【Vậy để bố X đặt tên nhé.】

Tôi đi rửa mặt, phát hiện Lương Phi - người vốn rất thích ngủ nướng - đã không còn trong phòng. Liếc nhìn điện thoại, mới hơn 6 giờ sáng.

Khi mở cửa phòng, tôi thấy anh đang lục lọi tủ lạnh. Nghe tiếng động, anh không quay đầu lại mà hỏi: "Vợ ơi, nhà mình còn thanh cua không?"

6.

Tôi bấm mạnh vào lòng bàn tay, tự nhủ: Việc nhỏ không nhịn được sẽ làm hỏng việc lớn. Trước khi có bằng chứng rõ ràng, tuyệt đối không hành động hấp tấp.

"Nhà mình có ai ăn thanh cua đâu? Trước anh không bảo đồ này không tốt, bắt cả nhà đừng ăn nhiều sao?"

"À, à... tự nhiên anh thèm ăn. Anh nhớ tiệm tạp hóa dưới lầu có b/án, anh xuống m/ua chút nhé." Chưa đợi tôi trả lời, anh đã cầm điện thoại đi xuống lầu.

Khi trở lên, anh mang theo đồ ăn sáng KFC cho tôi và con gái, còn mình thì lủi thẳng vào bếp. Khoảng mười phút sau, tôi nghe tiếng anh gọi từ bếp:

"Vợ ơi, hôm nay anh có cuộc họp quan trọng, sợ kẹt giờ cao điểm nên phải đi sớm. Em lấy hộp đựng đồ mang đi giúp anh cái bánh sandwich này nhé?"

Tôi nhận ra đàn ông nói dối không cần chuẩn bị kịch bản. Khi tôi đến gần, nét mặt anh vẫn rất tự nhiên, thậm chí còn đùa cợt: "Chồng vất vả nhỉ? Đi làm sớm thế này." Rồi đột nhiên anh như nhớ ra điều gì, hôn lên má tôi nói: "Hôm qua về muộn quên an ủi vợ rồi."

"Dự án thất bại không sao, chồng sẽ ra ngoài ki/ếm tiền nuôi vợ con. Chỉ sợ công ty đóng cửa thật mất thôi."

Anh bất cần đáp: "Đóng thì đóng, hai năm nay công ty em cũng chẳng ki/ếm được bao nhiêu. Về nhà chuyên tâm chăm con đi. Năm sau nó vào lớp một rồi, có học giỏi như em kèm cặp thì còn gì bằng?"

Tôi lạnh nhạt: "Để xem đã, biết đâu mọi chuyện còn xoay chuyển. Hôm nay em mời bạn học ăn cơm, thăm dò thêm thông tin."

7.

Xe của Lương Phi liên kết tài khoản với tôi, mỗi lần ra vào khu đô thị đều có thông báo từ ban quản lý. Nhưng mãi đến khi đưa con gái đến trường mẫu giáo, tôi mới nhận được tin nhắn anh rời khỏi khu dân cư.

Bình thường có lẽ tôi không để ý, nhưng lúc này tôi đã ở trạng thái cực kỳ nh.ạy cả.m. Tôi chợt nhớ mấy hôm trước, hàng xóm dưới lầu gặp tôi có than phiền:

"Dạo này tổng Lương về muộn quá nhỉ? Chỗ đậu xe của anh ấy luôn bị một chiếc xe khác chiếm chỗ, xong anh ấy lại đậu vào chỗ của nhà tôi. Tuy tôi ít dùng nhưng một tuần cũng dùng hai ba lần, nhờ cô nhắc anh ấy cuối tuần đừng đậu nữa nhé."

Chỗ đậu xe hầm trong khu chúng tôi rất khan hiếm. Nếu không m/ua kèm khi m/ua nhà thì sau này chỉ có cách thuê mướn. Xe của Lương Phi vốn luôn đậu ở chỗ ngay dưới nhà - chỗ chúng tôi đã m/ua. Tôi chỉ tranh thủ được chỗ xa hơn, mỗi ngày phải đi bộ sang tòa khác để đậu xe.

Lúc đó tôi đã xin lỗi thay Lương Phi, định nhắc anh nhưng vì bận làm hồ sơ dự thầu nên quên mất. Một mối liên hệ chợt hiện ra trong đầu, tôi nhanh chóng đến phòng ban quản lý nói xe mình bị xước và muốn xem camera hầm đỗ xe.

Nhân viên quản lý rất tận tâm, sau khi ký đơn đã dẫn tôi đi xem camera. Quả nhiên nhiều ngày liền cùng một chiếc Mercedes đậu ở chỗ của chúng tôi, còn Lương Phi có lẽ đã thuê chỗ khác - camera không bao giờ quay được xe anh.

Tôi hỏi quản lý: "Chiếc xe này không phải của nhà tôi, tôi có thể tố cáo họ chiếm chỗ đậu không?"

8.

Quản lý cùng tôi lật lại camera - hệ thống chỉ lưu trữ 30 ngày - anh ta bực bội hỏi: "Chiếc xe này đã đậu ở chỗ các anh chị gần 30 ngày rồi, chị không phát hiện sao?"

"Chỗ này vốn do chồng tôi dùng, tôi chưa nghe anh ấy nhắc gì. Chỗ đậu xe của tôi ở tòa khác, thường không đi qua cửa thang máy này nên không thấy."

