Đừng bỏ tôi

Chương 1

07/02/2026 09:36

Khi tôi lại một lần nữa lấy lý do Kỳ An còn nhỏ chưa hiểu chuyện để từ chối cử chỉ bày tỏ tình cảm của cậu ấy, cậu cuối cùng đã buông xuôi, quay đầu tìm một cậu bạn trai nhỏ. Người bạn trai cùng tuổi ấy vòng tay qua eo Kỳ An đầy tình tứ, giọng nói với tôi ngập tràn khiêu khích: "Chú của cậu lớn tuổi rồi, thích quản lý cậu cũng là chuyện bình thường thôi." Tôi bặm môi, ng/ực phập phồng cố kìm nén, nhưng nhận ra mình thậm chí không có tư cách để gh/en t/uông.

1. Sau buổi xem mắt bị ép phải tham gia, về đến nhà tôi thấy Kỳ An - đáng lẽ giờ này đang ở trường - nằm vật trên ghế sofa trong cơn say khướt. Cậu ta còn mở chai rư/ợu vang mà ngay cả tôi cũng chẳng nỡ uống. Thấy tôi, Kỳ An nhoẻn miệng cười, lảo đảo ôm ly rư/ợu lao về phía tôi. Tôi vội đỡ lấy con người nồng nặc mùi rư/ợu. Kỳ An ngước mắt đỏ hoe nhìn tôi, giọng đầy hơi men: "Kết quả xem mắt hôm nay của chú thế nào ạ? Cô gái đó cũng là luật sư, hợp với chú lắm." Lệ cậu ứa ở khóe mắt, sắp rơi mà chẳng rơi. "Cô ấy xinh lắm, dáng chuẩn, học vấn cao, lại còn là con gái nữa." Trốn học về nhà lại uống đến thế này, quả thực càng ngày càng khó dạy bảo. Tôi cúi xuống định bế cậu ta lên thì Kỳ An làm đổ ly rư/ợu đỏ thẳng vào người tôi. Dòng rư/ợu lạnh buốt thấm ướt sơ mi mới m/ua của tôi. Rư/ợu chảy dọc theo ng/ực, eo, rồi chìm vào chỗ sâu hơn. Vải áo dính bết vào da, cảm giác vô cùng khó chịu. "Xin... xin lỗi chú." Bàn tay Kỳ An xoa xát khắp cơ ng/ực và bụng sáu múi của tôi, người say mất lý trí càng thấy không lau sạch lại càng dùng lực mạnh hơn. "Sao nó cứ trôi xuống mãi thế nhỉ?" Cậu ta nghiêng đầu ngơ ngác nhìn vết ố loang rộng trên áo. "Để cháu lau sạch vết rư/ợu cho chú nhé."

2. Kỳ An vừa dứt lời đã cúi xuống li /ếm nhẹ những vết rư/ợu trên áo sơ mi như mèo con. Khi ngẩng lên nhìn tôi, đôi mắt hồ ly ướt át lại trong veo lạ thường. Lòng tôi thắt lại, hơi thở gấp gáp hơn, giọng không vững vàng ngăn cậu ta: "Đủ rồi, không cần đâu." Tôi cúi người bế cậu ta lên, đặt người không yên ổn này nằm trên sofa. "Đã sang thu rồi, ngày ngày cứ chạy nhảy chân không, lại chẳng chịu mặc quần, cảm thì sao?" Tôi nhíu mày, lục tìm chiếc quần dài mặc thu đông cho cậu. Người say tính khí cũng nóng nảy, giãy giụa đạp lung tung. "Cháu không mặc cái này, x/ấu lắm." "Nghe lời." Tôi hiếm khi quở m/ắng. Kỳ An lập tức im bặt, ánh mắt thiểu n/ão nhìn tôi như kẻ bị oan ức. Tôi quay mặt đi không nhìn cậu, vào bếp nấu canh giải rư/ợu. Không biết học đâu thói quên mặc quần ở nhà, hai chân trắng nõn phô ra, bảo là theo xu hướng thời trang "mất quần". Giờ không mặc quần dày, già dễ bị bệ/nh khớp. "Chú đưa cháu đi tắm." Tôi bế Kỳ An vào bồn tắm. Định rời đi thì cậu ta gi/ật tay áo tôi. "Chú ơi, cháu say quá, chú tắm giúp cháu được không?" Cậu ta chớp mắt nhìn tôi. Để người say tự xử trong phòng tắm, tôi cũng không yên tâm. "Sao chú không quay lại nhìn cháu?" Trong làn hơi nước mờ ảo, giọng cậu ta vang vọng đầy mê hoặc, dụ dỗ người ta hướng ánh nhìn về phía mình. Kỳ An ngồi trong bồn tắm, xinh đẹp như búp bê sứ. Bàn tay tôi đang lau khựng lại. Kỳ An nắm tay tôi áp lên má mình, ngoan ngoãn liếc nhìn tôi. Bàn tay vô tình chạm vào môi cậu ta. Cảm giác ẩm ướt mơ hồ không biết là nước hay thứ gì khác. "Tay chú vẫn còn mùi rư/ợu vang. Ngọt lắm." Không hiểu có phải do nhiệt độ phòng quá cao không, hơi nóng khiến lòng người bồn chồn. Tôi rút tay lại đột ngột. Hàng mi dài của Kỳ An khép mở, nước mắt bỗng rơi tí tách xuống nước. Từng giọt làm tim người ta đ/au nhói. Tôi hoảng hốt trong chốc lát, nhíu mày xoay người cậu lại, dùng khăn giấy lau mặt. "Sao tự nhiên khóc? Ở trường có ai b/ắt n/ạt cháu à? Hay gần đây áp lực học hành quá lớn?" Cậu ta lắc đầu. Giọng nghẹn ngào. Hai tay ôm lấy mình, lặng lẽ chìm người xuống nước. "Chú ơi, cháu không có ng/ực." Tôi không nhịn được mỉm cười. "Vì An An là con trai mà." Đúng là người say toàn nói linh tinh. "Chính vì cháu không có ng/ực." "Sao cơ?" Cậu ta lắc đầu không nói gì thêm, chỉ là trông vẫn rất buồn bã. Từ nhỏ Kỳ An đã hay lo được lo mất như vậy. Có hỏi thêm cũng chẳng nói ra điều gì.

3. Kỳ An là đứa trẻ mồ côi của đồng đội anh trai tôi. Lúc mới đón về, cậu bé còn rất nhỏ, g/ầy như cây giá đỗ. Duy đôi mắt sáng ngời, nhìn đã thấy lanh lợi. Cậu núp sau lưng anh trai tôi, e dè nhìn tôi. Tôi cúi xuống, mắt cười thành vầng trăng khuyết trêu chọc: "An An biết gọi chú là gì không?" Đôi mắt đen láy của Kỳ An cẩn thận quan sát tôi, vừa mở miệng đã là giọng tiểu học đỉnh cao: "Chú nhỏ." Tôi bật cười, véo má cậu bé ngốc nghếch đáng yêu. Lần gặp sau, cậu co rúm trong góc, hai tay bịt tai, toàn thân r/un r/ẩy vì sợ hãi. Vẫn dáng người g/ầy guộc ấy, thấy tôi đến chỉ dám ngước nhìn đầy hi vọng. Chị dâu đ/ập tan tành đồ đạc trong nhà, bát đĩa sứ vỡ vụn khắp sàn. Kỳ An r/un r/ẩy đứng dậy định dọn dẹp giúp, bị chị dâu quát: "Cút về phòng mày đi." Cậu bé h/oảng s/ợ siết ch/ặt mảnh vỡ trong tay, m/áu tươi từ tay chảy ròng ròng. Thấy cảnh tượng khiến lòng người thắt lại, tôi vội kéo cậu vào phòng xử lý vết thương. Kỳ An ngây người ra, như kẻ mất h/ồn, nước mắt lã chã rơi. Giọng chị dâu xuyên thấu, dù đã đóng cửa phòng vẫn nghe rõ mồn một: "Trình Cảnh, anh vì đứa nhỏ này mà bảo em đi ph/á th/ai? Anh rốt cuộc nghĩ gì vậy, đây là đứa con đầu lòng của chúng ta mà." "Anh nói thật đi, đứa bé này rốt cuộc là con của đồng đội anh, hay con hoang anh để ngoài này?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gai Nhọn

Chương 17
Tôi xuyên thành phản diện độc ác. Còn anh, anh yêu thầm nhân vật thụ chính, yêu đến hèn mọn mà chẳng được đáp lại. Thế là tôi dùng đủ mọi thủ đoạn: ép buộc anh, giam cầm anh, kiểm soát anh. Nhưng thứ tôi nhận được chẳng là phải tình yêu, mà chỉ có những luồng hận thù tuôn trào không dứt. Vào ngày tôi quyết định tìm đến cái chết, tôi hỏi anh: "Trong mắt anh, em là hạng người gì?" Giang Hằng đến đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên: "Kinh tởm." Tôi nói: "Anh nói một câu gì đó dễ nghe đi, em sẽ trả tự do cho anh." "Nếu được chọn lại, tôi nhất định không muốn quen biết cậu." Anh cụp mắt nhìn vào trang sách, gằn từng chữ một. Tôi không kìm được mà lầm bầm: "Em sẽ đi tìm anh của ngày xưa để mách tội cho xem." Cuối cùng anh cũng chịu ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương: "Cậu định sống cả đời trong quá khứ sao?”
52.14 K
2 HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN Chương 9: HẾT
6 Dê Già Chương 10
7 Pudding khoai môn Chương 15
10 CHUỘT DA NGƯỜI Chương 6
11 Cành lá sum suê Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm