấu bốc?" Tôi trợn mắt: "Chỉ thế thôi mà được v/ay tiền?" "Chỉ thế." Anh cầm găng tay lên: "Nhưng thật sự rất đ/au, nhất là với người mới." Tôi đứng ch/ôn chân, không biết nên mừng hay thất vọng. Mừng vì không phải b/án thân, nhưng nhìn cánh tay trái c/ụt ngủn, làm sao đấu bốc? Tôi liều hỏi: "Đổi cái giá khác được không?" Đại ca nhướng mày: "Ví dụ?" "Em có thể dọn dẹp, hoặc..." Tôi vắt óc nghĩ: "Hoặc giặt giũ, nấu nướng em đều làm được." Anh im lặng, ánh mắt dừng ở cánh tay trái: "Mất tay thế nào?" Tôi vô thức che ống tay áo rỗng: "T/ai n/ạn." "Nói thật." Giọng anh đột ngột nghiêm khắc. Tôi cắn môi, hít sâu: "Năm 14 tuổi, bố s/ay rư/ợu cầm rìu ch/ặt cây đuổi ch/ém mẹ. Em dùng tay đỡ, tiếc là không c/ứu được mẹ. Mẹ trúng rìu qu/a đ/ời, còn em mất nửa cánh tay. Nhưng không nghiêm trọng lắm." Ánh mắt đại ca thay đổi: "Giờ cậu bao nhiêu tuổi?" "Gần 20." Anh trầm ngâm: "Biết nấu ăn không?" Tôi gật đầu lia lịa: "Em biết nấu từ nhỏ." Anh cầm áo khoác: "Đổi giá vậy, về nhà tôi nấu bữa cơm." "Bây giờ?" Tôi sửng sốt. "Bây giờ." Anh quay đi: "Tôi đói rồi." Tôi vội theo.

Ra khỏi phòng, anh dặn mọi người: "Tôi về trước, nhớ tắt đèn khóa cửa." Mọi người đồng thanh: "Vâng đại ca! Tạm biệt đại ca!" Đại ca vẫy tay không quay đầu: "Tạm biệt." Nhưng khi gần ra cửa, anh đột ngột dừng lại: "Cậu..."

Tôi theo quá sát, không kịp dừng, đ/âm thẳng vào ng/ực anh, tay còn ôm lấy eo. Chỉ nghe loạt tiếng hít hà. "Xèo..." "Xèo?" "Xèo!" "Xèo?!" Đại ca quát: "Xèo cái gì, không có việc gì làm à?" Mọi người vội tản đi. Anh kéo cổ áo tôi ra: "Định ôm đến bao giờ?" Mặt tôi đỏ bừng: "X-xin lỗi đại ca!" Anh vẫy tay: "Lần sau đi đừng theo sát thế." Tôi gật đầu lia lịa: "Vâng."

"À này, cậu tên gì?" "Em là Lâm Nghĩa." Anh nhướng mày: "Nghĩa nào?" "Nghĩa khí." Anh bỗng cười, mặt rạng rỡ: "Tôi là Châu Nghĩa, cũng là chữ Nghĩa ấy. Xem ra chúng ta khá có duyên." Tôi gượng gạo gật: "Đúng là có duyên thật."

Nhà Châu Nghĩa sạch sẽ ngăn nắp hơn tôi tưởng. Nhưng không phải kiểu dọn dẹp kỹ lưỡng, mà giống như chưa ai từng ở. Ghế sofa xám trắng, bàn kính, tủ TV không một vật trang trí. Nếu là nhà tôi, tôi sẽ không để trống trải thế, chẳng có chút hơi ấm gia đình. Bếp thì đủ đồ nhưng tủ lạnh lớn chỉ có vài chai bia. Tôi đứng cửa bếp ngớ người: "Nhà anh không nấu nướng?" Châu Nghĩa ngồi sofa bảo: "Không biết nấu." Tôi quay lại: "Vậy anh bảo em đến nấu?" Anh cởi áo khoác, để lộ áo đen ôm lấy cơ bắp cuồn cuộn, liếc tôi: "Cậu bảo biết mà?" "Biết thì biết..." Tôi lẩm bẩm: "Nhưng anh chẳng có cọng hành nào, lấy không khí mà xào à?" Châu Nghĩa không nói, đi đến ngăn kéo lấy tờ đơn giao hàng đưa tôi: "Muốn ăn gì thì ghi nguyên liệu." Tôi cầm tờ giấy, cúi xuống bàn viết: gạo, dầu, muối, nước tương, rau, th!t... Liếc nhìn anh. Châu Nghĩa ngồi đầu kia sofa, cắm cúi điện thoại. Phát hiện tôi nhìn, anh ngẩng lên: "Xong rồi?" "Ừ." Tôi đưa tờ giấy. Anh liếc qua: "Định nấu tiệc cung đình à?" Tôi cúi đầu lẩm bẩm: "Anh bảo ghi đồ em muốn ăn mà." Với lại còn bao món muốn ăn chưa dám ghi nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lên nhầm xe.

