Nếu đúng là hiểu lầm thì sao?
Đám cưới đã cận kề, chỉ còn một bước nữa là đến hạnh phúc, tôi phải làm sao đây?
Tôi nhìn chằm chằm vào đống thiệp mời, hoảng hốt không biết làm sao, cuối cùng vẫn mở khung chat với Sở Hách.
[Anh yêu, anh ngủ chưa?]
21
Tôi vẫn không vượt qua được cửa ải trong lòng.
Nghi ngờ như mũi gai, phải nhổ sớm mới tốt, không thì sẽ th/ối r/ữa.
Tôi phải làm rõ chuyện này thôi.
Khoảng 5 phút sau, Sở Hách mới hồi âm: [Chưa, anh vừa họp video với mọi người, sắp cưới rồi mà giám đốc cứ bắt anh đi công tác, đúng là vô tình.]
[Chuyện đám cưới nhờ em lo hết, có gặp rắc rối gì không?]
Tôi giấu chuyện bố ruột của hắn đến nhà: [Không có gì, chỉ là tối nay nhớ anh quá, để em qua đó nhé?]
Lần này hắn trả lời rất nhanh: [Ngoan, mai anh về rồi, đừng vất vả thế.]
[Đêm hôm khuya khoắt, con gái ra ngoài một mình nguy hiểm lắm.]
Tôi gửi ảnh chụp ở nhà ga tàu điện.
[Không sao, em đến nhà ga rồi, với lại chỉ hơn một tiếng đồng hồ thôi, lát nữa gặp nhé.]
Thực ra, bức ảnh được chụp từ 2 tiếng trước.
Lúc này, tôi đã đứng trước cửa khách sạn.
22
Tôi cảm thấy mình sắp phát đi/ên.
Trốn trong lối thoát hiểm, sốt ruột chờ đợi qua khe cửa.
Cánh cửa mở ra, giọng nam đầy d/ục v/ọng vang lên: "Cục cưng, cô ta sắp đến rồi, em về trước đi..."
Tôi quên mất cách thở.
Người phụ nữ bước ra, có khuôn mặt giống hệt tôi.
Tô Tâm hai má đỏ bừng, ấm ức nũng nịu: "Còn hơn một tiếng nữa mà, anh đuổi em đi, chắc là mong chị ta đến lắm rồi!"
Sở Hách cười khẽ: "Luyến tiếc à? Ai bảo lúc nãy em trên ghế sofa... Làm ướt hết, bắt anh phải dọn dẹp."
Hai người ôm nhau lưu luyến, em gái nức nở: "Em nghĩ đến cảnh hai người kết hôn, tên hai người đứng cạnh nhau trong thiệp mời, tim đ/au quặn thắt!"
Sở Hách đ/au lòng ôm ch/ặt em gái: "Em tưởng anh muốn thế sao? Nếu không vì ca phẫu thuật tim của em, anh đâu muốn ở bên cô ta? Tất cả đều vì em thôi."
"Chỉ khi trở thành bạn đời hợp pháp của Tô Cần, anh mới có quyền đại diện ký giấy chuyển nhượng n/ội tạ/ng, tranh thủ được cơ hội..."
"Hai người là chị em song sinh, chỉ có trái tim của cô ta, em mới không đào thải."
"Tâm Tâm, người anh yêu thật sự là em."
Hắn trang trọng hôn lên trán em gái: "Tất cả rồi sẽ kết thúc, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi."
23
Tôi nhắm mắt, mê muội để bóng tối hành lang nuốt chửng lấy mình.
Nhớ lại hồi mới quen Sở Hách, hắn thích dẫn tôi đi m/ua váy đẹp, tôi ngại ngùng nhưng hắn nằng nặc muốn cho tôi thứ tốt nhất.
Có lần tôi bỗng dưng uốn tóc xoăn, Sở Hách mừng rỡ hôn tôi không ngừng.
Giờ thì tôi hiểu rồi.
Hóa ra, như thế tôi sẽ giống em gái hơn.
Một tiếng đồng hồ, nước mắt cạn khô, tôi giả vờ bình thản gõ cửa.
Vừa mở cửa, hắn đã ôm chầm lấy tôi: "Em yêu, anh nhớ em lắm!"
Tôi liếc nhìn chiếc ghế sofa còn ẩm ướt, hắn ngượng ngùng cười: "Biết em đến, mừng quá làm đổ sữa chua, dọn mãi mới xong."
