Tiếng nước khẽ vang lên.
"Rõ ràng có lửa mà... thật sự không nóng... Tôi còn thấy... hơi dễ chịu..."
Bên tai tôi văng vẳng giọng nói đầy kinh ngạc của cô ta.
Tôi bước tới bên thành thùng gỗ, nhẹ nhàng chạm tay thử nhiệt độ nước.
“Nhiệt độ cơ thể của cô đã hoàn toàn khác thường. Việc cấp bách nhất bây giờ là làm cho thân nhiệt ấm trở lại. Nước ở nhiệt độ cao, rư/ợu nồng độ cao, cộng thêm các vật thuần dương và ánh nắng mặt trời, là cách hồi phục dương khí tốt nhất. Lúc này cô sẽ cảm thấy dễ chịu, nhưng vài phút nữa, cô sẽ bắt đầu thấy khó chịu, bởi vì thứ ký sinh trong người cô sẽ không chịu nổi.”
Tôi khẽ nói, lặng lẽ nhổ một sợi râu hổ từ trong phất trần ném vào thùng nước.
Hổ vốn được gọi là Sơn Quân, thân thể thuần dương, cực kỳ cương liệt.
Có sợi râu hổ này gia trì.
Hẳn là rất nhanh sẽ có hiệu quả.
Huống chi, cây phất trần này đã đồng hành cùng tôi nhiều năm, thực hiện vô số thuật pháp.
Trên đó còn lưu lại uy thế của Đế tướng.
Đúng như dự đoán.
Khoảng năm phút sau, bên tai tôi vang lên ti/ếng r/ên khẽ đầy đ/au đớn của Giang Khiết.
"Đại sư... Tôi cảm thấy người mình nóng như bị lửa th/iêu đ/ốt… Ng/ực đ/au đớn quặn thắt... Khó chịu quá! Tay chân không cử động được... Sắp ngạt thở rồi… Tôi muốn ra ngoài..."
Giang Khiết vừa nói vừa giãy giụa như muốn thoát khỏi thùng nước.
Tôi nhíu ch/ặt mày, tay kết ấn Tử Vi, nhẹ nhàng ấn lên trán cô ta.
Trong chốc lát, những cử động giãy dụa của cô ta dần dịu xuống.
"Cố thêm chút nữa, nếu không chịu nổi thì nuốt luôn lá bùa trong miệng."
"Vâng..."
Tiếng nuốt nghẹn vang lên.
Ngay sau đó, tôi có thể cảm nhận rõ ràng từng luồng hắc khí bắt đầu đi/ên cuồ/ng chui ra khỏi cơ thể Giang Khiết!
Chu sa, huyết gà, linh phù hộ thân, đều là vật chí cương chí dương.
Chỉ cần nhập thể.
Những trứng rắn trong người cô ta, nhất định không thể chịu nổi!
"Á!"
Khi tiếng thét thảm thiết của Giang Khiết vang lên, tôi chắp tay kết ấn, niệm chú!
“Trừ tà đãng uế, nhân thanh thần minh! Xua âm phù dương, tam h/ồn quy nhất! Tà tán! Xuất!”
Chân giẫm cương bộ, ấn pháp thành hình, rồi mạnh tay đ/á/nh lên lưng Giang Khiết!
"Hự!"
Một ti/ếng r/ên nghẹn vamg lên.
Giang Khiết gục người bên thùng, nôn thốc nôn tháo!
Mùi tanh hôi nhớp nháp lập tức bốc lên nồng nặc!
Dưới đất, đống vật nhầy nhụa tanh hôi kia không cần nghĩ cũng biết là trứng rắn ký sinh trong người cô ta.
Thông qua dòng chảy của khí.
Tôi còn có thể cảm nhận được, chúng vẫn đang động đậy, vẫn còn dấu hiệu của sự sống.
Ngay sau đó, hay tay kết ấn, vung ra hai đạo hoàng phù hỏa lệnh.
“Xèo xèo…”
Trong hoa phù vẫn vang lên ti/ếng r/ên rỉ yếu ớt của lũ trứng rắn.
Không bận tâm nhiều, tôi quay người định vớt Giang Khiết đang ngâm trong nước sôi ra.
Đã ép trứng rắn ra rồi, thì không cần tiếp tục ngâm nữa.
Nếu không, một khi phù lực tiêu tan.
Thân thể người phàm sẽ không chịu nổi nước sôi như vậy.
Đến lúc đó, thật sự sẽ xảy ra chuyện.
Lúc này Giang Khiết đang bám vào thành thùng, tuy còn tỉnh táo nhưng toàn thân đã mềm nhũn.
Tôi ôm lấy eo cô ta, trực tiếp bế cô ta ra khỏi mặt nước.
Đừng nhìn cô gái này nhỏ người.
Nhưng cũng khá nặng.
Cũng phải gần năm mươi ký.
May nhờ những năm tháng trên núi được sư phụ rèn luyện gân cốt, khiến cơ bắp tôi vẫn giữ được sức mạnh dù không còn săn chắc.
Nếu không chưa chắc đã bế nổi cô ta lên.
"Đại… đại sư..."
Lúc này, cô gái dựa vào vai tôi thì thào.
"Mặc đồ vào."
Thấy cô ta vẫn còn sức bám vào vai mình, tôi đặt cô ta xuống đất, lạnh lùng nói.
Sau khi cô gái ăn mặc chỉnh tề.
Tôi nghe thấy tiếng răng cô ta đ/á/nh lập cập.
"Đại sư... Sao tôi thấy lạnh thế này... Lạnh quá!"
Tôi bắt mạch cho cô ta, rồi từ bầu rư/ợu bên hông đổ ra một ngụm nhỏ.
“Ngậm rư/ợu hoa điêu trăm năm này trong miệng, đừng nuốt một hơi, nuốt từ từ. Không thì cổ họng sẽ bị bỏng rát."
Làm xong những việc này, cảm nhận trứng rắn đã bị hỏa phù th/iêu thành tro, tôi mới cùng cô ta rời khỏi sân thượng.
Trở về trong nhà, cô ta lục tung đồ đạc, lấy lò sưởi điện dùng mùa đông ra, lại mặc áo giữ nhiệt, áo len, áo lông vũ, đội mũ quấn khăn, trông có vẻ dễ chịu hơn nhiều.
"Đại sư... Vậy bây giờ tôi đã an toàn rồi chứ?"
Tôi lắc đầu.
"Tuy đã tống được trứng rắn ra ngoài, nhưng thân thể cô chưa chắc đã hồi phục hoàn toàn. Tạm thời chỉ có thể bảo toàn tính mạng. Trong người cô chắc chắn còn sót lại tà khí, muốn thanh trừ triệt để, phải dùng th/uốc, từng bước điều dưỡng, như bóc tơ kéo kén. Thời gian tới, cô sẽ liên tục bị cảm lạnh và hạ thân nhiệt, chỉ khi thân thể dần thích ứng, mới có thể trở lại bình thường."
Nói xong, tôi cũng mở bầu rư/ợu uống một ngụm.
Trong lòng bỗng dâng lên một chút phiền muộn.
Nét mặt dần trầm xuống: "Nhưng chuyện này vẫn chưa kết thúc. Con rắn kia đã l/ột x/á/c đẻ trứng ở đây, xem nơi này là hang ổ, xem cô như vật chủ để ký sinh, khi nó cảm nhận được trứng rắn đã bị tiêu diệt, tất sẽ trả th/ù. Đến lúc đó, dù cô có tiếp tục sống ở đây hay không, kết cục cuối cùng cũng chỉ có một."
Thở ra một hơi thật dài, giọng tôi lạnh lùng.
"Một mất một còn."
Giang Khiết khẽ run lên.
Có lẽ hình ảnh đống trứng rắn vừa rồi đã ám ảnh cô ta.
Nghe tôi nói vậy, giọng cô ta r/un r/ẩy đầy hoảng lo/ạn!
"Không... Tôi không muốn ch*t! Đại sư, xin anh hãy nghĩ cách giúp tôi..."
Lúc này, cô ta siết ch/ặt vạt áo tôi.
Tôi không nói gì, quay lưng lại suy nghĩ giây lát rồi trầm giọng nói:
"Cô còn giấu tôi điều gì chứ?"
Một sinh viên mới tốt nghiệp sao có khả năng m/ua nhà ở đây?
Được, cho là m/ua được đi.
Vậy thì trùng hợp đến mức nào mới có thể “trúng thưởng”, m/ua phải căn hộ mà con rắn đã khai trí sinh sống?
Có bao nhiêu người cả đời nghèo kiết x/á/c, chưa chắc đã gặp được chuyện như vậy.
Vậy mà tất cả đều dồn lên người cô gái này, thậm chí cô ta còn sống sót để làm vật chủ ấp trứng.
Tỷ lệ này còn thấp hơn trúng xổ số đ/ộc đắc.
Hãy nhớ, không ai đột nhiên xui xẻo hay may mắn cực độ.
Tất thảy đều có nguyên do.
Giang Khiết chắc chắn biết điều gì đó, chỉ là không nói với tôi.
Thấy cô ta im lặng hồi lâu, lòng tôi thoáng chút thất vọng.
Đã không muốn nói, tôi cũng chẳng hỏi làm gì.
Bỏ qua phẩm chất cá nhân, tôn trọng vận mệnh của người khác.
Vốn luôn là châm ngôn sống của tôi.
Pháp sự nửa vời như thế này...