Khóe mắt tôi ứa lệ, cắn một phát vào vai anh mà hờn dỗi: "Đồ x/ấu xa!"
Sau đó, Thời Vũ dỗ dành tôi cả buổi trời. Tôi mới miễn cưỡng tha thứ cho anh. Nhưng đàn ông lắm lời dối gian, từ hôm ấy anh càng thích... ra đồng hơn. Không những thế còn nghĩ đủ trò mới lạ để hành hạ tôi.
Vừa tan cuộc họp, điện thoại tôi đã nhảy tin nhắn của Thời Vũ:
[Bảo! Tối nay thử giường nước nhé?]
Tay tôi đơ trên màn hình, run nhẹ. Sư huynh Trần Dục vỗ vai tôi:
"Đứng thẫn thờ chi vậy? Trưởng nhóm bảo hai đứa mình ở lại tăng ca chỉnh tài liệu."
Tôi vội gật đầu: "Không sao, em biết rồi." Trong lòng thở phào nhẹ nhõm - cuối cùng cũng được nghỉ một đêm.
Nhắn tin cho Thời Vũ:
[Tối nay em tăng ca.]
Đối phương phản hồi ngay: [Thật á?]
Có tiền lệ trốn tránh nên tôi phải chụp màn hình gửi bằng chứng, chứng minh không phải cố ý từ chối "lời mời" của anh. Thấy chứng cứ rành rành, Thời Vũ miễn cưỡng hủy phòng. Sau đó anh gửi ngay tấm hình cơ bụng c/ắt lớp để dụ dỗ:
[Thôi được, tan làm anh đón em.]
Nhìn thân hình săn chắc từng thớ thịt kia, dù đã sờ bao lần vẫn khiến tôi đắm đuối. Ánh mắt ướt át của anh khiến tôi chỉ muốn xuyên không đến bên, kéo vào góc khuất nào đó mà... đòi n/ợ.
Tôi thừa nhận, anh thắng rồi. Tay đ/á/nh máy nhanh như gió, rút ngắn thời gian tăng ca xuống còn một tiếng. Vừa lưu xong file định tắt máy thì Trần Dục đã đứng sau lưng với hai cốc cà phê:
"Xong nhanh thế? Tối nay có hẹn hả?"
Liếc đồng hồ thấy Thời Vũ sắp đến, tôi vừa thu dọn đồ vừa đáp: "Vâng, có chút việc."
"Tưởng phải làm khuya nên m/ua cà phê cho em tỉnh táo." Tôi dừng tay áy náy nhìn anh: "M/ua rồi thì anh cầm đi, em uống không hết."
Trần Dục ấn cốc vào tay tôi, giọng dứt khoát: "Có ai đón không? Để anh đưa về?"
Đang định từ chối thì Thời Vũ đã lạnh lùng đứng ngoài cửa. Anh bước vội đến kéo tôi ra sau, chẳng thèm liếc mắt đến Trần Dục. Tự nhiên cầm lấy cốc cà phê trên tay tôi:
"Tối đừng uống thứ này, mất ngủ lại bắt anh dỗ.
Anh m/ua bánh kếp em thích rồi, lót dạ tí đi rồi mình đi ăn đồ ngon."
Chiếc áo khoác mở ra, bánh còn nóng hổi được anh ủ kín. Quán này đông khách thường phải xếp hàng, lại không thuận đường từ trường đến chỗ thực tập của tôi. Rõ ràng là anh cố tình đi vòng để m/ua.
Ai cũng thấy Thời Vũ đang nổi cơn gh/en, thế mà Trần Dục vẫn tự nhiên bóp vai tôi:
"Bạn em đến rồi thì về đi!
Mai gặp lại nhé."
Tôi gật đầu cười rồi kéo Thời Vũ đi. Suốt đường anh bĩu môi nhại lại: "Mai... gặp... lại... nhé!"
Tôi bật cười trò hề của anh, véo má anh chọc ghẹo: "Thế bọn mình cũng mai gặp nhé?"
Thời Vũ nhếch mép cười ranh mãnh: "Không được!
Em là vợ anh, phải gặp mặt mỗi ngày."
Không muốn anh hiểu lầm nên tôi giải thích: "Chỉ là sư huynh kiêm đồng nghiệp bình thường thôi mà, gh/en t/uông vô lý vậy?"
Anh nhíu mày tỏ ý không hài lòng: "Máy cảnh báo trà xanh của anh báo rồi, hắn không phải người tốt.
Hắn nhòm ngó em đấy, sau này tránh xa ra."
"Ờ..." Tôi nhanh chân bỏ cách anh một quãng. Anh vội đuổi theo: "Sao đi nhanh thế?"
Tôi chẳng ngoảnh lại: "Người đang nhòm ngó em là anh, phải tránh xa thôi."
"Làm gì có! Nhiều lắm là tối nay không thử đồ mới nữa!
Vợ ơi đợi anh với!"
Đàn ông lắm lời dối gian! Sáng hôm sau tỉnh dậy, Thời Vũ đã dọn bữa sáng bên giường. Anh còn đang tắm trong phòng vệ sinh. Tôi chống lưng đ/au nhức đứng dậy, trong lòng ch/ửi anh trăm nghìn lần. Rõ ràng đã khóc lóc xin tha mà anh như kẻ đi/ên mắt đỏ ngầu, đ/è tôi xuống giường.
Chiếc giường lớn êm ái như lạc vào hồ nước tĩnh lặng. Tiếng rung rinh từ khúc ru êm ái biến thành bản rock cuồ/ng nhiệt, theo chúng tôi suốt đêm dài. Thời Vũ càng hăng say khiến tôi suýt không xuống được giường.
Ăn sáng xong, anh đưa tôi đến tòa nhà công ty còn cố nán lại tí chút. Tôi thúc giục anh đi, anh vẫn dặn đi dặn lại bảo ít tiếp xúc với Trần Dục. Anh lo xa quá rồi!
Vừa đến bàn làm việc đã thấy phần sáng nóng hổi đặt trên bàn. Tôi nhìn quanh hỏi: "Của ai quên ở đây thế?"
Đồng nghiệp vừa ăn vừa đáp: "Trần Dục m/ua cho cậu đấy."
Lòng tôi dâng lên cảm giác bất an. Lẽ nào đúng như Thời Vũ nói, anh ta có ý đồ gì? Nhưng anh ta biết tôi có bạn trai mà! Không thể nào! Hơn nữa chúng tôi chỉ là huynh đệ tốt giúp đỡ nhau. Công việc thực tập này còn là anh ta giới thiệu cho tôi nữa!
Thôi, sớm nói rõ cho xong. Chuyện tình cảm không nên để lâu. Trong lòng nghĩ đủ trăm phương ngàn kế từ chối khéo, tôi cầm phần ăn đến trước mặt anh ta: "Cảm ơn anh, tấm lòng của anh em hiểu rồi..."
Đang lúng túng tìm cách từ chối thì Trần Dục mỉm cười: "Không có gì, mọi người đều có mà."
?!!!
Tay tôi r/un r/ẩy - may quá!