Đẹp trai đến mấy cũng vô dụng, đồ khốn vẫn là đồ khốn.
Có bạn gái xinh đẹp ưu tú như vậy mà không chịu từ chối tôi, còn để tôi gọi ba ngày liền "chồng ơi".
Đồ rác rưởi!
Nghĩ lại mà thấy ấm ức.
Tôi ngồi bên quầy bar, vừa khóc vừa uống ừng ực ly cocktail.
Nước hoa "ch/ém đổ đàn ông" chẳng hạ gục được Trì Dịch, lại còn hấp dẫn lũ đàn ông đến tán tỉnh tôi từng đợt.
Có lẽ bộ dạng thất tình tiều tụy của tôi trông rất d dụ dỗ.
Thôi đi, em kén cá chọn canh lắm nhé!
Một ly cocktail được đẩy đến trước mặt, chưa đợi người ta lên tiếng, tôi đã nhíu mày:
"Không cần, không làm quen, không có số điện thoại."
Hai ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt quầy.
"Ly em đang uống nhiều calo quá, đổi ly của anh này."
Tôi ngẩng đầu lên.
Trời ạ, là Lục Sâm - HLV thể hình cá nhân mà tôi trốn cả tuần nay.
"HLV Lục, em đang buồn, không cố ý không rep tin nhắn anh đâu."
Anh ta ung dung ngồi xuống cạnh tôi.
"Không phải hôm nay không rep thôi đâu nhỉ, tính ra em trốn tập hơn một tuần rồi đấy."
Tôi nhấp một ngụm rư/ợu anh đẩy sang, cái thứ gì đấy, vừa đắng lại vừa cay.
Thấy tôi nhăn mặt, anh bật cười: "Rum pha trà xanh không đường, thế nào?"
Tôi bĩu môi: "Chán phèo."
Tay thoăn thoắt chụp ảnh ly rư/ợu đăng story.
Caption: [Đắng quá, đắng hơn cả số phận em.]
Uống đến cuối, đầu óc tôi mụ mị, nói năng lảm nhảm, còn kéo tay Lục Sâm than thở hết nỗi này đến nỗi khác.
"Tại sao hả… anh nói xem tại sao chứ?"
"Nuôi Tô Tô có được ông bố đã khó lắm rồi, em dễ dàng gì đâu?"
"Chồng em to bự thế kia, sao nói mất là mất luôn vậy?"
Lục Sâm chống cằm, ánh mắt híp lại đầy hứng thú, kiên nhẫn nghe tôi lảm nhảm những chuyện đầu Ngô mình Sở.
Tôi đ/au lòng quá.
Rư/ợu vào thành nước mắt chảy ra.
Bước ra khỏi quán bar, chân nam đ/á chân chiêu, toàn bộ sức nặng dồn lên nửa người Lục Sâm đỡ tôi khỏi ngã chổng kềnh.
Không biết có phải say quá sinh ảo giác không, tôi thấy Trì Dịch đứng trước cửa bar, tay xách nặng túi rau củ.
Nhưng chưa bao giờ tôi thấy mặt anh đen kịt như thế.
"Ư ư… huấn luyện viên Lục, giờ em nhìn ai cũng thấy mặt anh ta, em tiêu rồi!"
Trì Dịch nhìn chằm chằm vào hai người thân thiết quá mức trước mặt, đôi mắt ngày càng tối sầm.
"Không phải bảo ở nhà với con đợi anh sao?"
"Thẩm Kiều Nhất, em rốt cuộc có bao nhiêu ông chồng tốt thế?"
5
Lục Sâm đỡ cánh tay tôi hỏi: "Em có con?"
Tôi ợ một cái đầy rư/ợu mùi, ngơ ngác: "Em có một con chó."
Cánh tay kia bị Trì Dịch nắm ch/ặt, anh nhíu mày: "Sao uống nhiều thế? Anh đưa em về."
Tôi bị kéo lảo đảo, nhưng Lục Sâm vẫn không buông tay.
Trước cửa quán bar.
Trì Dịch và Lục Sâm, mỗi người nắm một tay tôi.
Bất phân thắng bại, tôi bị kéo qua kéo lại như đồ vật trong trò kéo co.
"Anh bảo là bạn trai cô ấy thì tin được à? Tôi còn nói tôi là bạn trai cô ấy đây này!"
"Anh là HLV của cô ấy, tôi nghe rõ cô ấy gọi anh là HLV Lục rồi."
"Thế tôi cũng chưa nghe cô ấy gọi anh là bạn trai bao giờ."
Lục Sâm dùng lực kéo tôi về phía anh ta, "Kiều Nhất, đây có phải ông chồng em nói không?"
Tôi ngơ ngác nhìn người đàn ông xách túi rau, đảo mắt quan sát kỹ khuôn mặt anh ta hai lượt, rồi lắc đầu.
"Không phải, chồng em đeo kính cơ."
Lục Sâm đắc ý nhướng mày, vẻ mặt "Xem anh còn chối cãi thế nào được".
Trì Dịch nhíu mày, lôi điện thoại mình đưa cho Lục Sâm, đồng thời giơ điện thoại tôi lên.
"Thẩm Kiều Nhất, mở mắt ra."
Anh nâng cằm tôi, vừa mở mắt thì điện thoại đã mở khóa.
Hai chiếc điện thoại được phô ra trước mặt Lục Sâm, trên máy tôi, mục chú thích cho Trì Dịch hiện rõ dòng chữ: [Chồng (bản chưa thu âm)].
"Thấy chưa?"
Trì Dịch lạnh lùng nhìn Lục Sâm, "Giờ tôi có thể đưa cô ấy về chưa?"
Tôi chỉ thấy hai bên tai ù đi vì ồn ào, hoàn toàn không biết trung tâm cuộc tranh cãi chính là mình.
"Hai người ồn ào..."
Hai chữ "cái gì" chưa kịp thốt ra, Trì Dịch đã ấn đầu tôi vào lòng anh.
Về sau, tôi luôn trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê.
Mơ hồ cảm nhận được có người chăm sóc tôi rất cẩn thận.
Có dòng nước ấm lau nhẹ trán, mát lạnh dễ chịu.
Lại có ngục nước ngọt ngào đưa đến miệng, thơm nức, nhưng trong mơ tôi chẳng nhớ nổi mùi gì.
Giấc ngủ này thật sâu, tỉnh dậy người nhẹ bẫng.
Lần đầu tiên say xỉn mà không thấy đ/au đầu, tôi vui vẻ vươn vai.
Lạ nhỉ, sao Tô Tô không nhảy lên giường?
Bình thường chưa tỉnh hẳn, nó đã nhảy tưng tưng trên mặt tôi rồi.
Tôi lê đôi dép lẹt xẹt ra phòng khách tìm chó.
Nhưng lại thấy Trì Dịch đang co ro ôm Tô Tô ngủ trên sofa.
6
Sao anh lại ở đây?!
Ký ức tối qua ập về như thủy triều.
Thì ra người đưa tôi về là anh?
Người chăm sót tôi cả đêm cũng là anh?
Tôi cố nhớ xem tối qua có làm chuyện gì động trời không.
Bởi theo kế hoạch ban đầu, tôi định...
Tô Tô quấn quýt trong lòng Trì Dịch, thấy tôi liền vẫy đuôi tít cả lên, cuối cùng cũng đ/á/nh thức được người ta.
Trì Dịch ngồi dậy, xoa xoa thái dương, mỉm cười dịu dàng với tôi.
"Em tỉnh rồi? Còn đ/au đầu không?"
"Không đ/au, không đ/au."
Tôi liếc nhìn bản thân và anh, may quần áo vẫn chỉnh tề.
"Bác sĩ Trì, tối qua em s/ay rư/ợu không có..."
"Không."
Tôi vừa thở phào, anh lại nói tiếp, "Chỉ là em ch/ửi anh cả đêm thôi."
Trì Dịch bước đến, nhẹ nhàng xoa đầu tôi.
Vô cớ, lại có chút nuông chiều.
Rồi quen đường thẳng tiến vào bếp.
Để mặc tôi đứng ch*t trân tại chỗ.
Trên bàn đảo còn ly nước táo mật ong anh nấu tối qua, hóa ra mùi thơm ngọt ngào ấy là từ đây.
Trì Dịch xắn tay áo, bắt đầu vo gạo thái rau thành thạo, thịt gà x/é, gừng sợi, sò điệp khô...
Trùng khớp hoàn toàn với khung cảnh tôi tưởng tượng.
Bàn tay năm ngón thon dài, khớp xươ/ng rõ ràng, nấu cháo mà như tạo tác tác phẩm nghệ thuật.
"Tối qua sợ em nôn nghẹn nên anh không dám đi.
"Yên tâm, sau đó anh ngủ với Tô Tô trên sofa rồi."