Xuân Phong Lệnh

Chương 7

08/02/2026 08:45

Lòng ta trào dâng niềm hãnh diện, những người này dễ chiều hơn Lý Văn Kỳ nhiều.

Thừa Văn Viện của nhị phòng Hầu phủ cũng có tiểu nhà bếp. Hai năm trước, Lý Văn Kỳ từng lâm trọng bệ/nh, lương y dặn kiêng đồ tanh lại phải dưỡng vị ôn hòa. Công tử không nuốt nổi cháo trắng, lại tham khẩu vị. Một nồi canh cá vược rau cần, hỏa hầu quá lửa hay chưa tới độ, hắn chỉ cần nếm một miếng đã biết ngay. Cá vược phải tươi rói, chỉ lấy lớp thịt mỏng dưới sống lưng, rau cần non mướt nước canh mới thanh ngọt mới chịu dùng.

Khi hầm thịt, Mạnh Hoán hò hét ầm ĩ nhất, nhưng lúc ăn lại gắp toàn xươ/ng lẫn chút thịt vụn, miếng ngon trong nồi đều dành cho tiểu niên họ Quý.

- Rụng cả lưỡi vì ngon, cô Lục Chi tay nghề khéo thế này sao? Bấy lâu chúng ta sống khổ cực quá rồi.

Tạ Thế tử tay trái nâng bát, không kiểu cách như công tử kinh thành, cũng chẳng thô lỗ như đám quân hán trong viện, uống canh dê như thưởng trà, còn rảnh miệng châm chọc Mạnh Hoán: - Quen nếp sống xa hoa nơi thượng kinh rồi, vui quên về à?

Mạnh Hoán đáp trả không khách khí: - Bọn ta ở Lương Châu thành thô kệch quen rồi, hễ có đồ tanh là mày xông lên trước nhất. Giờ lại làm bộ làm tịch trước mặt phụ nữ.

Tạ Chẩm không gi/ận, mắt đăm đăm nhìn lò lửa lách tách, tâm tư chìm đâu xa.

Mạnh Hoán uống ừng ực một ngụm: - Năm ngoái nhà Trương Đồ mất một con dê, về sau đãi bọn ta tới hai con gà. Nhà hắn vốn chỉ tám chín con, sao ngài không ngăn?

Tạ Thế tử thở dài: - Làm việc tốt không cầu báo đáp ư? Chỉ có thánh nhân trống rỗng hư danh mới thế. Trương Đồ trọng thể diện, ngươi nhận lễ hắn mới yên lòng. Sau này có cần nhờ vả, cũng dễ mở lời.

Sau bữa rư/ợu say mèm, ta đại khái hiểu vì sao có tin đồn "một bữa ăn mười đứa trẻ".

Biên cảnh thường xuyên xung đột với người Bắc Nhung, Lương Châu thành lại là yếu địa phòng thủ của nước Thừa Kỷ. Không chỉ dân chúng c/ăm h/ận, trẻ con nhiễm thói cũng chẳng ngoại lệ. Đùa nghịch thường rủ nhau ra ngoại thành đ/ốt lửa hoang, th/iêu ch*t lũ Bắc Nhung hay b/ắt n/ạt chúng.

- Thế tử nh/ốt bọn trẻ trong phủ, bắc một nồi nước sôi sùng sục, dọa rằng đứa nào trốn đi hay không nghe lời sẽ bị bỏ vào nồi.

Tạ Chẩm vẻ đắc ý, nhướng mày nói thêm: - Cuối cùng không đứa nào cười nổi khi ra về, toàn khóc như mưa.

Thế là thiên hạ đồn đại Thế tử An vương "một bữa ăn mười đứa trẻ".

Sau đó họ ngã vật ra sàn, hát vang khúc ca vô danh, bi thương mà hào hứng.

Mạnh Hoán mắt đỏ hoe, ngoài hành lang níu tay Tạ Thế tử, không gọi "Thế tử" mà thổn thức: - Tướng quân, bao giờ ta về? Tạ Chẩm nghiêm nét mặt, vỗ vai hắn: - Hãy đợi thêm.

11

Một thời gian sau, ta nhận được nguyệt tiền tháng này - năm quan tiền.

Không thiếu một đồng.