Môi tôi run bần bật, gượng cười: "Ừ, siêng năng thế, sau này việc nhà anh phải lo hết nhé."
Họ rất cẩn thận, liên lạc bằng nick phụ, không bao giờ nhắn nội dung nh.ạy cả.m.
Tôi nhờ bạn thân học công nghệ thông tin cài virus vào máy của Sở Hách, ban đầu cô ấy càu nhàu: "Cậu đúng lo bò trắng răng, Sở Hách đối với cậu còn gì bằng, tớ không tin hắn sẽ làm gì mờ ám đâu, khoan đã, cái này là..."
Cô ấy kinh ngạc không nói nên lời: "Cần Cần, giờ cậu tính sao, báo cảnh sát à? Đúng rồi, phải báo cảnh sát ngay!"
"Làm lớn chuyện bây giờ chỉ rước họa vào thân, mấy thứ này không đủ làm chứng cứ đâu."
Cô ấy suýt khóc: "Vậy phải làm sao?"
Số phận thích đùa cợt tôi, nhưng bên cạnh tôi luôn có người chân thành.
Tôi nói không cần gì cả.
"Mọi người chỉ cần đến dự đám cưới đúng giờ là được."
24
Ngày cưới, em gái tặng tôi món quà lớn.
Nó chân thành nói: "Chị em mình ra nông nỗi này đều tại bà, lời tiên tri của bà khiến chúng ta có hiềm khích, chị à, nhìn chị hôm nay xinh đẹp thế này, anh rể lại thương chị như vậy, em mừng cho chị lắm."
Tôi giả vờ không thấy sự chế nhạo trong mắt nó.
Hôn lễ tổ chức ngoài trời, hoa hồng lãng mạn ngập tràn, tôi cầm micro trước hàng trăm khách mời.
Tuyên bố một quyết định.
"Tôi đã ký giấy hiến tạng, nếu không may qu/a đ/ời, th* th/ể sẽ hiến tặng cho cơ quan chỉ định, người thân không được can thiệp."
Sở Hách bật dậy khỏi ghế, mặt mày xám xịt: "Tô Cần! Chuyện lớn thế này sao không bàn bạc với anh!"
Tôi phớt lờ hắn, nhìn về phía người mẹ cũng đang kinh ngạc: "Bà Vương An Bình, tôi đã chấm dứt qu/an h/ệ mẹ con bằng thủ tục pháp lý, dù tôi có chuyện gì, bà cũng không có quyền ký bất cứ giấy tờ nào."
Trước khi họ kịp hoàn h/ồn, tôi mở video.
Trên màn hình xuất hiện cảnh Sở Hách thân mật với một người phụ nữ, trong phòng thử đồ, hai người đắm đuối quấn quýt lấy nhau.
Thời gian quay chính là nửa tiếng trước.
Tô Tâm đ/á/nh rơi bó hoa cầm tay, nó gào thét: "Tắt ngay đi!"
Tôi nhìn thẳng vào nó, giọng bình thản đến rợn người: "Đúng vậy, người phụ nữ Sở Hách ngoại tình chính là em gái ruột của tôi, Tô Tâm."
Cả hội trường náo lo/ạn, tiếng bàn tán, chụp ảnh xôn xao vang lên.
Màn hình chiếu dữ liệu sức khỏe hàng ngày của tôi, phương án phẫu thuật cấy ghép tim… Và kế hoạch ngụy tạo cái ch*t.
"Tôi tưởng mình may mắn gặp được bạn trai chu đáo, anh ấy không cho tôi ăn đồ hại sức khỏe, bắt tôi ngủ sớm dậy sớm, ngay cả thực phẩm chức năng cũng chọn kỹ càng."
"Nhưng tất cả đều là chuẩn bị cho Tô Tâm."
Sở Hách trợn mắt gi/ận dữ, hắn gi/ật lấy micro, đ/au lòng nói: "Mọi người đừng nghe cô ấy, Tô Cần bị t/âm th/ần, mọi người không biết đấy thôi, cô ấy từng gặp hai tên sát nhân liên tiếp, chấn thương tâm lý nặng, mắc bệ/nh đa nghi nên mới nghi ngờ chúng tôi."
Ngay lập tức, Sở Hách trong video cất lời: "Cục cưng đừng khóc nữa. Hôm nay cô ta cứ ngỡ là đám cưới, nào ngờ lại thành đám tang. Chỉ cần chờ thêm nửa năm nữa, anh nhất định sẽ khiến Tô Cần biến mất."