"T/ai n/ạn xe ư? Không được đâu, khó kiểm soát lắm, dễ ảnh hưởng đến tim. Anh có cách hay hơn..."
"Yên tâm đi, anh đối xử tốt với cô ta như vậy, không ai nghi ngờ đâu. Địa điểm xảy ra sự cố cũng không thể chọn quá xa bệ/nh viện. Em là em ruột cô ta, nếu bản thân cô ta không chỉ định người hiến tạng, em sẽ là người thừa hưởng đầu tiên."
Đoạn video vừa dứt, cả hội trường chìm vào sự im lặng ch*t chóc.
Danh dự của hai người tan nát thành từng mảnh.
Mọi thông tin về Tô Tâm bị lôi ra phơi bày không sót một chi tiết nào.
Mấy năm nay Tô Tâm chán công việc vất vả, đã làm tình nhân cho vài gã đàn ông.
Còn Sở Hách làm việc tại cơ quan y tế, nhanh chóng bị cảnh sát đưa đi điều tra vì nghi ngờ phạm tội biển thủ của công.
Tôi tưởng mọi chuyện sẽ kết thúc ở đây.
Nhưng chưa được mấy ngày, bạn thân lại hốt hoảng gọi điện: "Cần Cần, Sở Hách vừa được bảo lãnh rồi! Cậu phải cẩn thận, tớ sợ hắn sẽ đến tìm cậu!"
Chưa kịp mở miệng đáp lời, tôi đã thấy bóng người in trên cửa kính nhà mình.
Chính là Sở Hách!
25
Tôi bị trói ch/ặt tay chân, nhét vào xe tải.
Tô Tâm ngồi trên ghế phụ, Sở Hách vỗ nhẹ lưng nó an ủi: "Cục cưng, em cố chịu thêm chút nữa. Anh đã liên hệ với cơ sở khác, ca phẫu thuật nhất định sẽ thành công."
Tim tôi đ/ập thình thịch.
Sở Hách định cưỡng ép lấy tim của tôi!
Để che mắt thiên hạ, trời vừa tối, hắn đã cho xe chạy vào đường núi.
Tôi co người lại, lợi dụng bóng tối để cởi dây trói.
Sau 2 lần bị b/ắt c/óc, tôi đã đi học lớp thoát hiểm.
Sở Hách thắt nút kép, trông chắc chắn nhưng chỉ cần tìm đúng điểm mấu chốt, lắc lư cổ tay vài cái là có thể cởi được.
Tôi lao thẳng về phía trước.
Sở Hách không kịp trở tay, tay lái vụng về khiến xe mất kiểm soát, lao khỏi mặt đường.
Đường núi chật hẹp, chiếc xe lật nghiêng, mắc kẹt ở mép vực với góc độ k/inh h/oàng.
Tôi cố bám vào cửa kính mới không bị văng ra ngoài.
"Anh ơi, c/ứu em!" Tô Tâm hét thất thanh.
Nó không thắt dây an toàn, nửa người lơ lửng ngoài xe.
Sở Hách càng kéo mạnh, xe càng trượt nhanh!
26
Chiếc xe sắp mất thăng bằng.
Phải làm sao đây?
Trong khoảnh khắc sinh tử, tôi chợt nhớ lời tiên tri của bà nội.
Những ngày cuối đời, tôi là người chăm sóc bà.
Bà đi vệ sinh mất kiểm soát, bố mẹ vốn ngày thường chiều chuộng bà giờ cũng biến mất.
Đang lóng ngóng thay ga giường, tôi gi/ật mình thấy bà mở mắt từ lúc nào.
Sau khi lú lẫn, bà thường nhầm lẫn giữa tôi và em gái.
Nhưng có một khoảnh khắc, ánh mắt bà vô cùng tỉnh táo.
Bà dùng giọng điệu tôi không sao hiểu nổi mà nói: "Cần Cần, cháu muốn sống, phải học cách buông tay."
"Nhất định phải buông tay, hiểu chưa?"
Lúc ấy, tôi tưởng bà giống bố mẹ, bắt tôi nhường nhịn em gái.
Tôi đã khóc tức tưởi suốt đêm.
Buông tay! Phải học cách buông tay!
Bánh trước của xe đã lơ lửng giữa không trung, đ/á vụn lăn ầm ầm xuống vực.
Mùi xăng nồng nặc lan tràn khắp nơi, thấm ướt cả quần áo.
Chỉ cần bén lửa là n/ổ tung thành tro bụi!
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, tôi nghiến răng buông tay.
Thân thể rơi tự do.
Khi tưởng chừng sẽ tan xươ/ng nát thịt, lưng tôi bỗng đ/ập mạnh vào thân cây.
Tôi bị mắc kẹt trên cành cây cổ thụ giữa lưng chừng núi!
Cùng lúc đó, tiếng n/ổ kinh thiên động địa vang dội trên vách núi.
Tiếng thét thảm thiết vang lên giữa ngọn lửa bốc ch/áy ngùn ngụt.
Khói đen cuồn cuộn nhuộm đỏ cả bầu trời đêm.
Khi được đưa lên xe cấp c/ứu, tôi tình cờ gặp Trương đội trưởng đang điều tra hiện trường.
Trông thấy tôi, ông gi/ật mình: "Sao lại là cô nữa vậy?"
Tôi yếu ớt đáp: "Phải, sao lại là tôi nữa nhỉ?"
Khi xem xong hồ sơ tên thật của Sở Hách, Trương đội trưởng càng kinh ngạc: "Châu Văn Bác? Sao lại là Châu Văn Bác nữa vậy?!"
- Hết -