Thức ăn ở xứ người vẫn khó nuốt.
Còn đủ thứ phân biệt đối xử.
Người bản địa kỳ thị châu Á, người châu Á kỳ thị tôi.
Tiếc là toàn gặp đồ tồi.
Không có đứa nào còn trai tân.
Tôi kiên quyết không chịu thiệt thòi.
Chỉ cần nghĩ tới việc người khác đã dùng qua.
Tôi liền buồn nôn, cồn cào.
Sau này áp lực quá lớn, đành hạ thấp yêu cầu.
Đều tại lũ đàn ông đó cả.
Ban đầu thực ra tôi cũng không bi/ến th/ái đến vậy.
Đúng là từ giản dị sang xa hoa thì dễ, từ xa hoa trở lại giản dị mới khó.
Đồ tồi vừa sạch sẽ vừa đẹp trai quả thực hiếm như sao buổi sớm.
Khó khăn lắm mới vớ được thằng tạm chấp nhận được.
Đành tạm chịu thiệt vậy.
Cùng lắm thì đeo găng tay mà xử lý.
Thằng Tây lẽo đẽo theo tôi về nhà.
Bỗng tôi thấy dưới nhà đỗ chiếc Bugatti Mistral.
Bước xuống bốn anh chàng điển trai.
Phong lưu quý phái, thanh lãnh tuấn nhã, lạnh lùng băng giá, rực rỡ nắng mai.
Trông quen quen.
Sao bọn họ lại làm lành với nhau rồi?!
Thôi được, tốt quá!
Đến đúng lúc lắm.
Tôi đuổi thằng Tây đi.
Huýt sáo tiến lại gần.
Bước vào cửa, Diễn Sóc Xuyên nói: "Căn nhà bé xinh thật."
Dịch Dương khẽ cười lạnh: "Không ở nổi thì cút."
Diễn Sóc Xuyên nghi hoặc: "Đây hình như là nhà của học tỷ nhỉ? Anh đang ra vẻ chủ nhà cái gì thế?"
Văn Hàn Trúc cúi mắt: "Để lúc khác tôi m/ua căn nhà khác, gần trường em hơn."
"Nhà chật quá, chó ở cũng phải trầm cảm."
Dịch Dương tức gi/ận: "Không quen thì cút đi, ai mời anh đến đâu?"
Diễn Sóc Xuyên tỏa hương trà đậm đặc: "Ôi giời, anh chê nhà chị nhỏ, đâu như em, chỉ cần được ở bên chị, ngủ ổ chó cũng vui."
Tôi hỏi lại: "Mấy người định ở lâu dài?"
Diễn Hành Lễ quý tộc lạnh lùng đáp: "Ừ."
Tôi xoa xoa bàn tay.
Bắt đầu lên kế hoạch sử dụng.
Một anh ngầu, một ảnh đế, một đồ hay khóc nhè, một con chó.
Tôi sẽ làm thế này thế này thế này rồi thế nọ.
Văn Hàn Trúc tự nhiên vào bếp nấu ăn.
Diễn Lễ phụ bếp cho anh ta.
Tôi cùng Dịch Dương và Diễn Sóc Xuyên đ/á/nh bài.
Ai thắng được chơi với tôi trước.
Bởi vì tôi đã kìm nén quá lâu.
Cần một trận đại chiến.
Nên tôi thao túng cục diện, để Diễn Sóc Xuyên thắng.
Dịch Dương ấm ức: "Vợ ơi, em cũng có thể mà."
Diễn Sóc Xuyên sủa lên: "Cút đi, đừng tự nâng giá mình lên."
Quay sang nói với tôi bằng giọng điệu ngọt như mía lùi, chiếc lưỡi lấp lánh ánh kim loại: "Chị ơi, chơi em đi."
【Hết, tung hoa】