Tôi nhìn dáng vẻ của hắn lúc này, thật sự có chút mơ màng như thấy một chú chó lớn. Chỉ là không có lông mao mà thôi.
Trước đây tôi rất muốn nuôi một con chó, nhưng với tình hình hiện tại của mình, đó là một thứ xa xỉ. Tôi coi ý nghĩ này như phần thưởng cho một mốc nào đó trong tương lai. Nhưng bây giờ, phần thưởng ấy dường như đã được gửi đến bên tôi theo cách kỳ quặc nhất.
Cố Lâm Sam bị tôi đ/á/nh thức. Hắn mở mắt khi tôi bước qua người hắn định đi ra ngoài. Vừa tỉnh dậy đã hoảng hốt thất thần: "Cô còn nhớ không, trên sàn nhà cô đang có một người đàn ông nằm đó!"
Tôi uống ngụm nước, ngờ vực nhìn Cố Lâm Sam đang hét lên vô cớ: "Nhỏ giọng xuống, chỗ này cách âm kém lắm, lát nữa hàng xóm lại đến phàn nàn đấy."
"Nếu tôi không nhớ, có lẽ anh đã bị tôi dẫm phải mà tỉnh chứ không phải bị đ/á/nh thức."
Mặt Cố Lâm Sam lại đỏ ửng lên. Không biết hắn đang tưởng tượng gì trong đầu nữa. Hắn nín thinh hồi lâu, cuối cùng gi/ận dỗi: "Ai muốn bị cô dẫm lên chứ!"
?
Cố Lâm Sam dường như nhận ra mình nói sai câu gì đó. Hắn nằm vật ra sàn với vẻ chán chường, lấy áo khoác che mặt lại, làm bộ đóng kịch.
Năm giờ sáng, bình luận không có mấy người:
[Muốn nữ chính ngày nào cũng dẫm lên mình đ/á/nh thức quá, bề ngoài tức gi/ận nhưng thực ra sướng lắm rồi]
[Đây là phần thưởng cho việc thức trắng đêm sao?]
[Chỉ một ngày ngắn ngủi mà khai mở bao nhiêu sở thích kỳ quặc cho nam chính rồi.]
[Phải vái lạy hướng nào mới nhặt được con chó linh tính thế này?]
Tôi dùng nồi nhỏ hấp mấy cái bánh bao mang theo. Để lại cho Cố Lâm Sam hai cái. Dù miệng nói là giam cầm hắn, nhưng tôi không khóa cửa phòng. Cái cửa tồi tàn ấy, khóa cũng chẳng có ý nghĩa gì. Cố Lâm Sam muốn ra ngoài chỉ cần đ/á một cái là mở. Nếu không, tối về tôi lại phải tốn tiền sửa cửa. Nuôi chó còn phải dựa vào ý thức tự giác.
Với khả năng tài chính hiện tại, tôi không chịu nổi phiền phức, càng không nuôi nổi giống chó dữ. Tôi nghèo đến nỗi ngay cả xích sắt - thứ bắt buộc để giam cầm - cũng không m/ua nổi. Nên Cố Lâm Sam muốn chạy thì cứ chạy đi.
Nhưng tôi không ngờ hắn lại không chạy. Không biết Cố Lâm Sam thiếu một sợi dây th/ần ki/nh, hay đ/á/nh giá tôi quá cao. Biết tôi muốn nh/ốt hắn, hắn mặc định cửa phòng tôi đã khóa và hắn không thể mở được.
Tối về, vừa mở cửa, hắn đã lao vào nhà vệ sinh. Xong xuôi, Cố Lâm Sam gi/ận dữ nói: "Cô cố tình hành hạ tôi đúng không!" Nói rồi lại ầm ĩ đòi bỏ đi.
Giữa đêm tôi sợ hắn làm ồn, hàng xóm sẽ phàn nàn. Vốn định bịt miệng hắn, nhưng không kiểm soát được lực tay, thành ra t/át vào miệng hắn một cái. Đánh đ/au quá khiến Cố Lâm Sam lập tức đỏ mắt, hắn nhìn tôi đẫm lệ, đột nhiên im bặt.
Vào trong phòng, tôi phát hiện mấy gói mì gói trong tủ đã bị bóc. Cố Lâm Sam đúng là không chịu thiệt thân chút nào, dù bị giam cầm vẫn sống rất thoải mái. May là hắn chỉ động vào đồ ăn, không đụng đến thứ khác của tôi.
Tôi đặt đồ ăn đêm lên bàn, lấy bộ đồ ngủ ra rồi bảo Cố Lâm Sam: "Đi tắm với tôi."
Cố Lâm Sam sững người. Sau đó mặt đỏ bừng lên. Hắn nói: "Hóa ra cô nh/ốt tôi ở đây là vì thế! Tôi nói cho cô biết Lộ Chỉ, tôi sẽ báo đáp cô nhưng không phải bằng cách này!"
Tôi lại t/át hắn một cái, bắt hắn nói nhỏ xuống. Việc t/át tai này, lần đầu còn ngại ngùng, lần thứ hai đã quen tay rồi. Ngay cả bản thân Cố Lâm Sam cũng không thấy có gì sai, hắn chấp nhận rất tự nhiên rồi hạ giọng xuống.
"Con người cô đừng có tham lam quá, vừa muốn tiền lại vừa muốn sắc, cá và gấu không thể cùng lúc có được, biết không?"
"Kẻ tham lam rốt cuộc chỉ được bàn tay trắng thôi!" Hắn nói đầy phẫn nộ.
Đợi hắn nói xong, tôi bình thản đáp: "Tôi bảo anh đứng ở cửa phòng tắm, canh chừng đừng để người khác đến gần."
Khu vực xung quanh hỗn tạp đủ loại người. Trước khi gặp Cố Lâm Sam, tôi thường dậy sớm đi tắm hoặc đôi khi tan làm muộn, về lúc không có ai thì tắm. Dưới sự bảo vệ của vài chiêu võ vụng về, tôi chưa bị chiếm tiện nghi gì, nhưng lũ ruồi bu phiền phức quá nhiều, né tránh vẫn dễ hơn đối đầu trực tiếp.
Cố Lâm Sam có mặt ở đây là vừa vặn. Tôi có thể lợi dụng hắn làm lá chắn, làm vệ sĩ. Cố Lâm Sam rõ ràng cũng hiểu ý tôi, nhận ra mình đã hiểu nhầm. Mặt hắn nóng bừng lên, miệng vẫn cứng: "Cô bảo đi là tôi đi à, tôi đâu phải vệ sĩ của cô."
Miệng thì nói vậy, nhưng khi tôi mở cửa, hắn đã xỏ giày xong, chuẩn bị ra ngoài rồi.
Phòng tắm công cộng rất nhỏ, trước đây tôi thường treo quần áo trên tường, nhưng giờ có cái giá treo hình người bên ngoài, phương thức thuận tiện hơn thì không cần dùng cách phiền phức nhất.
Tôi ném bộ đồ vào tay Cố Lâm Sam. Trong lúc hắn chưa kịp phản ứng, tôi mở cửa phòng tắm bước vào. Cố Lâm Sam nắm ch/ặt bộ quần áo mỏng manh, gương mặt vừa ng/uội đi lại lập tức đỏ ửng, toàn thân cứng đờ đứng thẳng tắp. Mắt dán ch/ặt vào bức tường loang lổ phía trước.
Phòng tắm công cộng nằm ở góc xa nhất của tầng, đèn hành lang chỗ này hình như hỏng, chỉ có ánh đèn vàng ấm áp trong phòng tắm là sáng. Cố Lâm Sam quay lưng về phía ánh đèn, trong lòng lẩm bẩm đủ thứ, cố nhồi nhét đủ mọi thứ vào đầu để xua đi những ý nghĩ không nên có.
Phía sau vang lên tiếng sột soạt, như đang cởi quần áo. Cố Lâm Sam nhắm nghiền mắt, niệm thầm trăm lần "tâm không tạp niệm", trong lòng không ngừng tự trách, muốn dùng cách này đuổi hết những suy nghĩ mơ hồ kia.
Nhưng chẳng mấy chốc, tiếng nước chảy vang lên phía sau. Tựa như cơn mưa rào bất chợt, từng giọt nước gõ nhịp trong lòng hắn. Cùng với nhịp tim hắn lên xuống thất thường.
Cố Lâm Sam chỉ cảm thấy nóng bức khó chịu, hắn nghĩ mình cũng cần tắm một trận mưa. Tốt nhất là thứ nước lạnh buốt, có thể dập tắt mọi suy nghĩ hỗn lo/ạn và sự khác thường của cơ thể. Cố Lâm Sam muốn bịt tai lại, nhưng những âm thanh ấy len lỏi vào từng ngóc ngách.