Anh trai là món quà

Chương 5

07/02/2026 10:05

Tôi đ/è anh ấy xuống, những nụ hôn cuồ/ng lo/ạn ngập tràn không gian. Tôi luồn tay vào mái tóc anh, giọng điệu gằn từng chữ:

- Anh có thể ngần ngại vì trăm thứ, nhưng đừng dối lòng nói không thích em.

- Anh trai, anh thông minh thế, chắc hiểu em muốn gì.

Tôi thấu rõ nỗi áy náy trong lòng anh, hiểu nỗi niềm biệt ly với cha mẹ nuôi. Từ ngày được nhận làm con nuôi, hơn hai mươi năm qua anh luôn đóng vai người con ngoan, người anh mẫu mực. Anh chẳng dám nghĩ tới viễn cảnh cha mẹ thất vọng khi biết chúng tôi yêu nhau.

Tôi hiểu tất cả, nhưng không cho phép anh chối bỏ tình cảm thật lòng.

- Thẩm Tế Chu, em hỏi lại lần nữa - lời anh vừa nói có thật lòng không?

Anh cúi mặt, giấu hết xúc cảm sau hàng mi:

- Ừ.

Ngọn lửa gi/ận dữ bùng lên th/iêu rụi lý trí. Tôi gi/ật phăng áo anh, hàng cúc áo văng tung tóe như mảnh vỡ tâm can. Trong tầm mắt tôi chỉ còn khuôn mặt Thẩm Tế Chu - người vẫn thường nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng, bao dung và tràn ngập yêu thương. Sau những nụ hôn của tôi, gương mặt ấy từng hiện lên niềm vui khó giấu.

Giờ chỉ còn sự phức tạp ngập tràn và im lặng từ chối.

Tôi biết mình muốn làm gì với anh, vốn tưởng tượng cảnh tượng phải ngọt ngào lắm. Trong căn nhà chính tay tôi trang hoàng, chúng tôi sẽ có đêm đầu tiên tuyệt vời nhất. Đâu ngờ lại thế này.

M/áu thấm ở môi nơi anh cắn, tôi nhăn mặt rút lui thì nhận ngay cú đ/ấm. Vừa rời khỏi người anh, anh đã định bỏ đi. Tôi chặn sau lưng, vật anh ngã xuống thảm.

Cơn hỗn chiến kéo dài đến khuya. Khi kết thúc, cả hai đều kiệt sức, thân tâm rã rời.

Anh chồm dậy, vớ vội áo khoác che đi chiếc áo sơ mi rá/ch tươm, lảo đảo bước ra cửa. Tôi nhìn bóng anh khuất sau cánh cửa, cười nhạt:

- Ch*t ti/ệt!

Ánh đèn chiếu vào mắt tôi khiến lệ trào ra. Đưa tay lên che mặt, tôi chợt nhận ra các đầu ngón tay đầy vết thương. Thoáng chốc, tôi suýt gọi anh quay lại thổi cho mình.

Bò dậy nhìn căn phòng ngổn ngang cánh hồng tả tơi, tôi chợt thấy nghẹn mũi. Những bất ngờ tỉ mỉ chuẩn bị, những giấc mơ ngọt ngào - tất cả tan thành mây khói.

10

Khi Thẩm Tế Chu về nhà, tôi đã quỳ suốt nửa tiếng. Mẹ tôi ngồi trên ghế sofa khóc không ngừng. Cha lần đầu mang gia pháp ra, vẻ mặt nghiêm nghị khác thường.

Anh trai mở cửa bước vào, giọng thận trọng:

- Chuyện... chuyện gì thế?

Tôi ngẩng mặt nhìn anh:

- Em vừa công khai xu hướng tính dục với bố mẹ.

Đồng tử anh co gi/ật. Tôi bổ sung:

- Tiện thể em nói luôn cho anh.

Anh đứng ch/ôn chân, cả phút không thốt nên lời. Người anh trai thông minh chín chắn hiếm khi lộ vẻ bối rối. Khóe miệng tôi nhếch lên, lại chọc gi/ận cha.

Trước khi roj vọt đ/ập xuống, anh trai phản xạ nhanh hơn suy nghĩ. Anh che chắn trước người tôi. Chiếc roj dày đ/ập xuống thân anh, anh không kêu nửa lời, chỉ cúi đầu quỳ xuống bên tôi:

- Con xin lỗi bố mẹ.

Cha nhìn hai đứa con quỳ sát bên nhau, gi/ận đến mức phì cười:

- Tốt lắm! Quả là hai đứa con trai ngoan của bố!

- Con muốn che chắn cho nó hả?

Anh trai mím môi im lặng. Tôi liếc nhìn gương mặt bên cạnh, không nhịn được nắm vạt áo anh.

Cha lại giơ roj lên thì mẹ ngăn lại. Bà vốn mềm lòng, vừa lau nước mắt vừa nói với giọng gi/ận dữ mà thảm thiết:

- Đủ rồi! Ông mà đá/nh ch*t con tôi thì tôi cũng không sống nữa.

Cha dù cứng rắn nhưng chưa bao giờ nặng lời với mẹ. Ông thở dài n/ão ruột:

- Bà xem chúng nó, ra cái thể thống gì.

- Không chịu được thì đừng nhìn nữa! Cả hai cút ra khỏi nhà tao!

Lời đuổi cổ đấy, nhưng mẹ vẫn xót xa. Vừa ra khỏi nhà, anh trai liền xoa tóc hai ba lượt để trấn tĩnh. Anh chưa bao giờ hút th/uốc trước mặt tôi, giờ lại lấy điếu th/uốc ra. Tay run đến nỗi bật lửa mấy lần không lên.

- Ch*t ti/ệt! - Anh bực dọc vung tay.

Tôi chưa từng thấy anh trai như thế. Thật lạ lẫm.

Tôi cúi xuống cầm bật lửa châm th/uốc cho anh. Làn khói mờ ảo phủ lên đôi mắt vừa áy náy, hoang mang, lại thoáng nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.

Anh nói:

- Em đi/ên thật rồi.

Tôi không cãi, hít một hơi th/uốc từ tay anh:

- Giờ em hỏi lại, anh có thích em không?

- Dù sao em cũng đã nói rồi, cả đời này em sẽ không cưới vợ sinh con.

- Nếu anh vẫn nghĩ mình n/ợ bố mẹ, muốn quay về làm đứa con ngoan sống cuộc đời bình thường, em không cản.

Tôi nói nhẹ tênh nhưng dõi theo từng biểu cảm của anh. Nếu anh thật sự định thế, tôi sẽ không để anh toại nguyện.

May thay, anh chỉ im lặng chốc lát, đợi điếu th/uốc ch/áy hết giữa đầu ngón tay. Tình cảm đã phá vỡ lồng giam, đôi mắt đẹp của anh bỗng lấp lánh. Bóng tôi in trong đó như thể trời đất mênh mông chỉ còn hai chúng tôi, tay trong tay đi đến cuối con đường dài.

- Thích, luôn luôn thích em.

11

Chúng tôi cùng trở về căn hộ trung tâm. Nơi đây vẫn còn lưu lại dấu vết của cuộc vật lộn dữ dội.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lên nhầm xe.

Chương 10
Con gái tôi lần đầu tiên bị quỷ nhập là năm lên ba, đúng ngày tôi ly hôn. Con bé đột nhiên nói: “Đừng đi, dù sao ông ta… cũng sắp chết rồi!” Kết quả... Chồng tôi trên đường đưa tiểu tam đi khám thai thì gặp tai nạn xe. Cả xe chết sạch. Năm nay ăn Tết, tôi về quê chịu tang cụ cố. Vì đang gấp nên tiện tay gọi một chuyến xe đi chung. Xe đến nơi. Đứa con gái đang nằm trong lòng tôi bỗng mở mắt. Khuôn mặt nó đầy vẻ kinh hoàng, cất tiếng thét bằng giọng khàn đục chỉ người già mới có: “Lên xe sẽ chết! Người chết mới lên xe!” Giọng nói đó… Giống hệt giọng của cụ cố đang nằm trong quan tài.
12
7 Cảm giác dòm ngó Chương 13
11 Anh Em Giao Dịch Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đại Vương Đừng Ăn Thỏ Nhé

9 - END
Tu luyện thất bại, ta bị quốc sư đương triều nhặt về phủ. Nghe đồn quốc sư Giang Vô Nguyệt tay cầm trường kiếm trảm yêu không gớm tay, ta sợ đến mức cả người mềm nhũn, tè luôn ra tay hắn. Vị quốc sư kia cau mày ghét bỏ, lời nói như đâm vào tim: "Bẩn c//hết đi được, lông đuôi ướt hết rồi." Ta thầm nghĩ phen này mình c//hết chắc rồi. Nào ngờ Giang Vô Nguyệt lại giống như bị "nghiện", ngày nào cũng tận tụy tắm rửa kỳ cọ lông cho ta, tối nào cũng ôm ta vào lòng đi ngủ. Thế là ta đành phải run rẩy đóng giả làm một con thỏ ngốc. Cho đến một đêm nọ... Ta đột ngột hóa thành người, bại lộ thân phận thỏ yêu. Ta định bỏ chạy giữ mạng, nhưng lại bị Giang Vô Nguyệt ôm chặt trong lòng. Hắn gọi: "Bé con." Hắn nói: "Thỏ nhỏ ngoan ngoãn thì sẽ không bị ăn thịt đâu."
Boys Love
Cổ trang
Đam Mỹ
1
Đại Vương Không Được Ăn Thỏ Thỏ Ngoại truyện 3: Tiền Truyện
Dạ Mộng Chương 8