Anh ta đột nhiên vỗ trán: "Tôi nhớ ra rồi! Đây chắc là xe bạn của chồng chị! Tháng trước anh ấy có tìm tôi đăng ký thuê chỗ đậu xe. Dặn tôi khi nào có chỗ trống nhất định phải báo cho anh ấy."

"Hay anh ấy nhường chỗ cho bạn mình rồi? Chị có muốn gọi điện hỏi anh ấy không?"

"Anh cho tôi hỏi anh ấy đăng ký chỗ ở tòa mấy?"

Người quản lý lật điện thoại trước mặt tôi, chỉ vào dòng chữ nhỏ: "Khu vực quanh tòa 10, xa chút cũng được."

Nhà tôi ở tòa 9. Thấy sắc mặt tôi không vui, anh ta không nói thêm gì, chỉ hỏi: "Còn xem camera nữa không?"

Tôi cảm ơn: "Không cần rồi, có lẽ xe tôi không bị xước ở đây. Khu công nghiệp nơi tôi làm vừa báo nhiều xe bị xước, tôi phải đến ghi nhận."

Vừa bước ra ngoài, tôi vừa gọi cho Lương Phi. Anh bắt máy rất nhanh, giọng hơi gấp: "Sao thế?"

"Xe đậu cạnh chỗ mình bị đụng ở phía ghế lái, sáng sớm đã kêu tôi đi xem camera. Em đoán xem em thấy gì?"

Tôi nói nhanh như gió, không cho anh kịp trả lời: "Em phát hiện có chiếc xe đậu ở chỗ mình nhiều ngày. Chỗ bị chiếm lâu thế mà sao anh không nói gì? Trước đây hàng xóm tạm dùng chỗ anh vài lần, anh còn than phiền mãi."

9.

Lần này, cuối cùng anh đã để lộ sơ hở. Ít nhất trong phút chốc anh chưa nghĩ ra lý do để đối phó, nên chỉ nói: "Anh có đứa bạn cũ chuyển đến đây, cô ấy mãi không thuê được chỗ đậu nên anh tạm nhường vậy."

"Sao chưa nghe anh nhắc bao giờ? Thế xe anh đậu ở đâu? Dạo trước trong nhóm chat ban quản lý toàn báo có người đậu xe bừa bãi, không lẽ là anh?"

Anh ta có vẻ đuối lý: "Chuyện này để anh giải thích sau nhé, hoàn cảnh cô ấy hơi đặc biệt. Giờ anh phải đi họp rồi, gặp mặt nói sau."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gai Nhọn

Chương 17
Tôi xuyên thành phản diện độc ác. Còn anh, anh yêu thầm nhân vật thụ chính, yêu đến hèn mọn mà chẳng được đáp lại. Thế là tôi dùng đủ mọi thủ đoạn: ép buộc anh, giam cầm anh, kiểm soát anh. Nhưng thứ tôi nhận được chẳng là phải tình yêu, mà chỉ có những luồng hận thù tuôn trào không dứt. Vào ngày tôi quyết định tìm đến cái chết, tôi hỏi anh: "Trong mắt anh, em là hạng người gì?" Giang Hằng đến đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên: "Kinh tởm." Tôi nói: "Anh nói một câu gì đó dễ nghe đi, em sẽ trả tự do cho anh." "Nếu được chọn lại, tôi nhất định không muốn quen biết cậu." Anh cụp mắt nhìn vào trang sách, gằn từng chữ một. Tôi không kìm được mà lầm bầm: "Em sẽ đi tìm anh của ngày xưa để mách tội cho xem." Cuối cùng anh cũng chịu ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương: "Cậu định sống cả đời trong quá khứ sao?”
52.14 K
9 Nụ Hôn Thiên Thần Chương 20.2
10 LẠI RƠI VÀO TINH HÀ Chương 8: HẾT
11 Lươn Nữ Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

"Bắt Gặp Bạn Trai Che Ô Hôn Em Khóa Dưới, Tôi Lập Tức Phát Tán Clip Khắp Cả Trường"

Chương 8
Bùi Chiến đuổi theo tôi suốt ba năm trời, quấn quýt không rời, cầu hôn đến sáu mươi sáu lần. Ngày tôi gật đầu, hắn quỳ khóc nức nở giữa đất. Ai cũng bảo, tôi là bảo bối trong lòng hắn. Cho đến khi tôi thấy hắn che ô cho tiểu muội dưới mưa. Hai người ôm hôn say đắm dưới màn mưa, quấn quít không rời. Tôi lặng lẽ quay video, phát tán khắp trường. Rồi xóa tài khoản, sang nước ngoài. Hắn điên cuồng tìm tôi, quỳ gối trước cửa nhà ba ngày ba đêm. "Tha cho anh, anh chỉ mắc lỗi mà đàn ông nào cũng phạm phải thôi." Sau này, khi tôi khoác tay bạn trai mới đến trước mặt hắn. Hắn đỏ mắt hỏi: "Thế sao ngày ấy em nhẫn nhận chiếc nhẫn cầu hôn của anh?" Tôi mỉm cười xoay chiếc nhẫn kim cương trên tay: "À, cái đó à?" "Tôi vứt rồi." Hóa ra, lời mẹ nói chẳng sai.
Hiện đại
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Lê Diểu Chương 7