Cuối cùng, người cho tôi một mái ấm lại là một bà lão không cùng huyết thống và một gã đàn ông dữ tợn.
Mùa hè năm ấy, trong nỗi đ/au mất đi người thân, tôi và Chu Dực nương tựa vào nhau. Anh giúp tôi đổi điện thoại mới, m/ua quần áo mới, vali, tất bật lo liệu. Không nhắc gì đến tương lai, cũng chẳng nói về bản thân.
Còn Trần Tuyết kia lại đến thêm một lần nữa. Nghe nói cô ta đã ly hôn. Giờ đây, muốn quay lại với Chu Dực. Tôi không biết anh nghĩ gì. Đêm đó, tôi trằn trọc suốt đêm. Chỉ cần nghĩ đến việc anh sẽ ở bên người khác, lòng tôi đã chua xót khôn ng/uôi. Không chỉ vì Trần Tuyết từng phụ bạc anh. Mà bởi... chỉ cần tưởng tượng cảnh có người khác đứng bên anh, dù là ai đi nữa, tôi đều thấy khó lòng chấp nhận.
Sau đó, tôi đặt hai vé tàu, tìm gặp anh:
- Chu Dực, anh có muốn... đi cùng em không? Đến nơi không ai biết anh từng là du côn, là kẻ sát nhân. Chúng ta có đôi tay khối óc, nhất định sẽ sống được.
Tôi gom hết can đảm, giọng run run:
- Nếu anh đồng ý, khi em tốt nghiệp, chúng ta kết hôn.
- Còn nếu không... em sẽ làm em gái anh cả đời.
Anh nhìn tôi rất lâu không nói.
- Hạ Chiêu, em có biết mình đang nói gì không?
- Em biết.
Tôi đối diện với ánh mắt anh:
- Chu Dực, em không muốn chỉ làm em gái anh.
Những ngày sau đó, anh không về nhà. Tấm vé tàu để đầu giường cũng chẳng mang đi. Một mình tôi lên chuyến tàu nam tiến.
7
- Hồi trẻ mắt kém, ai chẳng từng yêu vài thằng đểu?
Mấy đứa bắt đầu an ủi tôi:
- Chiêu tỷ, chị thích kiểu nào, bọn em mai mối cho.
Tôi lắc ly rư/ợu, ánh mắt đảo qua bóng lưng quen thuộc ở quầy bar.
- Cao 1m85, chân dài, hơn tôi bốn tuổi, tính lạnh lùng, không thích trai tơ, phải kiểu đẹp góc cạnh...
Mấy đứa nhìn theo hướng tôi, dường như hiểu ra.
- Ơ! Chẳng phải đang nói ông chủ bar sao?
Tiểu Du gan lớn hét:
- Ông chủ, ổng đ/ộc thân không? Hay ghép đôi với Chiêu tỷ đi?
Bóng lưng kia khựng lại, từ từ quay người. Ánh nhìn xuyên qua ồn ào đậu trên mặt tôi. Ngón tay nắm ch/ặt ly rư/ợu run nhẹ. Năm năm dài đằng đẵng, có lẽ chẳng xóa nhòa được gì.
Anh nhìn tôi, nửa cười:
- Loại lão già như tôi, với tiểu thư Tống, thật không dám mơ cao.
- Ông chủ khiêm tốn quá, vừa đứng đó đã có ba cô đến bắt chuyện rồi. Nói thật, hai người hợp nhau phết đấy.
Tiểu Du đẩy tôi:
- Chiêu tỷ, chị xem, có đúng gu không?
Tôi nhìn anh, cổ họng nghẹn lại.
- Phải...
- Em bảo mà!
- Là anh trai em. - Tôi bổ sung.
Mọi người: ???
- Đây là anh trai em, Chu Dực.
Đám đông ngớ người, nhìn nhau.
- Thật là anh trai à? Bảo sao lúc nãy ổng cứ nhìn sang...
Mấy đứa chợt hiểu, mắt lại sáng rực:
- Chị, thế anh trai có bạn gái chưa? Nước chảy chỗ trũng thôi nha!
Tôi liếc nhìn Chu Dực.
- Anh ấy có người yêu rồi.
Đúng là chẳng chảy đi đâu xa.
Mấy đứa thở dài tiếc nuối. Tôi nâng ly:
- Hôm nay tất cả chi phí do Chu lão bản bao!
Rồi nhoẻn miệng nhìn anh:
- Được chứ anh?
Anh không đáp. Đi thẳng đến trước mặt tôi, mặt lạnh tịch thu rư/ợu.
- Mọi người cứ gọi thoải mái, vui hết mình.
Cả đám reo hò.
8
Khi tan tiệc, đã quá nửa đêm. Tôi không về, ngồi lặng lẽ ở quầy bar nhìn anh bận rộn.
- Về khi nào?
Anh lên tiếng trước.
- Hai hôm trước.
- Còn đi nữa không?
- Không đi nữa.
Im lặng ngắn ngủi.
- Mấy năm nay... anh sống thế nào? - Tôi hỏi
Anh đáp: - Tốt.
Tôi cười: - Em cũng tốt.
Lại im lặng.
Anh cầm chìa khóa xe.
- Đi đâu? Anh đưa.
- Anh ở đâu em đi đó.
Anh sững người. Tôi chớp mắt hỏi:
- Sao, chia tay rồi không làm anh em được nữa sao?
- Hạ Chiêu, em không có chỗ ở?
- Em có nhà, cần gì phải ở khách sạn?
Anh không nói thêm, quay người bước đi. Tôi theo sau.
Xe vào khu chung cư cao cấp cách đó không xa. Căn hộ tầng thượng, nội thất tông màu trắng xám đơn giản, lạnh lẽo, thiếu hơi người.
Anh mở cửa: - Không có dép cho em.
- Ừ. - Tôi để chân trần trên sàn. - Vậy mai em m/ua.
- Em đi tắm.
Tôi thẳng bước vào phòng tắm. Để mặc anh đứng ngơ ngác phía sau.
9
Sau khi tắm rửa thỏa thuê. Tôi quấn khăn tắm của anh bước ra. Ánh mắt anh dừng lại, rồi quay đi.
- Em không mang quần áo, cho em mượn áo phông.
Anh nhíu mày khó chịu, né người sang.
- Tự vào chọn.
Tôi bước đến tủ quần áo, lấy chiếc áo đen cũ sờn. Ngày trước sống cùng nhau, tôi hay lấy áo cũ của anh làm đồ ngủ, lâu thành thói quen.
Mặc chiếc áo rộng thùng thình, gấu vừa qua đùi. Anh đang dựa cửa phòng ngủ, thấy tôi, mắt tối sầm.
- Hạ Chiêu, em đang giở trò gì?
Anh lạnh giọng hỏi. Tôi uể oải trèo lên giường.
- Là ý định ngủ ấy mà.
Anh bước vào, đứng cạnh giường nhắc nhở:
- Cái giường em đang nằm, là của thằng lão già không dám mơ cao đấy.
Tôi bật cười:
- Ồ, anh còn nhớ chuyện đó à? Gi/ận rồi?
Anh không nói, đường hàm căng cứng.
- Thực ra tuổi anh giờ nên gọi là trung niên.
Tôi giải thích:
- Nhưng người ta bảo, trai trẻ có sức, lão già có tiền, trung niên chẳng có gì.
Anh đột nhiên cúi xuống, mặt đen như mực:
- Có sức hay không, em tự hiểu.
Rồi lạnh lùng bổ sung:
- Không ngờ giờ cũng có chút tiền.
Tôi nhịn không được cười phá lên.
- Vậy sao?
- Thế anh cho em ít tiền đi.
Anh sửng sốt, rõ ràng không ngờ tình huống này.
- Dạo này em định đưa team ra riêng, còn thiếu vốn khởi nghiệp.
- Thiếu bao nhiêu?
- Ba trăm mấy triệu...
- Mai anh chuyển.
Tôi giơ ngón cái:
- Anh giờ chẳng phải lão già hay trung niên, anh là Louis Ngọa Triều.
Anh liếc tôi. Quay người lấy chăn từ tủ, bước sang phòng phụ.
Nằm trên giường anh, trong chăn phảng phất mùi quen thuộc khiến lòng an ổn. Đầu giường có khung ảnh úp mặt. Tôi nhấc lên.
Trong ảnh là hai chúng tôi. Hai con người lem luốc, quần áo rẻ tiền. Tôi tựa vai anh, cười mắt cong cong.
Chín năm trước. Ngày đầu tiên chúng tôi trôi dạt đến thành phố này.
10
Mùa hè năm ấy, cuối cùng tôi vẫn một mình kéo vali đến ga tàu. Băng qua dòng người tấp nập, lòng càng trống rỗng. Tiếng thông báo tàu chạy vang lên, tim tôi chùng xuống.