Ngay khi anh bắt máy, tôi mở cửa. Từ điện thoại và ngay cửa ra vào cùng vang lên một giọng nói:
"Tống Trầm Dương, em đoán xem anh đang..."
Trước mặt tôi là một người đàn ông điển trai, phong thái nho nhã. Anh ta rõ ràng không ngờ tôi sẽ đột ngột mở cửa, lời nói dở dang đ/ứt quãng. Tống Trầm Dương nhìn chằm chằm vào anh ta, thoáng hiện lên vẻ khác thường trên mặt.
Tôi gần như ngay lập tức hiểu ra người này là ai.
Hứa Ký Vân.
Chỉ có Hứa Ký Vân mới khiến Tống Trầm Dương - kẻ sau khi mất trí nhớ chẳng nhớ ai - lộ ra biểu cảm như thế.
Sao anh ta lại đến đây? Phải chăng cha Tống Trầm Dương gọi anh ta tới?
Đầu óc tôi hỗn lo/ạn, không biết có nên chào hỏi anh ta hay không. Hay nên ý tứ rời đi, nhường không gian cho đôi tình nhân?
Đang phân vân thì Hứa Ký Vân mỉm cười với tôi, đưa tay ra: "Cậu là Lâm Tự phải không? Tôi là Hứa Ký Vân."
Tôi nhìn bàn tay thon dài đẹp đẽ của anh ta, chậm rãi bắt tay: "Xin chào."
Tống Trầm Dương nhìn bàn tay chúng tôi đang nắm lấy nhau với vẻ không hài lòng: "Buông ra."
Tôi lập tức buông tay Hứa Ký Vân.
Thấy chưa, đây mới là người Tống Trầm Dương thật sự yêu thích. Vừa gặp mặt đã nhớ ra, người khác chạm vào là nổi gi/ận.
Tống Trầm Dương nắm lấy cánh tay Hứa Ký Vân, kéo phắt anh ta vào nhà rồi quay sang nói với tôi: "Lâm Tự, em đến bệ/nh viện trước đi. Anh sẽ tới với em sau."
Tôi đáp "Ừ" một cách máy móc rồi bước ra khỏi phòng khách. Đi được vài bước, tôi quay đầu lại gọi: "Tống Trầm Dương."
Anh nhìn tôi, giọng điệu vẫn dịu dàng: "Sao thế?"
Câu hỏi này vừa thốt ra, những suy nghĩ không đứng đắn của tôi sẽ không còn chỗ giấu diếm. Tôi do dự, giằng x/é, sợ hãi. Nhưng vẫn khẽ thốt lên: "Đi với em ngay bây giờ được không?"
Tống Trầm Dương nhìn thẳng vào mắt tôi, trong đáy mắt dâng lên thứ cảm xúc cuồn cuộn mà tôi không thể hiểu nổi. Một lát sau, anh đẩy Hứa Ký Vân sang bên, bước những bước dài về phía tôi.
"Được."
14
Tôi không ngờ Hứa Ký Vân cũng đi theo. Anh ta lẽo đẽo sau lưng Tống Trầm Dương, vẻ mặt nho nhã nhưng miệng lẩm bẩm ch/ửi thề: "Ch*t ti/ệt! Tao bay qua hai nước vì mày, chân sắp g/ãy rồi, thái độ này là sao?"
Tống Trầm Dương mắt vẫn dán vào tôi, miệng hời hợt đáp: "Cảm ơn. Anh đi được chưa?"
Hứa Ký Vân quát "Cút đi!" với anh, nhưng khi ánh mắt chạm tôi lại trở nên ôn hòa: "Hai người định đến bệ/nh viện à? Tôi cũng đi, cùng nhau nhé?"
Dù có chậm hiểu đến mấy, tôi cũng nhận ra điều bất ổn. Mối qu/an h/ệ giữa Hứa Ký Vân và Tống Trầm Dương dường như không giống những gì tôi biết. Biểu hiện của Tống Trầm Dương cũng khác xa lúc vừa mất trí nhớ.
Hứa Ký Vân vẫn còn ở đây, bao nghi vấn trong lòng tôi chỉ biết nuốt vào bụng, gật đầu đáp: "Đi cùng vậy."
...
Tới bệ/nh viện, còn một tiếng nữa ca phẫu thuật của Lâm Thuật mới bắt đầu. Hứa Ký Vân theo chân chúng tôi vào văn phòng bác sĩ Ngô. Lần này vị bác sĩ càng ngạc nhiên hơn, đứng phắt dậy khỏi ghế: "Trời! Sao mấy cậu lại đến cùng nhau thế này?!"
Hứa Ký Vân liếc Tống Trầm Dương: "Anh ấy đến thì tôi đến thôi."