Chương 10
Con gái tôi lần đầu tiên bị quỷ nhập là năm lên ba, đúng ngày tôi ly hôn. Con bé đột nhiên nói: “Đừng đi, dù sao ông ta… cũng sắp chết rồi!” Kết quả... Chồng tôi trên đường đưa tiểu tam đi khám thai thì gặp tai nạn xe. Cả xe chết sạch. Năm nay ăn Tết, tôi về quê chịu tang cụ cố. Vì đang gấp nên tiện tay gọi một chuyến xe đi chung. Xe đến nơi. Đứa con gái đang nằm trong lòng tôi bỗng mở mắt. Khuôn mặt nó đầy vẻ kinh hoàng, cất tiếng thét bằng giọng khàn đục chỉ người già mới có: “Lên xe sẽ chết! Người chết mới lên xe!” Giọng nói đó… Giống hệt giọng của cụ cố đang nằm trong quan tài.
12
7 Cảm giác dòm ngó Chương 13
11 Anh Em Giao Dịch Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

KẺ DỌN DẸP

Chương 13
Tôi sở hữu một khả năng dị biệt đó là có thể nhìn thấu những chiếc "nhãn dán" thân phận mà người ta luôn cố công che giấu dưới lớp vỏ bọc thường nhật. Giữa thành phố xô bồ này, vạn vật hiện hình dưới mắt tôi như một cuốn sổ bách khoa toàn thư trần trụi. Trên đỉnh đầu gã bảo vệ nghiêm nghị trực ở khu nhà, dòng chữ 【Bộ đội xuất ngũ】 lơ lửng hiện diện. Hay như anh chàng shipper đang hớt hải giao đồ ăn ngoài kia, thực chất lại mang chiếc nhãn 【Thiếu gia nhà giàu ẩn thân】. Thế nhưng, bóng đêm luôn là nơi nuôi dưỡng những điều kinh hoàng nhất. Đêm muộn bước một mình về nhà, tôi bắt gặp một bà cụ ngã quỵ trên mặt đất lạnh lẽo. Trỗi dậy lòng trắc ẩn, tôi ngồi xổm xuống, ân cần đỡ bà cụ dậy. Bà ta ngước lên, nở một nụ cười hiền từ đến kỳ lạ, rồi run rẩy chỉ tay vào sâu thẳm trong con hẻm tối tăm, không một bóng đèn đường. Theo phản xạ, tôi quay đầu nhìn theo hướng chỉ. Nhưng ngay khoảnh khắc tôi ngoảnh mặt lại, một luồng khí lạnh toát chạy dọc sống lưng. Chiếc nhãn trên đầu bà ta đã thay đổi. Nền đen như mực, chữ đỏ tươi như máu nhỏ giọt: 【Giết người hàng loạt - Con mồi đã mắc câu】. Chưa kịp định thần, một lưỡi dao sắc lạnh, bén ngót đã găm chặt vào eo tôi. Tiếng cười hiền từ lúc nãy biến mất, thay vào đó là thứ âm thanh khàn đặc, rợn người của kẻ đi săn đã tóm được con mồi. Thế nhưng, mụ già cáo già ấy không thể ngờ được một điều. Ngay trong góc chết của tầm nhìn, nơi đầu con hẻm tối, tôi thoáng thấy bóng một người đàn ông vừa chạy ngang qua. Và trên đỉnh đầu anh ta, một chiếc nhãn khác đang rực sáng: 【Cựu lính lính đặc chủng - Đang chạy bộ đêm】. Trong thành phố ngột ngạt này, bí mật của tất cả mọi người đều không thể che giấu. Ít nhất, là trước đôi mắt của tôi. Giờ thì, hãy xem ai mới là thợ săn thực sự.
Hiện đại
Kinh dị
Tội Phạm
0