Tôi hít một hơi thật sâu rồi bấm nhận cuộc:
"Giám đốc Lý, chào buổi sáng."
"Thẩm Mặc, đến văn phòng luật ngay."
Giọng giám đốc khác thường nghiêm trọng.
"Tổng giám đốc Trình đột ngột đến."
Vừa cúp máy, Trình Dã cũng tỉnh giấc.
Hắn ngồi dậy nhíu mày:
"Anh à, hôm nay là chủ nhật mà cũng phải đi sao?"
Tôi thở dài khẽ.
Công việc luật sư vốn dĩ là thế.
Tôi xoa xoa thái dương, cơn đ/au âm ỉ do rư/ợu vẫn còn vương vấn.
Nhưng bản năng nghề nghiệp đã khiến tôi tỉnh táo ngay lập tức.
"Ừ. Công việc khẩn cấp."
Vừa thắt cà vạt, tôi liếc thấy Trình Dã đang dựa đầu vào giường một cách lười nhác.
Chăn trượt xuống eo, lộ ra cơ bụng săn chắc.
Hắn nghiêng đầu nhìn tôi, nụ cười đầy ẩn ý.
"Anh mặc vest trông còn quyến rũ hơn tối qua."
Tôi ho nhẹ, tránh ánh mắt nóng bỏng của hắn:
"Lát nữa em tự về nhé?"
"Không vội."
Trình Dã duỗi người.
"Em ngủ thêm chút nữa."
Tôi gật đầu, cầm cặp tài liệu định rời đi.
Bỗng hắn gọi gi/ật lại.
"Anh."
Hắn lắc lắc điện thoại.
"Add Wechat nhé?"
Do dự giây lát, tôi vẫn quét mã QR của hắn.
3
Phòng họp văn phòng luật ngột ngạt.
Tập đoàn Trình thị vốn là khách hàng lớn của chúng tôi.
Mỗi năm chỉ riêng phí tư vấn pháp lý đã lên tới tám chữ số (tương đương hàng chục triệu).
Nên sự xuất hiện của tổng giám đốc Trình khiến toàn bộ nhân viên phải ra nghênh đón.
"Vụ thâu tóm lần này phải đảm bảo tuyệt đối an toàn."
Tổng giám đốc Trình gõ gõ mặt bàn.
"Luật sư Thẩm, báo cáo phần anh phụ trách tôi đã xem qua, còn vài chi tiết cần x/á/c minh lại."
Tôi gật đầu:
"Vâng, tổng giám đốc Trình, tôi sẽ lập tức sắp xếp điều tra bổ sung."
Sau cuộc họp, tôi cùng đồng nghiệp thu dọn tài liệu.
"Hôm nay anh sao thế?"
Đồng nghiệp hạ giọng.
"Quầng thâm mắt còn đậm hơn gấu trúc nữa rồi."
Tôi xoa xoa sống mũi.
"Tối qua làm thâu đêm."
"Gạt ai chứ?"
Cô ấy cười ý nhị.
"Vết trên cổ anh không giống do làm đêm đâu."
Tôi vô thức kéo cổ áo lên, lòng dâng đầy bực bội.
May thay, đồng nghiệp nhanh chóng đổi đề tài.
"À này."
Cô ấy bỗng nhiên thần bí cúi gần.
"Nghe nói con trai tổng giám đốc Trình về nước rồi, hôm nay đáng lẽ cũng đến cùng."
Ngón tay tôi đơ cứng.
Linh cảm bất an lan tỏa trong tim.
"Con trai ông ấy?"
"Ừ, Trình Dã, 22 tuổi, du học MIT."
Đồng nghiệp lướt điện thoại.
"Đây, ảnh họ chụp chung ở tiệc từ thiện năm ngoái."
Nói rồi, đồng nghiệp lại lẩm bẩm:
"Mấy hôm trước tôi vừa nói với Tiểu Lưu..."
Tôi nhìn chằm chằm màn hình, m/áu trong người đông cứng.
Chàng trai trong ảnh mặc bộ vest vừa vặn, khóe miệng nở nụ cười mơ hồ.
"Cậu ấy... về nước khi nào?"
Giọng tôi khô đét chẳng ra tiếng người.
"Hôm kia."
"Tổng giám đốc Trình nói muốn cậu ta quen việc công ty, sau này có thể tiếp quản phòng pháp chế."
Đồng nghiệp vẫn lảm nhảm.
Tôi đã không nghe nổi nữa.
Vội vàng kết thúc hội thoại, tôi trốn vào nhà vệ sinh.
Lật mở Wechat vừa add sáng nay.
Tay r/un r/ẩy mở trang cá nhân của Trình Dã.
Bức ảnh mới nhất chính là hắn đứng trước cổng trường MIT trong ngày tốt nghiệp.
Chú thích viết:
[Cuối cùng cũng về nước, chuẩn bị gánh đống hỗn độn của lão già.]
Lướt xuống dưới, bức ảnh Giáng sinh năm ngoái.
Hắn mặc vest cao cấp đứng cạnh tổng giám đốc Trình.
Hai cha con nâng ly cười với máy ảnh.
Điện thoại "rầm" rơi xuống bồn rửa.
Cuối cùng tôi đã hiểu vì sao nghe tên "Trình Dã" lại thấy quen.
Không chỉ vì đồng nghiệp bàn tán.
Mà còn từ ba tháng trước trong cuộc họp hợp danh.
Giám đốc từng cười nói con trai tổng giám đốc Trình sắp về nước.
Còn ám chỉ:
"Ai giành được đội ngũ pháp lý của vị thái tử này, người đó sẽ là hợp danh cao cấp tiếp theo."
Nước lạnh xối ào ào lên mặt.
Tâm trí tôi tỉnh táo hơn chút.
Lên giường với con trai đại khách hàng.
Nghĩ sao cũng chẳng phải chuyện hay ho gì.
Tôi lại mở khung chat của hắn.
Phía trên hộp thoại là tin nhắn hắn gửi sáng nay:
[Anh à, lần sau vẫn được chứ?]
Tôi không trả lời, quyết đoán nhấn nút xóa.
Trong danh sách Wechat, avatar Trình Dã lập tức biến mất.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhét điện thoại vào túi.
Bắc Kinh rộng thế này.
Hắn là công tử nhà giàu, bị tôi xóa friend, chắc không tới tìm nữa chứ.
Dù sao, công tử cũng có lòng tự trọng mà.
4
Mấy ngày sau, sóng yên biển lặng.
Tổng giám đốc Trình không nhắc lại chi tiết vụ thâu tóm.
Công việc văn phòng luật vẫn đều đều.
Hòn đ/á trong lòng tôi cuối cùng cũng hạ xuống.
Cho đến chiều thứ sáu.
Tôi đang cắm cúi sắp xếp hồ sơ, điện thoại đột ngột rung.
Là tin nhắn từ số lạ.
[Anh xóa nhanh thật đấy.]
Ngón tay tôi đơ cứng.
...Sao hắn có số tôi được?
Chưa kịp trả lời.
Tin nhắn thứ hai đã tới.
[Tối nay 7h, em đến đón anh.]
Tôi nhíu mày, gõ nhanh.
[Không cần, tôi bận.]
Đối phương lập tức phản hồi:
[Bận gì? Bận trốn em?]
Tôi nhìn chằm chằm màn hình, bỗng cứng họng.
Đang phân vân không biết trả lời sao, tin nhắn thứ ba lại hiện lên.
[Luật sư Thẩm, anh không nghĩ xóa em là em không tìm được anh chứ?]
[Bắc Kinh rất rộng, nhưng người em muốn tìm chưa từng không thấy.]
Tôi hít sâu, bật chế độ im lặng rồi ném điện thoại vào ngăn kéo.
Hừ.
Công tử à.
Được.
Để xem cậu công tử này kiên trì được bao lâu.
5
Đúng 7h tối.
Tôi cố tình tăng ca muộn, lần lữa đến 8h30 mới rời tòa nhà luật sư.
Kết quả vừa bước ra thang máy, đã thấy chiếc Cullinan đen quen thuộc đỗ bên đường.
Kính xe hạ xuống.
Trình Dã một tay đặt trên vô lăng, nhướn mày:
"Anh à, trễ giờ không phải thói quen tốt đấy."
Tôi đứng ch/ôn chân.
Không ngờ hắn thật sự đợi.
Không phải công tử đều có tính khí công tử sao?
Tôi xoa trán, không muốn lại gần.
Hắn lại nói thêm.
"Yên tâm, hôm nay không ai biết em đến tìm anh."
"Nhưng mà, anh à. Nếu anh không qua, em không dám đảm bảm đấy."
Câu cuối là lời đe dọa.
Tôi mím môi, đành cắn răng bước tới.
"Cậu công tử, chuyện giữa chúng ta coi như chưa từng xảy ra nhé."
Hắn cười.
Nhưng ánh mắt lạnh thêm vài phần.
"Luật sư Thẩm, ngủ xong liền chạy, đây là chuyên nghiệp của anh sao?"
Tôi bị hắn chặn họng, nhất thời không thể cãi lại.
Trình Dã nghiêng đầu, hất hàm về phía ghế phụ.