Tống Trầm Dương mím môi, dường như muốn nói điều gì đó nhưng khi ngoảnh mặt nhìn tôi lại bật cười buông xuôi. Ánh mắt bác sĩ Ngô luân phiên dạo qua gương mặt chúng tôi: "Ý là không cần giấu Lâm Tự nữa à?"
Tôi: "... Bác sĩ Ngô, ông chuẩn bị cho ca mổ trước đi ạ."
Không phải tôi không tò mò về những điều họ giấu tôi. Nhưng tất cả mọi thứ đều có thể đợi đến khi ca phẫu thuật của Lâm Thuật kết thúc. Và... tôi quay sang nhìn Tống Trầm Dương: "Đợi về nhà, em muốn nghe anh nói. Anh cũng phải... nghe em nói."
15
Ca phẫu thuật của Lâm Thuật kéo dài suốt mười hai tiếng đồng hồ nhưng vô cùng thành công. Cuối cùng tôi cũng được gặp chuyên gia họ Trì mà bác sĩ Ngô nhắc đến - một người gốc Hoa trẻ hơn tưởng tượng nhiều, trông chỉ khoảng ba mươi lăm, ba mươi sáu tuổi.
Phong thái ông ấy điềm đạm, nói năng khoan th/ai, ca mổ phức tạp thế mà qua lời kể của ông cứ như Lâm Thuật chỉ bị cảm nhẹ vậy, khiến người ta không tự chủ tin tưởng và thư giãn theo.
Kết thúc phần chính, ông mỉm cười với chúng tôi: "Bệ/nh nhân khoảng một ngày nữa mới tỉnh, các cậu có thể về nhà thay đồ trước."
Quần áo thì phải thay, chuyện trò cũng phải giãi bày. Tống Trầm Dương và tôi nhìn nhau, đứng dậy chào bác sĩ. Ra khỏi cửa, chúng tôi chạm mặt Hứa Ký Vân đang đợi sẵn bên ngoài. Anh ta chào rồi xách túi đồ ăn bước vào phòng: "Đói lả rồi nhỉ? Tôi mang đặc sản thành phố A đến cho cậu đây..."
16
Lý do tôi nghĩ Tống Trầm Dương thích Hứa Ký Vân là vì tấm ảnh trên bàn làm việc của anh ấy.
Hồi đó tình trạng Lâm Thuật vừa ổn định, Tống Trầm Dương bắt đầu lui tới Ngự Cảnh Biệt Uyển thường xuyên. Thấy chủ nhân chạy ngược chạy xuôi thế, tôi - kẻ tình nhân được bao nuôi - thực sự áy náy.
Vì vậy khi không cần túc trực bên Lâm Thuật nữa, tôi đã tới công ty Tống Trầm Dương một lần. Vốn định tự nguyện hiến thân để anh ấy đỡ phải đi lại xa xôi.
Lúc đó Tống Trầm Dương đang họp, bảo thư ký dẫn tôi vào văn phòng. Văn phòng của anh ấy đơn giản mà trang nhã, thứ duy nhất lạc lõng chính là chiếc khung ảnh đắt tiền trên bàn làm việc.
Tôi liếc nhìn nó mấy lần, sau nửa tiếng chờ đợi vô vị không kìm được tò mò, bước tới định xem ảnh gì. Chưa kịp thấy mặt chính thì Tống Trầm Dương đẩy cửa bước vào.
Thấy tôi với tay lấy khung ảnh, anh đột nhiên căng thẳng: "Đừng động vào nó!"
Tôi gi/ật nảy mình nhưng vô thức nhìn xuống khung ảnh. Mặt sau viết mấy chữ ngông nghênh rõ ràng - Hứa Ký Vân, tháng 10 năm 20XX.
Cái tên này từ đó đ/âm rễ trong lòng tôi.
Về sau những lúc rảnh rỗi, Tống Trầm Dương dẫn tôi tới các buổi tụ tập bạn bè. Mấy từ khóa "bạn thời niên thiếu", "qu/an h/ệ đặc biệt thân", "đêm đầu tiên tôi gặp Tống Trầm Dương cũng là ngày Hứa Ký Vân xuất ngoại" ghép lại, cộng thêm tấm ảnh đó, tôi đã khẳng định Tống Trầm Dương thích Hứa Ký Vân.
Bao năm qua, một lần không dám hé răng, một câu chẳng dám hỏi. Sợ chạm vào nốt ruồi trên tim Tống Trầm Dương, bị đuổi đi ngay lập tức.
"..."
Nghe xong lời tôi, Tống Trầm Dương trầm mặc hồi lâu, bất giác đưa tay lên trán: "Thật muốn ám sát Hứa Ký Vân quá..."
17【Tống Trầm Dương】