Đến thiền phòng của Trường Công Chúa, tôi mới kinh ngạc nhận ra người phụ nữ đang nằm trên sập với vẻ mặt đ/au đớn kia chính là vị phu nhân tôi gặp trong điện đêm qua.
Hầu Phu Nhân thúc giục:
- Hôm trước ta đã thử tay nghề xoa bóp của ngươi, quả thật khá lắm! Mau xem có thể giúp Trường Công Chúa giảm đ/au không!
Tôi trấn tĩnh, quỳ trước sập, ngón tay nhẹ nhàng ấn vào thái dương công chúa. Theo nhịp xoa bóp, vầng trán nhăn ch/ặt của bà dần giãn ra. Khi hơi thở trở nên đều đặn, bà từ từ mở mắt.
Ánh mắt mơ hồ của Trường Công Chúa dừng lại trên khuôn mặt tôi. Đột nhiên bà giơ tay chạm vào má tôi:
- A Loan... con cuối cùng cũng trở về bên mẫu thân rồi...
Mụ nữ quan vội vàng an ủi:
- Điện hạ nhầm người rồi.
Trường Công Chúa nhìn tôi hồi lâu như muốn x/á/c nhận điều gì, rồi đôi mắt dần lướt đi, giọng nghẹn ngào:
- Phải rồi... A Loan của ta vẫn chưa về...
Khi ra ngoài, Hầu Phu Nhân thấy tôi trầm ngâm liền giải thích:
- Từ ngày Tiểu Quận Chúa thất lạc, Trường Công Chúa ngày đêm mong tìm được con. Bao năm qua biết bao kẻ đến nhận nhưng đều giả mạo. – Bà chợt quay sang nhìn chằm chằm vào tôi – Cũng trách sao được, đôi mắt của Xuân Đường nhà ngươi quả thật giống hệt Trường Công Chúa thuở thiếu thời.
Hầu Phu Nhân bỗng nửa đùa nửa thật:
- Xuân Đường, phụ mẫu nhà ngươi có phải là song thân ruột không?
Tôi đáp:
- Xuân Đường là đứa trẻ mồ côi, chưa từng biết mặt cha mẹ.
Đôi mắt Hầu Phu Nhân bừng sáng:
- Vậy ngươi...
Tôi lắc đầu:
- Dù là mồ côi, nhưng Xuân Đường không phải quận chúa thất lạc.
Vị quận chúa thật sự... là người khác.
17
Nằm trên giường, tôi trằn trọc suốt đêm. Khuôn mặt đầy thương nhớ và đ/au khổ của Trường Công Chúa cứ ám ảnh không thôi. Trong lòng như có tảng đ/á đ/è nặng, nghẹn thở khôn ng/uôi.
Rõ ràng biết rõ thân phận thật của quận chúa, vậy mà vì chút hiềm khích cá nhân, tôi đã cản trở cuộc đoàn tụ mẹ con họ. Thật quá ích kỷ!
Sáng hôm sau, tôi nhờ Hầu Phu Nhân dẫn vào yết kiến Trường Công Chúa. Trong thiền phòng, sắc mặt bà vẫn tái nhợt.
- Ngươi nói... ngươi biết A Loan giờ ở đâu?
Giọng điệu Trường Công Chúa đầy mệt mỏi, dường như chẳng mấy hi vọng vào lời tôi.
Quỳ trước mặt, tôi thưa:
- Bẩm điện hạ, Tiểu Quận Chúa năm xưa hiện đang ở phủ Thị lang họ Tô. Tiểu thư Tô Thanh Uyên chính là quận chúa.
Chưa đợi công chúa lên tiếng, Hầu Phu Nhân đã nhíu mày:
- Ngươi nói Thanh Uyên?
Bà tỏ ra hoài nghi, nhưng sự thật là vậy. Không biết có phải vận số xoay vần hay không, kiếp trước một năm sau khi Tuyên Dương Hầu phủ gặp nạn, nhà họ Tô cũng bị diệt vo/ng.
Tô gia bị phát giác tham ô, cả phủ bị lục soát. Nam đinh lưu đày biên ải, nữ quyến sung vào giáo phường ty. Duy chỉ có tiểu thư thoát nạn, vì nàng thật ra không phải con ruột nhà họ Tô, mà chính là con gái thất lạc của Trường Công Chúa. Thay vì trở thành kỹ nữ, nàng bỗng chốc hóa thành quận chúa cao quý.
Hầu Phu Nhân lẩm bẩm:
- Ta nhớ rõ năm ấy phu nhân họ Tô đích thực hạ sinh một nữ nhi, sao Thanh Uyên lại không phải đứa trẻ đó...
Trường Công Chúa ngước mắt nhìn tôi:
- Làm sao ngươi x/á/c định Tô tiểu thư chính là A Loan?
Tôi hít sâu đáp:
- Bên người Tô tiểu thư có một ngọc bội, chính là vật Tiểu Quận Chúa mang theo khi lạc mất.
Hơn nữa, còn một điểm khiến tôi tin chắc. Đó là đôi mắt giống Trường Công Chúa mà Hầu Phu Nhân đã nhắc đến. Nếu mắt tôi giống bà, ắt hẳn tiểu thư cũng vậy.
Năm xưa phu nhân m/ua tôi vào phủ cũng vì thấy đôi mắt giống tiểu thư. Chủ tử thấy thú vị nên lưu tôi ở bên hầu hạ. Ngay cả Tiêu Tắc kiếp trước mỗi khi ân ái cũng thường hôn lên mắt tôi. Tôi nghĩ hắn muốn cưới tôi cũng chỉ vì chút bóng dáng giống Tô Thanh Uyên này.
Tôi tưởng khi nghe đến ngọc bội, Trường Công Chúa sẽ xúc động. Ngờ đâu cả bà và Hầu Phu Nhân đều biểu lộ sắc mặt kỳ lạ.
Sau khoảng lặng im, Trường Công Chúa hỏi:
- Ai bảo ngươi lúc A Loan mất tích có mang theo ngọc bội?
Tôi chưa kịp định thần thì bà đã tiếp lời:
- A Loan của ta khi lạc mất không hề đeo ngọc bội.
Không có ngọc bội? Tôi sững sờ. Tiểu Quận Chúa không đeo ngọc bội? Vậy kiếp trước là thế nào?
Tôi nhớ rõ, người giúp Trường Công Chúa nhận con chính là Tiêu Tắc. Từng hỏi hắn làm sao x/á/c nhận tiểu thư là con gái công chúa, hắn đáp nhờ ngọc bội mà tiểu thư mang theo khi thất lạc. Thế mà giờ đây, Trường Công Chúa lại nói không có?
Đang lúc bối rối, giọng nói từ trên cao vang lên chậm rãi:
- A Loan của ta mang một dấu hiệu nhận biết đ/ộc nhất vô nhị. Ở eo trái có một vết bớt hình hoa mai.
Bùng! Đầu óc tôi như n/ổ tung, vô số ý nghĩ ùa về. Hồi lâu sau, tôi mới dám hỏi:
- Dám hỏi Trường Công Chúa, vết bớt hoa mai trên người Tiểu Quận Chúa... phải chăng là hình bông mai bốn cánh đan nhau, một cánh khuyết?
Xoảng! Chén trà trong tay công chúa rơi vỡ tan tành.
- Sao ngươi biết?
Ánh mắt bà r/un r/ẩy. Tôi ngẩng đầu nhìn thẳng, giọng run không thành tiếng:
- Bởi vì... trên người nô tái có đúng vết bớt như thế.
18
Sau khi tự tay kiểm tra vết bớt, Trường Công Chúa ôm ch/ặt tôi khóc nức nở:
- Đúng rồi... đúng hình dáng vết bớt của A Loan! Con gái của ta! Đúng là A Loan của ta rồi! Mẹ tìm con bao năm nay, nhớ con khổ lắm thay!
Trong vòng tay công chúa, tôi bật khóc nấc.