Tôi nhìn quanh một lượt, gật đầu hài lòng.
"Không tệ, ánh sáng kém thì dễ ngủ, không gian nhỏ tiết kiệm điện, lại xa đầu cầu thang nên yên tĩnh."
Những lời mỉa mai quản gia chuẩn bị sẵn như đ/ấm vào bông, chẳng đạt được hiệu quả.
Ông ta nhìn tôi với vẻ không tin nổi: "Tiểu thư... cô không tức gi/ận sao?"
Tôi đặt túi hành lý xuống, lấy chiếc laptop ra.
"Có gì đáng gi/ận chứ? Tôi là kẻ không mời mà đến, vừa mới về nhà, chưa có thành tích, chưa có thâm niên, có được phòng làm việc riêng đã là may rồi. Lẽ nào còn mong chiếm luôn phòng giám đốc?"
Tôi nhìn quản gia, ánh mắt chân thành: "Nhân tiện, mật khẩu Wi-Fi nhà mình là gì? Mạng nhanh không? Tối nay tôi còn phải tăng ca."
Quản gia há hốc mồm, cuối cùng chỉ thốt ra một chuỗi số rồi lủi thủi bỏ đi.
Đóng cửa lại, hệ thống vẫn không buông tha: [Mày ng/u à? Họ đang s/ỉ nh/ục mày đấy!]
Tôi mở máy tính, kết nối Wi-Fi, kiểm tra thị trường chứng khoán.
"Hệ thống, mày quá đa sầu rồi. Bị s/ỉ nh/ục có làm tôi mất miếng thịt nào không? Không. Nhưng nếu tôi nổi đi/ên đ/ập phá đồ đạc, tôi sẽ phải đền tiền. Hiện giờ toàn thân tôi chỉ còn hai trăm tệ, đền sao nổi?"
4.
Bữa tối, không khí trên bàn ăn ngột ngạt đến mức khó tiêu.
Phu nhân Thẩm không ngừng gắp thức ăn, bóc tôm cho Thẩm D/ao để thể hiện tình mẫu tử.
"D/ao Dao, dạo này con g/ầy đi, ăn nhiều vào."
Thẩm D/ao liếc tôi đầy thách thức, giọng ngọt ngào: "Cảm ơn mẹ, mẹ tốt với con nhất."
Ông Thẩm thỉnh thoảng cũng thêm canh cho Thẩm D/ao, ba người họ vui vẻ như một gia đình, còn tôi như kẻ lạ ngồi nhờ.
Hệ thống: [Lật bàn! Mau! Tạt canh vào mặt nó đi!]
Tôi cúi đầu ăn cơm, tốc độ nhanh nhưng tác phong vẫn lịch sự.
Nhiều năm làm công sở đã rèn cho tôi kỹ năng giải quyết bữa ăn trong năm phút, nghỉ trưa vốn quý giá mà.
Phu nhân Thẩm dường như chợt động lòng, gắp cho tôi một miếng sườn.
"Thanh Nhược, con cũng ăn đi, đừng chỉ chăm chăm vào cơm."
Miếng sườn đó dính ớt xanh - thứ Thẩm D/ao gh/ét ăn.
Tôi nhìn miếng sườn, không động đũa.
Thẩm D/ao lập tức mở miệng: "Chị không thích món mẹ gắp cho sao? Chị ơi, ở quê chắc không có sườn ngon thế này nhỉ?"
Tôi đặt đũa xuống, lấy khăn giấy lau miệng.
"Không phải không thích, là tôi no rồi."
Tôi đứng dậy, cúi người chào ông bà Thẩm.
"Cảm ơn đã tiếp đãi, đồ ăn rất hợp khẩu vị. Nếu không có gì khác, tôi xin phép về phòng xử lý công việc."
Ông Thẩm sửng sốt: "Công việc? Con vừa về nhà, không ở lại trò chuyện?"
Tôi liếc nhìn đồng hồ treo tường.
"Bây giờ là 7 giờ 30 tối, thuộc về thời gian cá nhân. Hơn nữa tôi thấy mọi người đang trò chuyện vui vẻ, xen vào sẽ phá hỏng không khí. Là nhân viên mới... là người mới, phải biết điều."
Nói xong tôi quay lưng bỏ đi, để lại sau lưng ba gương mặt ngớ ngẩn.
Thoáng nghe phu nhân Thẩm phàn nàn: "Đứa bé này sao cứ như người máy vậy, chẳng có chút tình người nào."
Khóe miệng tôi nhếch lên.
Tình người? Thứ đó phải là "người" mới có.
Trong mắt các vị, tôi chỉ là kẻ xâm nhập có qu/an h/ệ huyết thống, đòi hỏi tình người quá xa xỉ, đàm phán bằng quy tắc còn dễ hơn.
5.
Sáng sớm hôm sau, biệt thự họ Thẩm đón vị khách không mời.
Cố Bắc Thần, vị hôn phu của Thẩm D/ao, cũng là hôn phu đáng lý thuộc về tôi.
Người đàn ông này mặc bộ vest cao cấp, tóc chải gọn gàng, đúng kiểu mã đẹp nhưng đôi mắt thì m/ù quá/ng.
Vừa bước vào cửa, hắn đã thấy tôi đang chuẩn bị đi làm (kỳ thực là đến thư viện trốn nóng để tiết kiệm tiền điện).
Cố Bắc Thần không nói không rằng, rút từ ng/ực áo ra tờ séc, hất vào người tôi.
Tờ séc rơi lộp độp xuống đất.
"5 triệu, cầm tiền cút đi, tao không yêu đồ nhà quê."
Cố Bắc Thần nhìn xuống bằng ánh mắt kh/inh bỉ, giọng điệu ngạo mạn.
Thẩm D/ao đứng đầu cầu thang, bụm miệng cười khẩy.
Hệ thống kích động đến giọng nói cũng biến dạng: [X/é nát nó! Mau! Ném vào mặt hắn! Bảo hắn đừng coi thường nghèo hèn! Ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây!]
Tôi cúi xuống nhặt tờ séc.
Kiểm tra kỹ số tiền, chữ ký, con dấu, x/á/c nhận là thật.
Rồi tôi lấy từ túi ra cuốn sổ tay và cây bút.
"Ngài Cố, đợi chút."
Tôi viết ng/uệch ngoạc mấy dòng, x/é tờ giấy đưa cho Cố Bắc Thần.
Hắn đón lấy trong vô thức, liếc qua rồi đơ người.
"Cái gì đây?"
"Biên lai." Tôi cười chuẩn mực như nhân viên ngân hàng. "Ngài đã trả tiền chia tay, để tránh phát sinh tranh chấp sau này, nên làm đủ thủ tục. Trên này ghi rõ tôi nhận 5 triệu tệ từ Cố Bắc Thần, tự nguyện hủy hôn ước, tiền trao cháo múc, không được đổi trả."
Cố Bắc Thần nhìn tôi như nhìn quái vật: "Cô... cô nhận tiền dễ dàng thế?"
"Không thì sao?" Tôi cẩn thận kẹp tờ séc vào sách. "Bình thường mà, dưa ép không ngọt, huống chi quả dưa này còn bồi thường 5 triệu, đúng là lương tâm nghề nghiệp. Ngài Cố quả là khách hàng hào phóng." Tôi còn ân cần hỏi thêm:
"Cần tôi viết thư cảm ơn gửi đến công ty ngài không? Hay đăng lên trang cá nhân giúp ngài minh oan, nói rằng tôi không xứng với ngài?"
Mặt Cố Bắc Thần đỏ như gan lợn.
Cả bụng lời s/ỉ nh/ục hắn chuẩn bị sẵn đều bị "biên lai" của tôi chặn họng.
6.
Có 5 triệu trong tay, dáng vẻ tôi bỗng thẳng thớm hẳn.
Nhưng tôi không tiêu xài hoang phí như hệ thống mong đợi, mà ngược lại đầu tư vào mấy mã cổ phiếu tiềm năng.
Tối về nhà, không khí nhà họ Thẩm còn ngột ngạt hơn hôm qua.
Ông Thẩm và phu nhân ngồi trên ghế sofa, Thẩm D/ao bên cạnh lau nước mắt.
Thấy tôi về, ông Thẩm đ/ập bàn đ/á/nh rầm.
"Thẩm Thanh Nhược! Mày còn biết x/ấu hổ không? Dám nhận tiền của Bắc Thần!"
Thẩm D/ao nức nở: "Chị ơi, chị về nhà chỉ vì tiền sao? Nếu chị thiếu tiền, em có thể đưa chị tiền tiêu vặt, sao chị phải làm nh/ục tình cảm của Bắc Thần với em?"
Hệ thống: [M/ắng lại! Nói bọn nó đạo đức giả!]
Tôi thay dép, đi vào giữa phòng khách, lấy từ túi ra một tấm cờ lưu niệm.
"Đây là phần thưởng tôi chuẩn bị cho gia đình." Tôi giơ cao tấm cờ thêu dòng chữ vàng:
"GIA ĐÌNH TUYỆT VỜI NHẤT - TẶNG GIA ĐÌNH THÂN YÊU CỦA TÔI"
"Các vị đã cho tôi bài học quý giá: Tiền bạc có thể m/ua được tình thân, mà 5 triệu thì quá hời." Tôi nghiêm túc nhìn ông Thẩm: "Nếu được, mong bố thu xếp thêm vài cuộc hôn nhân như thế này cho con."
Cả phòng khách ch*t lặng.
Trên tường, chiếc đồng hồ tích tắc như đang đếm từng giây ngột ngạt.
Cuối cùng, ông Thẩm run giọng quát: "Cút! Mau cút khỏi nhà tao!"
Tôi gật đầu, quay về phòng thu dọn hành lý.
Hệ thống hỏi: [Mày tính làm gì?]
Tôi nhét vali đầy ắp: "Đi thuê nhà. 5 triệu đủ m/ua căn hộ nhỏ rồi, ở đây tốn tiền điện."
[Thế còn kế hoạch trả th/ù?]
"Kế hoạch trả th/ù tốt nhất là sống sung túc hơn kẻ th/ù." Tôi kéo khóa vali. "Còn mày, nên học cách đầu tư, đừng suốt ngày nghĩ đến đ/ấm đ/á."
Hệ thống im bặt.
Tôi bước ra khỏi biệt thự Thẩm gia, hít sâu làn không khí tự do.
Cuộc chiến mới thực sự bắt đầu.