Anh trai là món quà

Chương 3

07/02/2026 09:56

Vốn đã có quá nhiều ràng buộc, nên tôi cảm thấy hơi lo lắng. Đặc biệt là khi nhìn anh trai ngày ngày lảng vảng trước mặt.

Bộ veston cao cấp may đo vừa vặn khoác lên thân hình hoàn hảo nhất mà tôi từng thấy. Hai chân dài thẳng tắp của anh được bó gọn trong ống quần tây.

...

Tôi nghĩ đến mức cổ họng ngứa ngáy.

Nhưng chẳng bao lâu sau, cơ hội đã đến. Trường sắp xếp kỳ thực tập, tôi vào công ty - nơi anh trai trực tiếp dẫn dắt tôi.

Tôi như chiếc đuôi lúc nào cũng bám theo anh. Khi anh nói sẽ đến công trường kiểm tra tiến độ dự án, tôi lập tức đeo bám.

Anh nhận chiếc mũ bảo hộ từ tay quản đốc đưa cho tôi. Tôi nhăn mặt từ chối: "X/ấu lắm, em không đội đâu."

Vạn nhất bị anh chụp lén thì còn gì đẹp nữa.

Anh chau mày liếc nhìn, không cho tôi kịp phản kháng đã đội phập mũ lên đầu tôi. Xong xuôi, anh quay lưng bàn công việc với quản đốc.

Tôi chẳng nghe được chữ nào. Trong đầu chỉ còn vương vấn ánh mắt lúc nãy của anh. Cái nhìn uy nghiêm bất mãn ấy.

Như đang nhìn một con chó không nghe lời.

Phê quá đỗi.

Đến khi có tiếng hét vang lên từ tầng ba: "Tránh ra mau!!"

Một tấm ván dày từ cần cẩu tuột dây rơi thẳng xuống vị trí tôi đứng. Mắt thấy rõ đường rơi nhưng chân tôi như dính ch/ặt xuống đất.

"Thẩm Tịch Nguyệt!!" - Giọng anh gấp gáp vang lên.

Trốn không kịp nữa rồi, tôi đã chuẩn bị tinh thần đón nhận cơn đ/au. Bỗng có người lao tới đẩy tôi ngã dúi.

Hương bạc hà tràn ngập khoang mũi. Anh ôm ch/ặt lấy tôi, tiếng vật nặng đ/ập thịt da vang lên xen lẫn ti/ếng r/ên nghẹn của anh.

Trái tim tôi đột nhiên hoảng lo/ạn.

"Anh!!!"

Anh cúi nhìn tôi, đôi mắt hổ phách phản chiếu khuôn mặt vừa gi/ận dữ vừa kh/iếp s/ợ của tôi. Anh thở phào: "Anh sợ ch*t khiếp, may mà em không sao."

Tim tôi như bị vật nhọn đ/âm thủng. Kh/iếp s/ợ, đ/au lòng, cảm động ào ạt dâng trào. Tôi cảm nhận được làn ẩm ướt trên má, tay ôm ch/ặt lấy cổ Thẩm Tịch Chu.

"Mới chính là anh làm em sợ ch*t khiếp ấy."

6

Tôi nhất quyết ở lại viện chăm anh. Anh nhíu mày đuổi về: "Về nhà đi, bác sĩ bảo chỉ thương ngoài da thôi. Em ngủ đâu ở đây?"

Tôi liếc nhìn chiếc ghế sofa 1m5 trong phòng - quả thật khó khăn cho người đàn ông 1m89 như tôi.

"Nhưng em không muốn về, em sợ."

"Sợ gì? Anh đâu có ch*t?"

Chữ đó chạm vào dây th/ần ki/nh tôi: "Không được nhắc đến chữ đó!"

Không chịu nổi sự nũng nịu của tôi, anh đành để tôi ở lại.

Đêm khuya khi anh ngủ say, tôi lén leo lên giường. Chiếc giường đơn chật hẹp khó nhọc chứa hai cơ thể.

Anh bị tôi đẩy đến mức tỉnh giấc.

"Em làm gì thế?"

Má tôi áp vào hõm cổ anh, giọng nũng nịu: "Ngủ sofa khó chịu quá, anh cho em nằm chung nhé?"

Im lặng hồi lâu, anh mặc nhiên đồng ý. Hai cơ thể nóng bỏng áp sát. Trong căn phòng yên tĩnh nghe rơi kim, chỉ còn tiếng hơi thở đan xen.

"Anh à, tim anh đ/ập nhanh quá."

Nghe tôi nói, anh nín thở, ngượng ngùng muốn lùi lại. Nhưng đã hết chỗ lùi.

Tôi dùng má cọ vào ng/ực anh: "Sao lại đ/ập nhanh thế? Anh không khỏe à?"

Anh mím môi không đáp, cuối cùng dùng giọng khàn khàn nói: "Anh ra sofa ngủ."

