Họ thậm chí còn muốn l/ột đồ tôi để kiểm tra giới tính.
Vẻ mặt họ như trách tôi không biết đùa, bảo tôi phá hỏng không khí.
Chỉ muốn ch*t.
6
Giáo viên nói đó chỉ là chuyện vặt vãnh.
Không phải chuyện nhỏ, từng giây từng phút họ đều đang hành hạ tôi.
Mớ hỗn độn ấy, tôi không biết phải dọn từ đâu.
Không thể gột rửa hết rác rưởi trong lòng.
Tôi càng lúc càng nhớ anh Cheng.
Tôi hy vọng anh ấy c/ứu mình.
7
Anh ấy đến c/ứu tôi, y như lần trước.
Nếu không có anh, tôi không dám tưởng tượng mình sẽ ch*t trong đêm nào.
Trái tim tôi như miếng bọt biển, chìm dần trong biển nước bọt của họ.
May mà cọng rơm c/ứu mạng kéo tôi lên.
Tôi trở nên tham lam, không muốn rời xa anh, muốn theo anh cả đời.
Chúng tôi cùng nhau thi đậu đại học.
Anh ấy vẫn chăm sóc tôi như xưa, đi đâu cũng dắt theo.
Anh nạp tiền vào thẻ ăn cho tôi rất nhiều, tôi không lấy. Anh tưởng tôi không thích đồ ăn trường, ngày nào cũng dẫn tôi ra ngoài.
Tôi nghĩ, giá như, giá như anh cũng thích mình thì sao?
Tôi không dám nói.
Sợ lắm.
Sợ anh gh/ét mình.
Không muốn mặt trời của mình bị mây đen che khuất, chỉ muốn anh mãi tỏa sáng.
Tôi càng trở nên trầm lặng, nói nhiều sẽ lộ ra mất.
Anh Cheng có một ưu điểm, anh không để ý những suy nghĩ nhỏ nhặt của người khác.
Nên anh sẽ không bao giờ biết tôi thích anh.
8
Tôi giấu tình cảm theo anh nhiều năm liền.
Tôi nói với mẹ thích anh ấy, mẹ cả tháng không thèm nói chuyện.
Nhưng cuối cùng vẫn gọi điện bảo: "Thích thì thích vậy, nó cũng không phải người x/ấu."
Tôi biết chứ, anh Cheng là người tốt nhất.
Đại học năm ba rồi, một nửa chặng đường đã qua.
Đã lên kế hoạch cùng anh vào chung công ty.
Học kỳ này quen được cậu đàn em năm nhất họ Lê, người đẹp trai lại cao.
Cậu ta bảo có "ra-đa nhận diện", hỏi tôi có phải gay không.
Tôi không biết gay là gì.
Tôi ít dùng điện thoại, thường chỉ để gọi điện.
Là sim phụ của anh Cheng, tốn data của anh lại còn bị trừ tiền.
Hết tiền thì không gọi được.
Tối đó, tôi cầm điện thoại lên tra c/ứu.
9
Tôi ch/ôn ch/ặt tình cảm dưới đáy rương, giấu kỹ lắm rồi.
Có thể nói chuyện với anh Cheng rất nhiều.
Tôi nghĩ, chỉ cần được ở bên anh là đủ, không đòi hỏi gì thêm. Sau này anh kết hôn, tôi sẽ làm bố đỡ đầu cho con anh.
Nhưng anh lại bảo tôi hôn anh.
Rồi anh nói mình không phải gay.
Tôi đã tra "gay" nghĩa là gì, là tôi có thể ở bên anh Cheng. Nhưng anh thì không.
Nếu anh đang thử lòng tôi, tôi có nên đáp lại không?
Tôi lắc đầu.
Nghe nói trai thẳng nhiều đứa kỳ thị người đồng tính, tôi không dám mạo hiểm.
Anh Cheng nói muốn đi ăn c*t.
Không được.
Tôi nhón chân ôm mặt anh, một giây, tôi chỉ hôn một giây thôi.
Tôi chỉ tham lam chừng này thôi.
Anh Cheng đ/è tôi vào góc tường, hôn tôi.
Tôi nghĩ, phải chăng anh cũng thích mình?
Tôi dò dẫm lên giường, đôi chân mềm nhũn.
10
Anh Cheng sang ngủ cùng.
Tim tôi đ/ập thình thịch.
Tôi cân nhắc từng lời hỏi anh, quả nhiên anh không hiểu ẩn ý.
