trăng trắng

Chương 4

08/02/2026 08:53

13.

Lý Huyền Tri phụng làm thượng khách, vị thầy bói từ trời giáng xuống trúng ngay xe ta.

Ra ngoài một chuyến, ta lại nhặt thêm một người đàn ông nữa.

- Thưa tiên sinh, ngài sao lại tới đây, chẳng lẽ là vì ta?

Lý Huyền Tri ngồi canh hắn, đợi đến khi hắn tỉnh dậy liền vội hỏi.

Người đàn ông không thèm đáp, tự mình quan sát xung quanh: - Rốt cuộc... thành công rồi sao?

Hắn từng bước tiến về phía ta, ánh mắt đượm tình: - Nguyệt Bạch, rốt cuộc ta đã thoát khỏi ràng buộc của thời không, rốt cuộc ta đã tìm thấy nàng.

Ta hoảng hốt lùi lại hai bước: - Ngài là ai?

Người đàn ông nở nụ cười tự giễu: - Quả nhiên, người phụ nữ vô tình như nàng, làm sao có thể nhớ ta.

- D/ao Trì Tiên Các, nàng có nhớ con hạc tiên đó không?

Ta lục lọi trong ký ức giây lát, chợt bừng tỉnh: - Ngươi là số 88!

Số đàn ông ta từng chinh phục quá nhiều, để tiện ghi nhớ, ta chỉ đ/á/nh số cho họ.

Số 88 khóe miệng gi/ật giật: - Ta là Bạch Lộ.

Ta chợt nhớ ra.

Những thế giới tiên hiệp ta từng chinh phục không nhiều, hắn nhắc thế này ta nhớ hết rồi.

Chỉ là không ngờ tiểu hạc tiên hay khóc nhè ngày xưa giờ đã trở thành... à... thầy bói.

- Là thượng tiên!

- Ta vì tìm ngươi đã hao tổn nửa đạo hạnh, lặng lẽ theo nàng xuyên qua vô số thế giới, chứng kiến nàng yêu hết người này đến người khác.

- Khoan đã! - Lý Huyền Tri đột nhiên chen ngang: - Ngươi... ý ngươi là gì?

- Ngươi không nói ta là người duy nhất...

Bạch Lộ hoàn toàn không để ý lời Lý Huyền Tri, đẩy hắn sang một bên.

Ta từng nói rồi, Lý Huyền Tri không thông minh.

Người ta rành rành là đang lợi dụng hắn.

Bạch Lộ đứng trước mặt ta, nắm tay ta đặt lên mặt hắn: - Sư tôn, Bạch Lộ nhớ ngài.

- Lâm Nguyệt Bạch! - Lý Huyền Tri đ/au lòng đứng bên cạnh, đòi ta giải thích.

Ta mệt mỏi cả người lẫn tâm trí: - Lý Huyền Tri, ta đã đi qua 377 tiểu thế giới.

- Ngươi là người thứ 377.

14.

Xoay quanh vấn đề "ta thực sự yêu ai", ba chúng tôi tổ chức hội nghị nhỏ.

- Ngươi gặp nàng sớm hơn thì sao? Ta mới là người mới nhất, người cuối cùng của nàng.

- Nàng còn vì ta ở lại thế giới của ta ba tháng.

Quả là còn trẻ, Lý Huyền Tri như đứa trẻ đang gh/en, liệt kê từng điều đặc biệt ta dành cho hắn.

Bạch Lộ lặng lẽ nghe, trên mặt nở nụ cười.

Hắn không tranh luận với Lý Huyền Tri, chỉ nói với ta một câu: - Mục đích tiếp cận nàng của hắn là lợi dụng nàng.

- Mọi ý tưởng để lấy lòng nàng đều do ta nghĩ ra giúp hắn.

Lý Huyền Tri đã gặp Bạch Lộ trước khi quen ta, lúc đó hắn vẫn là hoàng tử thất thế.

Bạch Lộ giả làm thầy bói, bảo hắn sẽ có quý nhân phù trợ.

Ngày hôm sau hắn gặp ta.

Hai kẻ có mục đích gặp nhau, kết quả khỏi phải bàn.

Thực ra ta cũng đoán được: - Bảo sao số sát thủ lại nhiều gấp đôi ta sắp đặt.

Ta nhìn Lý Huyền Tri, hắn ngượng ngùng quay mặt đi: - Ta thừa nhận, ban đầu tiếp cận nàng là để lợi dụng.

- Nhưng sau này, ta thực sự, thực sự...

- Không quan trọng. - Ta phẩy tay, - Chúng ta đều có mục đích riêng, rất công bằng.