Nhưng tôi sao có thể để anh đi? Lưng anh còn thương, tôi không ôm được nên đưa tay giả vờ bóp cổ anh:

"Sao anh c/ứu em?"

"Vì em là em trai anh."

Ngón trỏ tôi từ cổ anh men lên má, xoa nhẹ. Tôi ngước nhìn đôi môi nhạt màu đang nói lời khẩu tâm bất nhất:

"Chỉ vì thế thôi sao?"

Yết hầu anh lăn nhẹ. Đôi mắt cúi nhìn tôi lấp lánh ánh trăng, ẩm ướt và c/âm lặng.

7

Người anh trai vốn điềm tĩnh mạnh mẽ, giờ đây lại lộ vẻ bối rối khó xử. Tôi nhìn mà tim đ/ập cuồ/ng lo/ạn, toàn thân nóng bừng.

"Tối đó sao anh giúp em như thế?"

Đầu ngón tay lướt qua khóe môi anh: "Trả lời em đi, anh."

Môi anh khép ch/ặt, hơi thở dồn dập nhưng vẫn im lặng. Tôi không kìm được nữa, ngẩng đầu hôn lên môi anh.

Mềm mại đến ngây ngất.

Ánh mắt anh thoáng chút kinh ngạc nhưng không đẩy ra. Tôi cười cắn nhẹ: "Sao không tránh?"

"Nói đi, Thẩm Tịch Chu."

Vẻ mặt nén chịu của anh cuối cùng cũng tan biến. Anh nghiến răng bóp ch/ặt má tôi:

"Bởi vì anh yêu em ch*t ti/ệt, đủ chưa?!!"

Nụ hôn nồng nhiệt hung hãn hơn ập xuống môi tôi. Hơi đ/au, đầy tính chiếm hữu.

Tôi hạnh phúc nheo mắt. Ngón tay luồn vào tóc anh. Thế là đủ, quá đủ rồi.

8

Ba mẹ đến đón Thẩm Tịch Chu khi xuất viện. Mẹ tôi là người Giang Nam điển hình, giọng nói nhẹ nhàng, mềm mại. Bà vỗ nhẹ lưng anh: "Lần sau phải cẩn thận đấy."

Ba đứng sau lưng mẹ, chắp tay nói: "Mẹ con lo lắm đấy."

Thẩm Tịch Chu nở nụ cười an ủi - như chính con người anh, luôn khiến người khác an lòng: "Ba mẹ yên tâm, sau này con sẽ không để ba mẹ lo nữa."

Cả nhà cùng rời phòng. Ba mẹ đi trước, tôi đi sau định quàng tay anh. Nhưng anh khéo léo né tránh.

Cố ý giữ khoảng cách với tôi. Ngay cả dáng lưng cao thẳng kia cũng toát lên vẻ lạnh lùng xa cách khác hẳn khi chỉ có hai chúng tôi.

Tôi mím môi nhìn anh, tim đ/au nhói. Hơi ngứa, hơi đ/au, lại thêm chút cô đ/ộc.

Ba mẹ quay lại gọi: "Nguyệt nhi, đứng thẫn thờ làm gì? Mau theo nào."

Tôi cười gượng: "Vâng ạ."

Mắt vẫn dán ch/ặt vào bóng lưng Thẩm Tịch Chu. Anh không quay đầu nhìn lại.

Từ khi anh tiếp quản công ty, phần lớn thời gian anh ở căn hộ gần nơi làm việc.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gai Nhọn

Chương 17
Tôi xuyên thành phản diện độc ác. Còn anh, anh yêu thầm nhân vật thụ chính, yêu đến hèn mọn mà chẳng được đáp lại. Thế là tôi dùng đủ mọi thủ đoạn: ép buộc anh, giam cầm anh, kiểm soát anh. Nhưng thứ tôi nhận được chẳng là phải tình yêu, mà chỉ có những luồng hận thù tuôn trào không dứt. Vào ngày tôi quyết định tìm đến cái chết, tôi hỏi anh: "Trong mắt anh, em là hạng người gì?" Giang Hằng đến đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên: "Kinh tởm." Tôi nói: "Anh nói một câu gì đó dễ nghe đi, em sẽ trả tự do cho anh." "Nếu được chọn lại, tôi nhất định không muốn quen biết cậu." Anh cụp mắt nhìn vào trang sách, gằn từng chữ một. Tôi không kìm được mà lầm bầm: "Em sẽ đi tìm anh của ngày xưa để mách tội cho xem." Cuối cùng anh cũng chịu ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương: "Cậu định sống cả đời trong quá khứ sao?”
52.14 K
2 HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN Chương 9: HẾT
6 Dê Già Chương 10
7 Pudding khoai môn Chương 15
10 CHUỘT DA NGƯỜI Chương 6
11 Cành lá sum suê Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm