Bà Cố không biết mình đã trả số tiền ấy trong tâm trạng nào. Có lẽ vì quá tức gi/ận, n/ão thiếu oxy khiến trí thông minh suy giảm. Cũng có thể thật sự bất lực rồi. Bà cảm thấy mình già đi không chỉ mười tuổi trong mấy ngày qua.
Tôi trở về nhà thuê, Cố Lâm Sâm đã nấu sẵn cơm nước. Tôi bình tĩnh kể lại chuyện vừa xảy ra cùng số tiền nhận được.
Cố Lâm Sâm hỏi: "Vậy ngày mai tôi lại phải đi à?"
Tôi đáp: "Không cần, ngày kia đi cũng được."
"Lần này diễn khó khăn hơn chút, biết đâu lần sau còn tăng giá được."
Cố Lâm Sâm gật đầu, bắt đầu lên kịch bản diễn xuất cho ngày hôm đó.
"Đúng lúc, trong thư phòng bố tôi còn mấy món bảo bối chưa lấy ra được."
"Lần này về nhà tôi ở lại vài ngày, liên hệ công ty chuyển nhà mang giường cùng ghế sofa đi."
"Tôi luôn thấy chiếc giường trong phòng bố mẹ thoải mái nhất, lúc đó hai đứa mình dùng nhé."
Nói xong, hắn dí sát lại. Đôi mắt sáng rực, đầy mong đợi: "Vậy tối nay cho tôi thêm chút đãi ngộ nhé? Ra ngoài ngủ đi."
"Ở đây chẳng thoải mái."
Tôi hích nhẹ trán vào trán hắn. Coi như đồng ý.
Đến hẹn, tôi lại đưa Cố Lâm Sâm về nhà hắn. Lần này hắn thêm cảnh diễn tình huống, diễn xuất khá tốt. Trông đáng tin hơn hẳn. Ít nhất bố mẹ hắn đã bắt đầu thương con.
Vừa về đến nhà, hai ông bà Cố vẫn cảnh giác quan sát hắn. Hắn nằm dài cả ngày, vẻ u sầu vì tình. Hôm sau còn chủ động vào thư phòng nói với ông Cố muốn vào công ty rèn luyện, tương lai sẽ khiến tôi hối h/ận.
Tư thái này lại khiến ông Cố tin thêm vài phần. Đến ngày thứ ba, hai vợ chồng mới đi làm, không còn giám sát hắn 24/7. Nhưng thi thoảng vẫn hỏi quản gia về tình hình Cố Lâm Sâm.
May mắn thay, hắn không làm trò, cũng không như lần trước. Ngày thứ tư, hai vợ chồng lơi lỏng cảnh giác. Cố Lâm Sâm vẫn bình thường.
Chiều ngày thứ năm, họ nhận được điện thoại từ quản gia. Cố Lâm Sâm lại bỏ trốn. Lần này còn cuốn theo chiếc giường phòng ngủ chính cùng ghế sofa, bàn sách trong thư phòng, đến tủ lạnh nhà bếp cũng mang đi. Hắn nói thế cho tiện, khỏi phải mang từng loại rau củ trong tủ lạnh.
Hai vợ chồng trở về nhà lần này. Thật sự chỉ còn lại tường chịu lực.
Đồng thời, họ nhận được tin nhắn của tôi:
Tôi: [Xin lỗi quý khách, hàng lại tự chạy về ạ.]
[Cần hợp tác lại không ạ?]
[Lần này đảm bảo ở được lâu hơn.]
[Giá tăng lên chút xíu, quý khách hiểu mà, lần thứ ba khó lừa hơn.]
[Nhớ chuyển vào tài khoản em nhé, ngày kia giao hàng tận nơi miễn phí~]
[Ngoan ngoãn]