Như có linh tính mách bảo, tôi đứng dậy khoác áo khoác, lần đầu tiên trốn làm.
Trên đường lái xe về nhà, tôi gọi cho dì giúp việc: "Bạc Nguyện đã tỉnh chưa?"
Dì trả lời: "Cậu ấy đang tắm."
Nghe thấy cậu vẫn an toàn ở nhà, trái tim tôi dịu xuống đôi phần: "Tốt rồi."
Tôi phóng xe như bay về nhà, dì giúp việc vội ra đón lấy áo khoác tôi cởi ra.
"Bạc Nguyện đâu?"
"Vẫn trong phòng tắm."
Tôi nhíu mày, linh cảm x/ấu khiến tim đ/ập thình thịch. Tôi lao ngay về phía phòng tắm.
Cánh cửa khóa ch/ặt bên trong, không một tiếng nước chảy.
"Bạc Nguyện?"
"Bạc Nguyện!"
Dì giúp việc cũng nhận ra chuyện chẳng lành, hớt hải đi tìm chìa khóa dự phòng.
Tôi dồn hết sức đ/á mạnh vào cánh cửa gỗ. Một nhát, hai nhát, chân tê dại vì lực phản, tôi c/ầu x/in cánh cửa mau mở ra.
Tôi muốn thấy người yêu nguyên vẹn của mình.
Nhưng tôi biết hi vọng mong manh lắm.
Cuối cùng cánh cửa cũng bật tung, mùi m/áu nồng nặc xộc vào mũi.
Nước mắt hoảng lo/ạn rơi không ngừng, giọng tôi vỡ oà trong sợ hãi.
"Bạc Nguyện! Dì ơi, gọi 120 (cấp c/ứu)! Mau lên!!!"
Bồn tắm nước đã ng/uội lạnh, màu đỏ ngập tràn khoét rát mắt tôi.
Bạc Nguyện như búp bê vô h/ồn, gương mặt tái nhợt giữa biển m/áu trong suốt như sắp tan biến.
Như cánh bướm mong manh chẳng thể níu giữ.
Tôi nắm ch/ặt cánh tay cậu, mắt mờ đi vì nước mắt.
Tôi nghe chính mình gào thét đi/ên cuồ/ng: "Có ai không, mau tới đây ngay!"
"C/ứu cậu ấy!" C/ứu lấy Bạc Nguyện của tôi.
"Xin... tôi xin..."
Vốn là người theo chủ nghĩa duy vật, nhưng giây phút này tôi cầu mong trên trời có thần linh.
Hãy nghe lời c/ầu x/in, lời cầu nguyện của tôi, đừng mang cậu ấy rời xa tôi.
9
Bạc Nguyện được c/ứu sống.
Cậu nằm trên giường bệ/nh, tấm chăn trắng phủ lên ng/ực đang phập phồng yếu ớt.
Tôi lặng lẽ ngồi nhìn cậu chìm trong giấc ngủ.
Cởi áo khoác, trèo lên giường, nhẹ nhàng ôm cậu vào lòng.
Như nâng niu bảo vật mong manh vừa tìm lại được.
Cậu ngủ rất lâu, đến khi tỉnh dậy trong vòng tay tôi.
Vẻ mặt còn mơ màng, cậu hỏi: "Mình đang mơ sao? Hay đã ở thiên đường rồi?"
Tôi gượng cười hôn lên trán cậu: "Ở bệ/nh viện, anh đang ở bên em."
"Anh sẽ rời bỏ em thôi."
"Em mệt quá."
"Đau quá."
"Em gh/ét anh, Tống Thanh An, gh/ét anh ch*t đi được." Cậu lảm nhảm từng câu.
Tôi nén cảm xúc, im lặng không đáp.
Đến khi cậu nói: "Em thực sự muốn ch*t."
Nước mắt tôi rơi không ngừng, tựa như bản thân cũng sắp ch*t theo.
Tôi siết ch/ặt cậu vào lòng, giọng run bần bật: "Đừng nói vậy, anh xin em."
"Đừng bỏ anh lại."
Sau khi hồi phục, tâm trạng cậu ổn định hơn nhiều.
Ngày xuất viện, tôi ngồi xổm đi tất cho cậu.
Cậu cúi nhìn tôi, đột nhiên hỏi: "Sao anh không bỏ đi?"
Tôi ngẩng lên nở nụ cười đ/au khổ: "Đương nhiên là vì anh yêu em, yêu đến đi/ên cuồ/ng."
"Vậy tại sao năm đó anh bỏ em?"
Tôi không ngờ cậu đột ngột nhắc đến chuyện này - điều cấm kỵ cả hai tránh né bấy lâu.
Lặng lẽ đi xong đôi tất, tôi đứng thẳng người, nghiêm túc nói:
"Bạc Nguyện, năm đó anh có nỗi khổ riêng."
"Nhưng anh khẳng định với em, cả đời này anh chỉ yêu mình em."
"Và bây giờ, anh vẫn yêu em say đắm."
"Sau này, anh cũng sẽ tiếp tục yêu em như thế."
"Em có thể tin anh lần nữa không, coi như cho anh một cơ hội."
Cậu lặng nhìn tôi, như đang cân nhắc lời tôi thật giả.
Cuối cùng chỉ vòng tay ôm lấy eo tôi: "Tống Thanh An, em không thể tha thứ cho anh."
Nhưng tình yêu vốn là thứ hoang dại khó kiểm soát.
Dù ngăn cách bởi núi non trùng điệp,
Dù giữa hiểu lầm chằng chịt,
Dù lớp màng ngăn cách không thể phá vỡ.
Nó vẫn cứng đầu lộ ra.
Mách bảo trái tim Bạc Nguyện: Dù h/ận, vẫn yêu đến xươ/ng tủy.
10
Tết này tôi phải về quê cùng bố mẹ.
Bạc Nguyện không nói gì, dạo này cậu ổn định nhưng tôi vẫn lo lắng khi xa cậu.
Thế nên tôi hỏi: "Em muốn cùng anh về Quảng Đông ăn tết không?"
Cậu sửng người, mắt lóe lên ánh sáng, cố nén sự hào hứng: "Anh muốn em đi cùng?"
"Ừ, mẹ anh nấu canh rất ngon, ta về sớm rồi em có thể về nhà vài ngày."
"Thế anh sẽ giới thiệu em với gia đình thế nào?"
"Là bạn trai chứ sao." Bố mẹ tôi không cổ hủ như mẹ Bạc Nguyện.
Họ rất thoáng, luôn cho rằng tôi hạnh phúc là điều quan trọng nhất.
Năm xưa tôi bỏ đi, chỉ vì không muốn Bạc Nguyện khổ sở giữa gia đình và tôi.
Một bên là cha mẹ sinh thành, một bên là tôi - chúng ta không nên dùng tình yêu để kéo giằng, x/é nát Bạc Nguyện làm đôi.
Cậu nhìn tôi, đột nhiên kéo mạnh tôi vào vòng tay, nụ hôn nồng nhiệt đáp xuống môi.
Tôi cảm nhận được sự xúc động hiếm hoi của Bạc Nguyện bấy lâu.
Đưa tay ôm cổ cậu, tôi đáp lại nhiệt tình không kém.
Quảng Đông ấm áp hơn Bắc Kinh, Bạc Nguyện chuẩn bị vô số quà cáp.
Tôi cười bảo: "Đắt thế này, bố mẹ anh hoảng mất."
Cậu không nghe, cố nhồi nhét đầy vali, tôi đành chiều theo.
Bố mẹ tôi rất quý Bạc Nguyện, lì xì cậu phong bì to. Cậu cười rạng rỡ, mắt sáng long lanh như trẻ con.
Tối đến háo hức khoe với tôi mẹ tôi gắp thức ăn cho cậu, còn m/ua khăn quàng cổ mới.
Tôi xoa má cậu: "Ừ, mẹ thích em lắm."
Nụ cười cậu đẹp như thuở nào.
Giá như Bạc Nguyện của tôi mãi vui vẻ thế này.
"Em cũng thích cô chú lắm."
"Vậy sau này thường xuyên về thăm bố mẹ anh cùng anh nhé?"
Bàn tay cậu đang đếm tiền lì xì khựng lại, nụ cười dần tắt: "Chuyện tương lai, ai đoán trước được."