Tôi trong bộ đồ nữ tiếp viên.
“Khụ… khụ…”
Tôi bị sặc canh, quay người ho sặc sụa. Chắc chắn rồi.
“Y” chính là Thương Ký Minh.
Thế giới này bé thế cơ à?
“Tôi khiến em khó chịu sao?”
Thương Ký Minh nhanh tay hơn Thương Mục, vỗ nhẹ lưng tôi rồi đưa khăn tay. Hương thơm phảng phất khiến tâm trí tôi bay bổng.
“Không… không có.”
Tôi vội với tay đón nhưng anh bất ngờ rút tay lại, tự tay lau khóe miệng cho tôi. Đầu óc tôi ù đi, ngồi cứng đờ trên ghế.
Mãi đến khi Thương Mục kêu lên “Ái chà”, thân thể tôi mới dám cử động. Anh ta tròn mắt kinh ngạc: “Ký Minh, anh lúc nào thành người tình cảm thế?”
Thương Ký Minh đặt khăn xuống, đáp tự nhiên: “Vừa học được.”
Tôi kẹt giữa hai người, ngồi như trên đống lửa.
7
Anh ấy nhận ra tôi rồi sao?
Không thể nào!
Tài khoản của tôi đã mã hóa bằng phần mềm, Thương Ký Minh không thể biết được.
Vừa bình tĩnh lại, tôi nghe bố mẹ hỏi chuyện hôn nhân của Thương Ký Minh.
Bên tai văng vẳng câu trả lời nhẹ tựa lông hồng: “Chưa có bạn gái.”
Thương Mục hỏi dồn: “Cô bạn gái tình một mạng đâu rồi?”
Thương Ký Minh: “Chia tay rồi.”
Chân tôi mềm nhũn.
Toang rồi!
Nếu không có Thương Mục nhắc, tôi đã quên mất hình tượng “mỹ nữ mạng” mà mình tạo dựng trước mặt Thương Ký Minh. Giờ còn tỏ tình nỗi gì? Nếu anh biết tôi lừa dối giới tính, có khi x/ẻ tôi làm tám mảnh!
Nghĩ vậy, tôi r/un r/ẩy nâng ly rư/ợu định uống cho đỡ sợ thì bị Thương Ký Minh tước mất.
“Em mấy tuổi mà uống rư/ợu?”
Tôi thành thật: “Em đủ 20 rồi.”
Thương Ký Minh liếc tôi, lẳng lặng đẩy ly ra xa.
Tôi: “……”
Thương Mục thấy vậy buông lời mỉa mai: “Gã trai thất tình chỉ biết hành hạ em trai là hạng tồi nhất. Đúng không, Tiểu Ngư?”
Tôi nghẹn họng, không dám hó hé. Không phải anh em bất nghĩa, mà đầu tôi còn treo lơ lửng trên lưng quần này.
8
Thương Ký Minh phớt lờ anh ta.
Anh vòng tay qua thành ghế tôi - cử chỉ chiếm hữu đầy áp đảo.
Tôi cúi mặt ăn cơm, tim đ/ập thình thịch như muốn xuyên màng nhĩ.
Người mình thầm thương đang ngồi cạnh, giọng nói như suối mát thấm vào từng thớ xươ/ng. Tôi như mất quyền kiểm soát cơ thể, mỗi lời anh thốt ra đều khiến lòng dậy sóng.
“Sao mặt em đỏ thế?”
Thương Ký Minh dùng một tay nới lỏng cà vạt, ánh mắt nhẹ tựa hồng mao mà khiến người ta ngứa ngáy. Trong khoảnh khắc, mảnh đất khô cằn nơi tim tôi bỗng được tưới mát, cỏ héo hồi sinh.
Tôi nghĩ: Nếu trước đây tôi rung động bởi khí chất anh, thì giờ phút này tôi thật tầm thường. Tôi đã phải lòng vẻ ngoài của anh.
9
“Hửm?”
Tiếng hỏi khẽ khiến tôi muốn độn thổ. Tôi đại nghịch vô đạo, dám để lòng dạ bất chính với anh trai mình.
Nhưng mà nói lại.
Anh hai dường như không phải anh ruột.
Trước khi đến Thương gia, tôi đã đọc vô số tin đồn. Nổi tiếng nhất là: Trưởng tử Thương Mục không màng gia nghiệp, hai vị phải nhận nuôi Thương Ký Minh làm người kế thừa.
Thương Ký Minh khẽ cười: “Hỏi em đấy.”
“Em… em hơi nóng.”
“Ồ, bên ngoài mười độ mà cũng thấy nóng sao?”
Tôi sợ đến lắp bắp, cố nói: “Cơm nóng quá.”
Ánh mắt Thương Ký Minh dừng trên bát cơm đã cạn của tôi: “Ra vậy.”
Thương Mục không nhịn được: “Người ta chỉ hồi hộp thôi, anh nhìn chằm chằm thế không sợ làm người ta ngượng à? Tiểu Ngư là em trai anh, đâu phải vợ anh, gặp mặt lần đầu đã giữ khư khư thế!”
10
“Khụ… khụ?”
Vợ á?
Còn có chuyện tốt thế cơ à?
Thương Ký Minh rút tay lại, chuỗi hạt đeo tay lắc qua khiến lòng tôi hoang mang: “Cuối tuần này em dọn về nhà ở.”
Tôi từ chối liền: “Không được ạ, em quen ở ký túc rồi.”
Không phải không tin Thương Ký Minh, mà tôi hiểu rõ bản thân quá. Sống chung nhà với người mình thương, tôi đâu phải tượng Phật vô tình. Thế này là vừa đẹp rồi, tôi không dám mong gì hơn.
Nhỡ Thương Ký Minh đuổi tôi như thằng bi/ến th/ái thì thiệt hại biết mấy.
Sau bữa cơm gia đình, Thương Ký Minh đích thân đưa tôi về trường. Tôi co ro trên ghế phụ như chim cút hóa tinh.
Ngẩng đầu lên, bắt gặp nụ cười anh trong gương chiếu hậu:
“Em sợ anh à?”
Dĩ nhiên là không.
Là tôi không kiềm được ánh mắt muốn dán vào mặt anh.
“Anh không x/ấu xa như Thương Mục nói đâu.”
“Nên… đừng sợ.”
Anh có đấy.
Khi làm “Y”, anh thường bắt tôi quỳ lưng vào gương, cử động chút là bị ph/ạt thêm giờ. Chỉ qua màn hình, Y không biết rằng những mệnh lệnh bất chợt của anh khiến tôi phấn khích không kiểm soát.
11
Đường về trường không xa, xe dừng dưới bóng cây lốm đốm, hai bóng người chìm trong màn đêm. Gió lạnh lùa vào mặt khi Thương Ký Minh cao lớn tiến lại gần.
Tôi lùi một bước, đ/ập lưng vào cửa xe đ/á/nh “bộp”.
Anh đẩy kính gọng vàng lên, khẽ cười: “Sao với Thương Mục em không phòng bị thế?”
Sợ mặt mình đỏ, tôi vội đổi đề tài: “Hôm nay em làm bẩn quần anh.”
Vừa nói xong đã thấy bất ổn.
Lâu sau, Thương Ký Minh mỉm cười hiểu ý - nụ cười như trăng trong mây, mờ ảo khiến lòng người rối bời.
“Bẩn thì bẩn, đằng nào cũng phải cởi.”
“Hả??”
Cởi á? Cởi gì? Không phải thay sao?
Thương Ký Minh không quan tâm động từ, đột nhiên đưa tay véo má tôi:
“Đã yêu ai chưa?”
Tim tôi nhảy tung tăng: “Chưa… chưa ạ.”
Dám nghĩ tới người trước mặt, nhưng chỉ dám nghĩ thôi.
Nghe vậy, thoáng chốc gương mặt anh ảm đạm khó hiểu rồi tan biến. Chắc tôi ăn cơm no quá nên hoa mắt.
“Chưa yêu thì sau này cũng đừng phí thời gian vào chuyện đó.”
“Cuối tuần anh sẽ đón em, dẫn em làm quen công việc công ty.”
Tôi gật đầu, Thương Ký Minh là người quyết định gia đình nên nhất định có lý do riêng.
“Muộn rồi, về đi.”
“Vâng.”
“Ngư Bảo?”
Chân tôi dính ch/ặt đất, toàn thân lạnh toát, quên cả thở.