- Ta sẽ tìm cách đưa ngươi về.

Đây dường không phải câu trả lời Lý Huyền Tri mong đợi, ánh mắt hắn đầy tổn thương: - Ta chỉ nói vài lời nóng gi/ận hôm đó, nàng cần gì phải tuyệt tình như vậy?

Ta bực bội gãi đầu.

Hắn nói gì cơ? Chẳng lẽ người xưa nay có khoảng cách thế hệ?

Hắn lợi dụng ta xong lại đi lợi dụng người khác, ta còn chưa trách hắn, hắn đã làm mặt mày tủi thân.

Ta làm gì hắn chứ? Đàn ông đều thích vừa làm vừa đòi sao?

Thất bại của tình địch khiến Bạch Lộ không nhịn được bật cười: - Đồ ngốc.

- Sư tôn, dù là tiên sơn hay thế giới nàng đang ở, ta đều nguyện đi theo...

Ta bịt miệng hắn: - Ngươi cũng cút luôn đi.

Bạch Lộ gi/ật giật khóe mắt: - Chẳng lẽ lời thề với trời đất của chúng ta đều là giả dối?

Ta đi/ên cuồ/ng gãi đầu vì bực bội.

- Tiểu điểu, chuyện chúng ta đã kết thúc rồi, ngươi hiểu không?

- Dù thời gian bên ngươi rất vui vẻ, ngươi cũng không như mấy gã đàn ông ta gặp, ăn bát này ngó bát kia.

- Nhưng câu chuyện của chúng ta đã hết, hết là hết.

- Hết rồi nghĩa là ta sẽ không yêu ngươi nữa.

Bạch Lộ không làm gì sai, hắn thuộc loại ngoan nhất trong những đối tượng ta từng chinh phục.

Nhưng tình yêu của ta đã hết, người tiếp theo vẫn đang chờ ta.

15.

Ta từng yêu Lý Huyền Tri, cũng từng yêu Bạch Lộ.

Nhưng đó chỉ vì ta cần phải yêu họ.

Ta yêu họ, ta cũng không yêu họ.

Ta bình đẳng yêu và không yêu bất kỳ người đàn ông nào ta từng chinh phục.

Hệ thống nói ta là thánh thể chinh phục bẩm sinh, ta cũng nghĩ vậy.

Nhưng không ai dạy ta chuyện này còn phải hậu mãi.

Bạch Lộ nhìn ta hồi lâu, lặng lẽ cúi đầu.

Ta biết hắn rất khó chấp nhận, nhưng khó cũng phải chấp nhận.

Ta không thấy mình làm sai.

Mấy trăm năm bên ta, hắn từ con chim không thể hóa hình thành thượng tiên.

Thiên địa linh bảo, mọi thứ tốt nhất ta đều cho hắn.

Hắn thiệt sao?

Không hề.

- Đồ đào hoa. - Bạch Lộ nghiến răng nói hai chữ.

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt âm hiểm: - Sư tôn, ngươi đừng tưởng ta tới đây là để bàn bạc với ngươi chứ?

Ta cảnh giác nhìn hắn: - Ý ngươi là gì?

Lý Huyền Tri giơ tay che trước mặt ta: - Ngươi định làm gì?

Bạch Lộ cười: - E rằng sư tôn quên mất, ta là thượng tiên.

- Đã sư tôn không thích ta ngoan ngoãn, vậy ta chỉ có thể dùng th/ủ đo/ạn khác.

Nói xong, Bạch Lộ kết ấn quyết.

Ta và Lý Huyền Tri đồng loạt nhắm mắt.

16.

Chẳng có gì xảy ra.

Lý Huyền Tri: - Cái quái gì thế?

Ta: - Không biết nữa.

Bạch Lộ: - ?

Đùa thì cứ đùa, ta nhìn Bạch Lộ đang hoài nghi nhân sinh, nghiêm mặt nói: - Dù nói ra hơi tổn thương nhưng...

- Thế giới ta đang ở đúng là cao cấp hơn thế giới của các ngươi.

- Nên tiên pháp hay m/a pháp, ở đây đều vô dụng.

- Chủ nhân chủ nhân, ta về rồi.

- Ái chà, sao lại thêm một người đàn ông nữa, ta chỉ báo cáo tổng bộ một suất thôi mà!

Hệ thống cũng đi/ên cuồ/ng gãi đầu.

- Giờ phải làm sao? Xong việc này còn phải làm nhiệm vụ tiếp theo.

- Có thể đưa một người đi trước rồi dẫn người kia sang thế giới khác không?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm