Ôm ch/ặt đến mức ấy, như báu vật đã mất nay tìm lại được.
"Suýt chút nữa, em đã thật sự mất anh rồi."
"Nếu lần thứ hai anh tìm em mà em không nhận ra điều bất thường."
"Nếu em không phát hiện ra bất cứ điều gì."
"Nếu em thật sự nghĩ rằng anh không còn yêu em nữa, anh đã thay lòng, chúng ta rồi sẽ ra sao?"
"Em gh/ét anh vì sao chẳng nói gì cả."
"Em gh/ét anh ch*t đi được."
Gh/ét tôi ư? Vậy cớ sao lại ôm siết đến thế.
Giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống cổ tôi, "Em muốn anh nói với em biết mấy, rằng anh không muốn rời xa em."
"Em muốn anh thổ lộ cùng em biết mấy, rằng anh không muốn em cưới người khác."
"Em muốn anh kiên định tin tưởng em, chọn lựa em."
"Chỉ có như thế, em mới cảm nhận được rằng anh vẫn yêu em."
Cậu ấy gh/ét sự do dự của tôi, còn tôi thì không thể dũng cảm như cậu.
Chúng tôi vốn là hai con người hoàn toàn khác biệt.
Thế nhưng, "Du Ân, anh yêu em."
Người ôm ch/ặt tôi khẽ run lên, cuối cùng nghẹn ngào không nói nên lời, "Thế là đủ rồi, anh trai, đừng bỏ rơi em nữa."
Chúng tôi cũng là hai con người hoàn toàn yêu nhau.
Tôi ngước nhìn ra cửa sổ, lần đầu tiên c/ầu x/in trời cao.
Xin hãy để những kẻ tình nhân được đến bên nhau.
Hãy đem Du Ân của tôi trở về, đừng tách rời chúng tôi nữa.
17.
Tỉnh giấc, Đồng Du Ân vẫn đang ôm tôi thật ch/ặt, mặt ch/ôn vào cổ, ngủ say sưa.
Tôi đưa tay định gạt mái tóc trên trán cậu, bỗng nhìn thấy trên ngón tay mình.
Chẳng biết từ lúc nào, đã đeo thêm một chiếc nhẫn nữa.
Từ ngày chia tay cậu, tôi đã cất chiếc nhẫn đi rất lâu rồi.
Lòng dâng lên cảm xúc khó tả, tôi sờ lên bàn tay cậu đang ôm eo mình, quả nhiên chạm phải chiếc nhẫn giống hệt.
Trái tim tràn ngập hạnh phúc, tôi hôn nhẹ lên trán cậu, rón rén rời khỏi giường.
Vừa bưng hai đĩa trứng ốp la ra khỏi bếp.
Đúng lúc nhìn thấy Du Ân từ phòng ngủ chạy ra, gương mặt đầy hoảng hốt.
Ánh mắt chạm nhau, cậu sững người, mắt đỏ hoe.
"Sao lại không đi giày mà..."
Lời tôi chưa dứt, cậu đã lao vào lòng tôi. Đang bưng đĩa, tôi không thể ôm lại, nhưng cảm nhận rõ sự bất an trong cậu.
"Em yêu, không phải mơ đâu."
"Anh trai."
"Ừ." Tôi chớp mắt đẩy lùi nước mắt, hóa ra khi hạnh phúc con người ta cũng thấy tim đ/au nhói.
"Anh đây."
"Ngoan, đi vệ sinh rồi ăn sáng nhé."
"Anh đi cùng em."
"Được, anh đi cùng."
Sau hai năm xa cách, cuối cùng chúng tôi lại cùng nhau ăn sáng.
Nhìn Du Ân mũi còn đỏ hồng vừa khóc, lòng tôi bỗng bình yên lạ.
Còn gì hạnh phúc hơn được cùng nhau ăn sáng chứ?
Cậu hỏi tôi, "Hôm nay anh nghỉ làm được không?"
Tôi suy nghĩ một chút rồi đáp, "Không được, anh có hẹn với Trình Nghiến gặp khách hàng."
Nghe thấy tên Trình Nghiến, đôi lông mày đẹp đẽ của cậu chau lại, "Đừng nhắc đến hắn."
Tôi nhịn cười, nghĩ đã làm lành thì nên giải tỏa hiểu lầm, "Anh và Trình Nghiến hoàn toàn trong sạch, lần em thấy đó thực ra..."
Nghe vậy, cậu quay phắt lại nhìn tôi, hơi thở như ngừng lặng.
Đôi mắt mở to chờ đợi lời tiếp theo.
"Thực ra chẳng có gì cả."
Cậu kéo tay tôi lắc lắc, "Thật không? Thật thật thật không?"
Tôi cúi xuống hôn khóe môi cậu, "Thật mà."
Cậu vòng tay ôm cổ giữ tôi lại, hôn sâu hơn. Khi bị đôi mắt ấy nhìn chằm chằm, tôi luôn có cảm giác.
Như thể mình sẽ ch*t đuối trong hồ nước trong vắt này.
"Anh trai, anh là của em, của riêng mình em thôi."
"Gh/en gh/ét thế?"
Cậu nói nghiêm túc hơn, "Em cũng là của anh, của riêng mình anh thôi."
Lòng chợt chút u ám, tôi hỏi lại, "Của riêng anh?"
"Phải, thằng nhóc đó, em tuyệt đối không đụng vào nó, anh có thể hỏi Tống Dương."
"Ngay từ đầu em đã biết Tống Dương là người của công ty anh, nên em cố tình làm vậy."
"Em gi/ận anh, em cũng muốn anh biết lúc ấy em đ/au lòng thế nào."
Nói đến đây, cậu cúi mắt, "Nhưng anh chẳng để tâm."
Nhớ lại cảm xúc lúc ấy, tôi chỉ cười không đáp.
Cậu nắm lấy tay tôi, hai chiếc nhẫn khớp vào nhau, "Em không thể chấp nhận bất kỳ ai khác ngoài anh."
"Em là của anh."
Như lời tuyên thệ thành kính, "Em chỉ có thể là của anh."
18.
Cả hai chúng tôi đều bận rộn.
Cậu nói, "Anh trai, hãy tin em, em sẽ không để Du An hay anh phải tổn thương dù chỉ một sợi tóc."
"Em có thể giải quyết hết mọi chuyện."
"Em đã lớn rồi."
Nhưng khi nói câu này, cậu lại dụi đầu vào lòng bàn tay tôi, làm nũng đòi được vuốt ve, vẫn như đứa trẻ ngày nào.
Đứa trẻ tôi yêu thương nhất.
"Ừ, em yêu của anh, đã lớn rồi."
Còn tôi chuẩn bị hai phương án, sợ Du An không đối phó nổi mẹ cậu.
Nên tôi tập hợp tất cả những gì tích lũy bao năm nay, bao gồm cổ phiếu, hợp đồng tương lai.
Tôi nghĩ những thứ này đủ bù đắp phần lớn tổn thất cho Trình Nghiến.
Đủ để hắn dựng nghiệp mới.
Tệ nhất thì bỏ cái vỏ công ty Du An.
Tôi có thể liều mình vì tình yêu, nhưng không thể liên lụy huynh đệ.
Hai chúng tôi bận tối mắt, thỉnh thoảng nghe người ta bàn tán, tiểu Đồng tổng của tập đoàn Đồng hành động như chớp, ngang tàng, suýt làm đảo lộn trời đất.
Còn vị tiểu Đồng tổ ấy, đang chọc chọc vào lưng tôi dưới chăn.
Giọng đầy uất ức, "Anh trai, sao lại quay lưng về phía em?"
Tôi thấy thật buồn cười.
"Nãy nằm nghiêng bên đó mỏi quá, đổi tư thế thôi."
Cậu ừ một tiếng, bật dậy, lại nằm sang phía tôi đang hướng mặt tới.
"Vậy em nằm đây, anh ôm em."
Tôi cười ôm cậu vào lòng, cậu ngẩng đầu hôn lên môi tôi, "Anh trai, em yêu anh."
Đầu ngón tay tôi lướt nhẹ trên đôi mày cậu, "Anh yêu em."
Cậu nghiêng đầu dụi mũi vào lòng bàn tay tôi, "Không phải nên là 'anh cũng yêu em' sao?"
"Không."
Dù em có yêu anh hay không, anh vẫn yêu em.
19.
Mọi chuyện rồi cũng đến hồi kết.
Tôi nhận điện thoại của Du Ân khi vừa bước ra khỏi phòng họp.
Cậu nói, "Anh trai, đến nhà em, nhà bố mẹ em đi."
Tôi gật đầu, cúp máy mà lòng chợt trống rỗng.
Trình Nghiến vỗ vai tôi, "Đi đi, đừng sợ."
Gật đầu, khi dừng xe trước biệt thự nhà họ Đồng, lòng bàn tay tôi đẫm mồ hôi.
Bước vào không chút ngăn cản, tôi nghe thấy tiếng đồ đạc vỡ tan cùng những lời tranh cãi dữ dội từ bên trong.