Anh trai là món quà

Chương 5

07/02/2026 10:05

Tôi đ/è anh ấy xuống, những nụ hôn cuồ/ng lo/ạn ngập tràn không gian. Tôi luồn tay vào mái tóc anh, giọng điệu gằn từng chữ:

- Anh có thể ngần ngại vì trăm thứ, nhưng đừng dối lòng nói không thích em.

- Anh trai, anh thông minh thế, chắc hiểu em muốn gì.

Tôi thấu rõ nỗi áy náy trong lòng anh, hiểu nỗi niềm biệt ly với cha mẹ nuôi. Từ ngày được nhận làm con nuôi, hơn hai mươi năm qua anh luôn đóng vai người con ngoan, người anh mẫu mực. Anh chẳng dám nghĩ tới viễn cảnh cha mẹ thất vọng khi biết chúng tôi yêu nhau.

Tôi hiểu tất cả, nhưng không cho phép anh chối bỏ tình cảm thật lòng.

- Thẩm Tế Chu, em hỏi lại lần nữa - lời anh vừa nói có thật lòng không?

Anh cúi mặt, giấu hết xúc cảm sau hàng mi:

- Ừ.

Ngọn lửa gi/ận dữ bùng lên th/iêu rụi lý trí. Tôi gi/ật phăng áo anh, hàng cúc áo văng tung tóe như mảnh vỡ tâm can. Trong tầm mắt tôi chỉ còn khuôn mặt Thẩm Tế Chu - người vẫn thường nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng, bao dung và tràn ngập yêu thương. Sau những nụ hôn của tôi, gương mặt ấy từng hiện lên niềm vui khó giấu.

Giờ chỉ còn sự phức tạp ngập tràn và im lặng từ chối.

Tôi biết mình muốn làm gì với anh, vốn tưởng tượng cảnh tượng phải ngọt ngào lắm. Trong căn nhà chính tay tôi trang hoàng, chúng tôi sẽ có đêm đầu tiên tuyệt vời nhất. Đâu ngờ lại thế này.

M/áu thấm ở môi nơi anh cắn, tôi nhăn mặt rút lui thì nhận ngay cú đ/ấm. Vừa rời khỏi người anh, anh đã định bỏ đi. Tôi chặn sau lưng, vật anh ngã xuống thảm.

Cơn hỗn chiến kéo dài đến khuya. Khi kết thúc, cả hai đều kiệt sức, thân tâm rã rời.

Anh chồm dậy, vớ vội áo khoác che đi chiếc áo sơ mi rá/ch tươm, lảo đảo bước ra cửa. Tôi nhìn bóng anh khuất sau cánh cửa, cười nhạt:

- Ch*t ti/ệt!

Ánh đèn chiếu vào mắt tôi khiến lệ trào ra. Đưa tay lên che mặt, tôi chợt nhận ra các đầu ngón tay đầy vết thương. Thoáng chốc, tôi suýt gọi anh quay lại thổi cho mình.

Bò dậy nhìn căn phòng ngổn ngang cánh hồng tả tơi, tôi chợt thấy nghẹn mũi. Những bất ngờ tỉ mỉ chuẩn bị, những giấc mơ ngọt ngào - tất cả tan thành mây khói.

10

Khi Thẩm Tế Chu về nhà, tôi đã quỳ suốt nửa tiếng. Mẹ tôi ngồi trên ghế sofa khóc không ngừng. Cha lần đầu mang gia pháp ra, vẻ mặt nghiêm nghị khác thường.

Anh trai mở cửa bước vào, giọng thận trọng:

- Chuyện... chuyện gì thế?

Tôi ngẩng mặt nhìn anh:

- Em vừa công khai xu hướng tính dục với bố mẹ.

Đồng tử anh co gi/ật. Tôi bổ sung:

- Tiện thể em nói luôn cho anh.

Anh đứng ch/ôn chân, cả phút không thốt nên lời. Người anh trai thông minh chín chắn hiếm khi lộ vẻ bối rối. Khóe miệng tôi nhếch lên, lại chọc gi/ận cha.

Trước khi roj vọt đ/ập xuống, anh trai phản xạ nhanh hơn suy nghĩ. Anh che chắn trước người tôi. Chiếc roj dày đ/ập xuống thân anh, anh không kêu nửa lời, chỉ cúi đầu quỳ xuống bên tôi:

- Con xin lỗi bố mẹ.

Cha nhìn hai đứa con quỳ sát bên nhau, gi/ận đến mức phì cười:

- Tốt lắm! Quả là hai đứa con trai ngoan của bố!

- Con muốn che chắn cho nó hả?

Anh trai mím môi im lặng. Tôi liếc nhìn gương mặt bên cạnh, không nhịn được nắm vạt áo anh.

Cha lại giơ roj lên thì mẹ ngăn lại. Bà vốn mềm lòng, vừa lau nước mắt vừa nói với giọng gi/ận dữ mà thảm thiết:

- Đủ rồi! Ông mà đ/á/nh ch*t con tôi thì tôi cũng không sống nữa.

Cha dù cứng rắn nhưng chưa bao giờ nặng lời với mẹ. Ông thở dài n/ão ruột:

- Bà xem chúng nó, ra cái thể thống gì.

- Không chịu được thì đừng nhìn nữa! Cả hai cút ra khỏi nhà tao!

Lời đuổi cổ đấy, nhưng mẹ vẫn xót xa. Vừa ra khỏi nhà, anh trai liền xoa tóc hai ba lượt để trấn tĩnh. Anh chưa bao giờ hút th/uốc trước mặt tôi, giờ lại lấy điếu th/uốc ra. Tay run đến nỗi bật lửa mấy lần không lên.

- Ch*t ti/ệt! - Anh bực dọc vung tay.

Tôi chưa từng thấy anh trai như thế. Thật lạ lẫm.

Tôi cúi xuống cầm bật lửa châm th/uốc cho anh. Làn khói mờ ảo phủ lên đôi mắt vừa áy náy, hoang mang, lại thoáng nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.

Anh nói:

- Em đi/ên thật rồi.

Tôi không cãi, hít một hơi th/uốc từ tay anh:

- Giờ em hỏi lại, anh có thích em không?

- Dù sao em cũng đã nói rồi, cả đời này em sẽ không cưới vợ sinh con.

- Nếu anh vẫn nghĩ mình n/ợ bố mẹ, muốn quay về làm đứa con ngoan sống cuộc đời bình thường, em không cản.

Tôi nói nhẹ tênh nhưng dõi theo từng biểu cảm của anh. Nếu anh thật sự định thế, tôi sẽ không để anh toại nguyện.

May thay, anh chỉ im lặng chốc lát, đợi điếu th/uốc ch/áy hết giữa đầu ngón tay. Tình cảm đã phá vỡ lồng giam, đôi mắt đẹp của anh bỗng lấp lánh. Bóng tôi in trong đó như thể trời đất mênh mông chỉ còn hai chúng tôi, tay trong tay đi đến cuối con đường dài.

- Thích, luôn luôn thích em.

11

Chúng tôi cùng trở về căn hộ trung tâm. Nơi đây vẫn còn lưu lại dấu vết của cuộc vật lộn dữ dội.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gai Nhọn

Chương 17
Tôi xuyên thành phản diện độc ác. Còn anh, anh yêu thầm nhân vật thụ chính, yêu đến hèn mọn mà chẳng được đáp lại. Thế là tôi dùng đủ mọi thủ đoạn: ép buộc anh, giam cầm anh, kiểm soát anh. Nhưng thứ tôi nhận được chẳng là phải tình yêu, mà chỉ có những luồng hận thù tuôn trào không dứt. Vào ngày tôi quyết định tìm đến cái chết, tôi hỏi anh: "Trong mắt anh, em là hạng người gì?" Giang Hằng đến đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên: "Kinh tởm." Tôi nói: "Anh nói một câu gì đó dễ nghe đi, em sẽ trả tự do cho anh." "Nếu được chọn lại, tôi nhất định không muốn quen biết cậu." Anh cụp mắt nhìn vào trang sách, gằn từng chữ một. Tôi không kìm được mà lầm bầm: "Em sẽ đi tìm anh của ngày xưa để mách tội cho xem." Cuối cùng anh cũng chịu ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương: "Cậu định sống cả đời trong quá khứ sao?”
52.14 K
2 HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN Chương 9: HẾT
6 Dê Già Chương 10
7 Pudding khoai môn Chương 15
10 CHUỘT DA NGƯỜI Chương 6
11 Cành lá sum suê Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm