Cô Gái Mù Xem Mệnh

Chương 6

01/02/2026 20:00

Tôi lùi nhẹ một bước.

Dù chẳng nhìn thấy gì, nhưng tôi biết cảnh vật ngoài kia giờ đẹp lắm.

Dưới vạn dặm hồng hà và ánh tà dương tàn.

Dường như có đàn nhạn trời bay ngang sông.

Giang Khiết tỉnh dậy, ngơ ngác nhìn căn phòng tan hoang như bãi chiến trường.

May mà tôi đã xử lý x/ác con rắn khổng lồ trước đó, nếu không khi cô ta tỉnh lại sẽ ngất xỉu ngay. Một con rắn dài hơn 20 mét, đầu to bằng cái thùng, chuyện này mà lộ ra ngoài ắt gây náo động, lại còn bị cơ quan chức năng sờ gáy nữa.

Vật tà đạo này chẳng để lại được, thậm chí th!t nó cũng có đ/ộc.

Để tránh rắc rối, tôi dùng phép thuật hóa giải toàn bộ, chỉ giữ lại nửa cái đầu có n/ão bỏ vào túi. "Chuyện... chuyện gì đã xảy ra vậy, đại sư?" Giọng cô ta r/un r/ẩy: "Tôi đang nằm mơ chăng?"

Phòng khách như bị bom tạt qua.

Sàn nhà nứt toác, tivi vỡ tan, trước cửa kính vỡ còn hằn vết lõm như bị búa tạ đ/ập.

Tôi xoa xoa mũi ngượng ngùng, kể vắn tắt đã đuổi được con rắn đi, bảo cô ta yên tâm.

"Thế... còn Trần Sở?"

Tôi gi/ật mình.

Suýt quên mất tên này.

Sao có thể nói thẳng anh ta chính là rắn tinh hóa thân được?

N/ão tôi quay cuồ/ng tìm lý do hợp lý: "Trần Sở với con rắn kia có qu/an h/ệ chủ tớ. Anh ta cho cô ở căn nhà này, khiến cô mang th/ai trứng rắn đều để phục vụ cho việc tu luyện cho nó. Khi cô ngất đi, anh ta gọi nó tới. Lúc đấu pháp, con rắn nổi đi/ên nên tôi không c/ứu được anh ta. Xin lỗi."

Tôi tưởng Giang Khiết sẽ khóc thảm thiết.

Ai ngờ cô ta chỉ run giọng hỏi: "Vợ trước của anh ta... cũng ch*t vì lý do này đúng không?" Ttrong lòng tôi thoáng dâng lên một tia nghi hoặc.

Không phải chứ…

Trần Sở là bạn trai cô ta, cô ta không lo lắng cho anh ta thì thôi, sao lại quay sang hỏi về người vợ trước?

Tôi gật đầu: "Chắc cũng bị lợi dụng đến ch*t."

Tiếng nấc nghẹn ngào vang lên.

"Tốt... tốt lắm. Anh ta vốn không có lòng tốt, ch*t... ch*t cũng đáng đời. Cảm ơn đại sư." Cô ta cúi đầu cảm ơn tôi.

Tôi định đền bù thiệt hại nhưng cô ta từ chối: "Nhà này chưa chắc đã thuộc về tôi, cứ để đấy đã. Tôi sẽ tự lo."

Đã như vậy, tôi cũng không tiện nói thêm gì, chỉ đành không thu tiền giản nạn của cô ta.

Nhưng cô ta vẫn mời tôi ăn một bữa cơm.

Trên bàn ăn, tôi viết cho cô ta một đơn th/uốc điều dưỡng cơ thể, dặn cô ta nhớ đi bốc th/uốc uống.

Giang Khiết bỗng khóc nức nở.

Tôi tưởng cô ta thương tiếc Trần Sở, đành thở dài an ủi vài câu rồi rời đi.

Mấy ngày sau, tôi dùng phép trích xuất ký ức con rắn.

Hóa ra nạn nhân của nó không chỉ có Giang Khiết.

Sau khi khai mở linh trí trong núi sâu, việc đầu tiên nó làm là đoạt x/ác Trần Sở trong chuyến cắm trại.

Ba năm qua, nó đã gi*t hơn trăm người đủ mọi lứa tuổi.

Thậm chí thao túng cả chuyến tàu viễn dương khiến 80 người ch*t thảm ở biển quốc tế, nuốt chửng linh h/ồn họ để tăng công lực!

Trong số nạn nhân, có một người phụ nữ khiến tôi sửng sốt, khuôn mặt giống Giang Khiết đến tám phần.

Đó chính là Giang Lăng, vợ cũ Trần Sở, bị hút cạn sinh khí rồi siết cổ đến ch*t.

Nghĩ lại mọi chuyện, tôi chợt nhận ra điểm kỳ lạ.

Giang Khiết tuy tham nhưng rất biết điều.

Xuất thân của cô ta và Trần Sở vô cùng khác biệt, sao lại dám mơ chuyện lâu dài?

Hơn nữa cô ta không hề tranh giành căn nhà sau khi anh ta ch*t...

Lập tức lấy bát tự của cô ta ra để suy diễn xem mệnh.

Khi xem đến cung huynh đệ, tay tôi khẽ run.

Quả nhiên Giang Khiết còn có một người chị gái.

Phải chăng cô ta cố tình tiếp cận Trần Sở để trả th/ù cho chị gái?

Liều mình nuôi hổ dữ, dẫn xà xuất động, đúng là m/áu mủ ruột rà!

Thôi, chuyện đã qua thì thôi.

Kẻ đáng ch*t đã ch*t, người đáng sống vẫn sống.

Chỉ là khi nghĩ đến hai chị em Giang Khiết Giang Lăng, tôi lại không khỏi nhớ tới một người khác.

Trước lúc lâm chung, sư phụ từng nói với tôi rằng ông có một vị sư huynh đồng môn, họ Vu.

Nhiều năm trước, qua thư từ, biết được đối phương cũng nhận một nữ đệ tử, đặt tên là Vu Thập Tam.

Không biết đến bao giờ, tôi mới có thể gặp được vị sư muội trong truyền thuyết này đây?

- HẾT -

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hoàng đế diệt tộc nhà họ Tô, nào ngờ ta nhờ vào màn hình bình luận mà nuôi dưỡng nên một vị Thủ phụ

Chương 10
Tô gia ta cả nhà chịu nỗi oan khuất, Hoàng thượng phế bỏ phi vị của ta, đày ta vào am ni cô tự tỉnh ngộ. Đặc ân cho phép ta mang theo "con của ta", dặn rằng dù có chết cũng phải bảo vệ nó cho tốt. Cúi đầu nhìn lại, ta bàng hoàng nhận ra, đây căn bản không phải là con của ta. Trong lúc hoảng loạn, trước mắt chợt hiện lên vài dòng bình luận quái dị: 【Trời đất ơi! Hoàng thượng tìm một đứa bé có nét giống năm phần từ Hoàng tử sở để thay thế, con ruột của bà ta sớm đã cùng Liễu Quý phi hưởng vinh hoa phú quý rồi!】 【Cảnh báo! Phế phi Tô thị đừng tìm con ruột, bằng không sau này nó lớn lên sẽ quay lại chê bà là gánh nặng, ghi hận suốt đời!】 【Nhân vật chính cả hai đều thuận buồm xuôi gió lên đỉnh vinh quang, chỉ riêng nữ phụ là chết vì bệnh lạ, chẳng ai đoái hoài.】 【Ai hiểu cho nỗi lòng này! Đứa trẻ trong lòng bà là Tạ Hành, hậu duệ duy nhất của nhà họ Tạ, tương lai là vị Diêm Vương sống nắm quyền khuynh thiên hạ!】 Ta vuốt ve gương mặt tái nhợt của Tạ Hành, giọng điệu kiên định: "Con à, mẹ sẽ bảo vệ con cả đời."
Báo thù
Cổ trang
15