Anh Cheng rất tinh tế, anh nghĩ tôi ngại nên chặn hết lời tôi định nói.
Không nhịn được tủi thân, nhưng biết nói gì bây giờ.
Tôi đành đề nghị tách giường ngủ.
Cứ ngủ chung với anh mãi cũng không tiện.
Lòng dạ bứt rứt.
Anh Cheng quả nhiên không thích tôi.
Nhưng tối đó anh ôm tôi, cái ấy cứng ngắt đ/âm vào lưng tôi suốt đêm.
Khổ sở vô cùng.
Tôi ngủ không được, sáng hôm sau trời chưa sáng đã bỏ đi.
Tôi nghĩ phải đi tìm cậu đàn em họ Lê đó thôi.
Cậu ta bảo sẽ giúp tôi.
11
Anh Cheng đúng là đồ ngốc.
Tôi làm theo kế hoạch của Lê Dật ở bên cạnh anh mấy ngày liền, anh vẫn không nhận ra.
Cũng chẳng đến tìm tôi.
Chán thật.
"Cậu đợi đi, anh ấy sẽ biết thôi." Lê Dật nói vậy.
Lê Dật hồi cấp ba có bạn trai, nhưng bạn trai cậu ấy không chịu nổi áp lực đã nhảy lầu t/ự v*n.
Tội nghiệp quá.
Mười một giờ, tôi lẻn về phòng.
Bọn họ sẽ đối phó với đợt kiểm tra ký túc xá, cũng sẽ chừa cửa cho tôi.
Đàn anh ngã từ giường xuống, tôi đành đỡ anh ấy lên.
Chúng tôi ở ký túc xá tầng trên dưới, đối diện giường là dãy bàn học.
Tôi ngủ chung với đàn anh một đêm, đêm đó anh ấy lại ôm tôi cọ cọ, nóng bức vô cùng.
Tôi không ngủ được, lén hôn anh một cái.
Anh nhíu mày, ánh trăng trắng xóa chiếu lên mặt anh đẹp lạ thường.
May mà anh không phát hiện, nhưng sao anh không phát hiện nhỉ?
Tôi không muốn giấu diếm nữa.
12
Cuối cùng anh Cheng cũng tỉnh ngộ.
Những bức ảnh chúng tôi dàn dựng có tác dụng rồi, Lê Dật bảo để kí/ch th/ích anh ấy.
Lê Dật nhờ bạn bè đăng ảnh chúng tôi lên, tôi diễn không tốt nên chỉ để lộ quần áo.
Lê Dật khoác tay tôi, trông như rất thích tôi.
Tôi biết cậu ấy đang nhìn tôi mà nhớ bạn trai mình.
Cậu bảo tôi giống bạn trai cũ lắm, "Cậu ấy nhỏ xíu thế này," Lê Dật khoa tay múa chân, giọng nghẹn lại, mắt nheo lại như đang cười cay đắng, "Ôm cậu ấy, bế lên chỉ tới ng/ực tôi, để lộ cái đầu nhỏ xinh."
Trông cậu ấy nhớ bạn trai lắm.
"Yên tâm đi anh, em sẽ không ch*t đâu, lúc đi cậu ấy để lại thư bảo em phải sống tốt."
Người của Lê Dật báo tin, anh Cheng đã đến gần đây.
Lê Dật nắm ch/ặt tay tôi: "Lát em sẽ tỏ tình, anh nhận lời nhé, để anh ấy biết mất anh là cảm giác thế nào."
13
Mọi chuyện diễn ra như dự tính.
Sau một hồi giằng co, tôi nhận lời tỏ tình của Lê Dật.
Anh Cheng trông rất tổn thương.
Tôi muốn quay lại, chạy đến nói với anh: Anh Cheng, đừng buồn, em chỉ đi theo anh thôi.
Nhưng Lê Dật bảo, thế thì anh ấy mãi chỉ coi tôi là bạn.
Tôi nói tôi không cam tâm làm bạn anh ấy.
Lê Dật cười: "Anh à, câu này nghe như lời anh Cheng nói ấy nhỉ."
Tôi nghĩ một lát, đúng là có lý.
Rốt cuộc ảnh hưởng của anh Cheng quá lớn.
14
Dạo này anh Cheng luôn đi theo chúng tôi.
Mỗi lần ra ngoài tôi đều đeo khẩu trang, anh Cheng nhận được tín hiệu liền đeo kính râm lén lút theo sau.