Tiểu thư Phách Vân khác hẳn quý nữ thượng kinh. Nàng không giống chủ nhân, cũng chẳng giống bất kỳ mỹ nhân khuê các nào ta từng thấy ở Hầu phủ. Cầm kỳ thi họa không tinh, nữ công nội trợ lại càng tệ hại.

Nhưng đôi mắt nàng cong vầng nguyệt, hỏi ta rất chân thành: - Lục Chi, sau này ngươi muốn thành người thế nào? Ngươi có ước mơ gì không?

Thực ra ta đã nghĩ đến chuyện này từ lâu.

Ở Hầu phủ dành dụm thật nhiều, đợi Lý Văn Kỳ thành thân. Phu nhân từng nói, tỳ nữ đã khai kiểm mà được thả ra, sẽ có tiền đồ tốt nhất. Ta đã tính kỹ: dùng tiền tích góp m/ua vài mẫu ruộng, lấy một trai tráng khỏe mạnh, chồng cày vợ cấy. Hoặc như tỷ tỷ, cùng tài phu Hựu Mẫn kinh doanh tử tế.

Phách Vân tiểu thư nằng nặc đòi nghe, ta đành thật thà kể lại.

- Cuộc sống ấy bình yên hạnh phúc, ta hâm m/ộ lắm.

Nàng cũng có nỗi phiền - buổi yến thiên thu của Hoàng hậu nương nương sắp tới.

Tạ Phách Vân vốn không định dâng châu báu gì quý hiếm, nhưng nhớ lời mẹ dặn khi mới tới kinh thành đã bái kiến Thần vương phi. Trong tiệc, Khang Bình quận chúa nhắc sẽ dâng vũ chúc thọ Hoàng hậu, còn bảo con gái Lương Châu thành thô lỗ, không biết thưởng thức cái cao nhã. Tính Phách Vân tiểu thư vốn bộc trực, lập tức đáp: - Một điệu múa nhỏ nhặt, ai mà chẳng nhảy được?

Lời đã thách trước mặt mọi người, giờ phải mời vũ nương dạy lại sợ mất mặt, đành nhờ ta là kẻ nửa mùa chỉ bảo. Nàng học gắng sức nhưng vẫn không thuần thục, điệu múa còn thảm hại hơn cả lúc ta tập.

Tạ Thế tử miệng m/ắng em gái: - Bảo đừng tranh khí với Khang Bình, tự chuốc khổ vào thân - nhưng trong lòng vẫn lo lắng.

Cuối năm cận kề, Hưng Ninh phường treo đầy đèn hoa. Tạ Thế tử muốn đưa Phách Vân tiểu thư giải khuây, nhưng chiều tính kiêu hãnh của em, chỉ nói mình không rành thượng kinh, nếu nàng không đi thì phải nhờ dân phố dẫn đường.

Phách Vân mấy ngày nay sốt ruột, môi nổi mụn to bằng hạt đậu. Không muốn lãng phí thời gian tập luyện, nàng đẩy ta đi: - Tửu đồ bất tại tửu, tìm người khác đi. Lục Chi không đang ở đây sao?

12

Ta m/ù mờ nhận việc.

Từ khi tới An vương phủ, ta chưa ra khỏi cửa.

Thay váy, búi tóc gọn gàng, hắn đã đợi sẵn ngoại viện, đeo chiếc mặt nạ dữ tợn như lần đầu gặp.

Tạ Thế tử là người rất trầm tĩnh.

Ta cùng hắn đi từ tiếng rao hàng của phu buôn, dần bước vào con đường đất vàng vắng lặng. Đường gồ ghề, lại đi bộ. Ánh nắng tràn vào lối hẹp, phủ kín con đường đầy bụi đất. Biết Tạ Thế tử lớn lên ở Lương Châu thành, đối với thượng kinh đa phần mơ hồ, ta liền giải thích: - Kia là bánh nếp, bánh hấp, đằng kia có múa rối, đi thêm chút nữa sẽ náo nhiệt, có thần tiên bói toán, đủ loài hoa đẹp, còn có chọi dế...

Hắn nghiêng đầu lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng hỏi vài câu.

Thực ra ta có mấy khi hiểu biết sâu, đa phần chỉ biết lờ mờ, tự mình trông thấy cũng thấy lạ lùng.

Quả quýt đường, kẹo hình người, cháo thất bảo, ta cũng chưa từng nếm qua.

Hắn muốn hỏi sâu hơn, ta liền lắc đầu không rõ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm