Tôi lùi nhẹ một bước.
Dù chẳng nhìn thấy gì, nhưng tôi biết cảnh vật ngoài kia giờ đẹp lắm.
Dưới vạn dặm hồng hà và ánh tà dương tàn.
Dường như có đàn nhạn trời bay ngang sông.
Giang Khiết tỉnh dậy, ngơ ngác nhìn căn phòng tan hoang như bãi chiến trường.
May mà tôi đã xử lý x/á/c con rắn khổng lồ trước đó, nếu không khi cô ta tỉnh lại sẽ ngất xỉu ngay. Một con rắn dài hơn 20 mét, đầu to bằng cái thùng, chuyện này mà lộ ra ngoài ắt gây náo động, lại còn bị cơ quan chức năng sờ gáy nữa.
Vật tà đạo này chẳng để lại được, thậm chí thịt nó cũng có đ/ộc.
Để tránh rắc rối, tôi dùng phép thuật hóa giải toàn bộ, chỉ giữ lại nửa cái đầu có n/ão bỏ vào túi. "Chuyện... chuyện gì đã xảy ra vậy, đại sư?" Giọng cô ta r/un r/ẩy: "Tôi đang nằm mơ chăng?"
Phòng khách như bị bom tạt qua.
Sàn nhà nứt toác, tivi vỡ tan, trước cửa kính vỡ còn hằn vết lõm như bị búa tạ đ/ập.
Tôi xoa xoa mũi ngượng ngùng, kể vắn tắt đã đuổi được con rắn đi, bảo cô ta yên tâm.
"Thế... còn Trần Sở?"
Tôi gi/ật mình.
Suýt quên mất tên này.
Sao có thể nói thẳng anh ta chính là rắn tinh hóa thân được?
N/ão tôi quay cuồ/ng tìm lý do hợp lý: "Trần Sở với con rắn kia có qu/an h/ệ chủ tớ. Anh ta cho cô ở căn nhà này, khiến cô mang th/ai trứng rắn đều để phục vụ cho việc tu luyện cho nó. Khi cô ngất đi, anh ta gọi nó tới. Lúc đấu pháp, con rắn nổi đi/ên nên tôi không c/ứu được anh ta. Xin lỗi."
Tôi tưởng Giang Khiết sẽ khóc thảm thiết.
Ai ngờ cô ta chỉ run giọng hỏi: "Vợ trước của anh ta... cũng ch*t vì lý do này đúng không?" Ttrong lòng tôi thoáng dâng lên một tia nghi hoặc.
Không phải chứ…
Trần Sở là bạn trai cô ta, cô ta không lo lắng cho anh ta thì thôi, sao lại quay sang hỏi về người vợ trước?
Tôi gật đầu: "Chắc cũng bị lợi dụng đến ch*t."
Tiếng nấc nghẹn ngào vang lên.
"Tốt... tốt lắm. Anh ta vốn không có lòng tốt, ch*t... ch*t cũng đáng đời. Cảm ơn đại sư." Cô ta cúi đầu cảm ơn tôi.
Tôi định đền bù thiệt hại nhưng cô ta từ chối: "Nhà này chưa chắc đã thuộc về tôi, cứ để đấy đã. Tôi sẽ tự lo."
Đã như vậy, tôi cũng không tiện nói thêm gì, chỉ đành không thu tiền giản nạn của cô ta.
Nhưng cô ta vẫn mời tôi ăn một bữa cơm.
Trên bàn ăn, tôi viết cho cô ta một đơn th/uốc điều dưỡng cơ thể, dặn cô ta nhớ đi bốc th/uốc uống.
Giang Khiết bỗng khóc nức nở.
Tôi tưởng cô ta thương tiếc Trần Sở, đành thở dài an ủi vài câu rồi rời đi.
Mấy ngày sau, tôi dùng phép trích xuất ký ức con rắn.
Hóa ra nạn nhân của nó không chỉ có Giang Khiết.
Sau khi khai mở linh trí trong núi sâu, việc đầu tiên nó làm là đoạt x/á/c Trần Sở trong chuyến cắm trại.
Ba năm qua, nó đã gi*t hơn trăm người đủ mọi lứa tuổi.
Thậm chí thao túng cả chuyến tàu viễn dương khiến 80 người ch*t thảm ở biển quốc tế, nuốt chửng linh h/ồn họ để tăng công lực!
Trong số nạn nhân, có một người phụ nữ khiến tôi sửng sốt, khuôn mặt giống Giang Khiết đến tám phần.
Đó chính là Giang Lăng, vợ cũ Trần Sở, bị hút cạn sinh khí rồi siết cổ đến ch*t.
Nghĩ lại mọi chuyện, tôi chợt nhận ra điểm kỳ lạ.
Giang Khiết tuy tham nhưng rất biết điều.
Xuất thân của cô ta và Trần Sở vô cùng khác biệt, sao lại dám mơ chuyện lâu dài?
Hơn nữa cô ta không hề tranh giành căn nhà sau khi anh ta ch*t...
Lập tức lấy bát tự của cô ta ra để suy diễn xem mệnh.
Khi xem đến cung huynh đệ, tay tôi khẽ run.
Quả nhiên Giang Khiết còn có một người chị gái.
Phải chăng cô ta cố tình tiếp cận Trần Sở để trả th/ù cho chị gái?
Liều mình nuôi hổ dữ, dẫn xà xuất động, đúng là m/áu mủ ruột rà!
Thôi, chuyện đã qua thì thôi.
Kẻ đáng ch*t đã ch*t, người đáng sống vẫn sống.
Chỉ là khi nghĩ đến hai chị em Giang Khiết Giang Lăng, tôi lại không khỏi nhớ tới một người khác.
Trước lúc lâm chung, sư phụ từng nói với tôi rằng ông có một vị sư huynh đồng môn, họ Vu.
Nhiều năm trước, qua thư từ, biết được đối phương cũng nhận một nữ đệ tử, đặt tên là Vu Thập Tam.
Không biết đến bao giờ, tôi mới có thể gặp được vị sư muội trong truyền thuyết này đây?
- HẾT -