Cô Ấy Phản Kích

Chương 2

05/02/2026 11:49

“Nhã à, con với Lục Tuần có chuyện gì thế? Nó vừa gọi cho ba, bảo hai đứa cãi nhau, còn định chia tay?”

Đầu dây bên kia, giọng ba tôi lộ vẻ bực bội.

“Ba, ba nghe con giải thích…”

“Thôi đi, Lục Tuần đã kể hết rồi. Chẳng qua là bạn nó uống rư/ợu lỡ buông lời đùa quá trớn, con làm quá lên làm gì? Người trẻ yêu nhau đôi lúc bất hòa là chuyện thường, vì chút chuyện nhỏ mà đòi chia tay?”

Tim tôi đột nhiên giá lạnh.

“Ba, đó không phải là lời đùa, đó là vu khống, là h/ủy ho/ại thanh danh của con.”

Giọng nói đầu dây bên kia bỗng chói tai:

“Thanh danh cái gì! Có nghiêm trọng đến thế không?! Ba nói cho con biết Triệu Nhã, con đừng có dại dột! Nhà Lục Tuần thế nào con không biết sao? Nó đã hứa với ba, cưới xin sẽ đưa sáu mươi triệu tiền thách cưới! Sáu mươi triệu! Con tìm đâu ra điều kiện tốt hơn thế? Giờ con chia tay nó, là muốn ch/ặt đ/ứt đường ki/ếm tiền của ba sao?”

“Mau lên, gọi điện xin lỗi Lục Tuần đi, mềm mỏng chút thì chuyện sẽ qua thôi! Nếu con dám làm hỏng hôn sự này, đừng hòng nhận ba này nữa!”

Cạch.

Tôi cúp máy, chặn luôn số điện thoại của ông.

Làm quá lên, mềm mỏng chút, chuyện sẽ qua…

Những lời này như chiếc chìa khóa han gỉ, mở ra ký ức tuổi thơ tôi.

Đây không phải lần đầu tiên ông làm vậy.

Mẹ tôi mất sớm, ba tôi một mình nuôi tôi khôn lớn.

Nhớ hồi lớp ba, có một cô bạn trong lớp mất cây bút máy mới. Đó là món quà sinh nhật bố mẹ cô ấy tặng, rất đẹp.

Một bạn học khác nói đã thấy tôi sờ vào cây bút đó.

Thế là cả lớp đều khẳng định tôi là kẻ tr/ộm.

Cô giáo gọi tôi lên văn phòng, ba tôi cũng bị triệu đến trường.

Vừa vào cửa, thấy phụ huynh bên kia cũng có mặt, mặt ông nóng bừng, vội vàng hỏi tôi:

“Con có lấy không? Mau trả lại người ta đi!”

Tôi khóc lắc đầu, nói mình không lấy.

Nhưng cô giáo lại lục ra cây bút từ ngăn kín trong cặp sách tôi.

Đến giờ tôi vẫn nhớ như in cảm giác tuyệt vọng không thể thanh minh, cùng vẻ mặt hổ thẹn pha lẫn tức gi/ận của ba.

Ông không nghe tôi giải thích, thẳng tay t/át một cái rồi liên tục xin lỗi phụ huynh và cô giáo:

“Xin lỗi, tôi không dạy con tốt, làm phiền mọi người.”

Ông ép tôi, trước mặt cả lớp, phải xin lỗi cô bạn đó.

Sau này, một bạn khác mới dè dặt nói với cô giáo, cậu ấy thấy một bạn nam khác vì đùa cợt đã bỏ cây bút vào cặp tôi, chỉ để xem tôi bẽ mặt.

Khi sự thật được phơi bày, tôi tưởng ba sẽ đòi lại công bằng cho tôi.

Nhưng khi ông đến đón tôi tan học, chỉ bực dọc nói:

“Thôi đi, tìm được đồ rồi là được. Con cũng chẳng mất mát gì, cứ phải làm to chuyện cho mọi người khó xử sao? Cùng là bạn học, sau này còn gặp nhau, xin lỗi một tiếng rồi chuyện qua đi.”

Hóa ra, hai mươi năm trôi qua, chẳng gì thay đổi.

Trong thế giới của ông, sự trong sạch, nhân phẩm của tôi, chưa bao giờ quan trọng bằng thể diện của ông, bằng sự hòa thuận và lợi ích trong mắt ông.

Giây phút này, tôi cảm thấy cô đơn vô cùng, nhưng cũng tỉnh táo chưa từng có.

Bình tâm lại, tôi tắm nước nóng, bắt đầu nghĩ bước tiếp theo.

Thư luật sư chỉ để dọa họ, thật sự kiện tụng sẽ tốn thời gian công sức, kết quả cũng chỉ là lời xin lỗi qua loa cùng chút bồi thường.

Thứ tôi muốn, là khiến họ trả giá thực sự.

Đúng lúc đó, tôi nhận được điện thoại của cô bạn thân.

“Nhã Nhã, sao thế? Nghe giọng không ổn à.”

Tôi kể lại toàn bộ chuyện tối qua cho cô ấy.

Lâm Việt đầu dây bên kia thở dài.

“Thực ra… lâu rồi mình muốn nói với cậu.”

Giọng cô ấy ngập ngừng.

“Trước đây mình tình cờ xem được wechat của Vương Triết, hình như cậu ta ở trong một nhóm chuyên tổ chức tiệc tùng.”

“Tiệc kiểu gì?”

Lòng tôi chùng xuống.

“Kiểu nhiều nam nữ tụ tập chơi bời thâu đêm. Cậu ta thường đăng ảnh trên wechat, toàn trong những hội quán sang trọng.”

“Hơn nữa, mình nghe nói Vương Triết hình như n/ợ nần bên ngoài khá nhiều, bạn gái cậu ta dạo trước còn vì chuyện này cãi nhau to. Nghe nói bạn gái cậu ta là cử nhân đại học danh tiếng, người hiền lành xinh xắn, không hiểu sao lại yêu thằng l/ưu m/a/nh như Vương Triết, còn bị nó kh/ống ch/ế hoàn toàn.”

Tôi chợt nối liền tất cả manh mối.

Một kẻ thích tổ chức tiệc tùng, n/ợ nần chồng chất, lại còn mang á/c cảm vô cớ với tôi.

Việc hắn công khai bịa đặt chuyện bẩn thỉu về tôi hôm qua, liệu có phải chỉ là s/ay rư/ợu bốc phét?

Sáng hôm sau, vừa đến công ty, tôi nhận được cuộc gọi từ số lạ.

Đầu dây là giọng nữ nhỏ nhẹ:

“Xin hỏi, có phải cô Triệu Nhã không?”

“Tôi là Tôn Diệu, bạn gái Vương Triết. Tôi… tôi muốn gặp cô nói chuyện trực tiếp, được không?”

Nửa tiếng sau, tại quán cà phê dưới tòa nhà công ty, tôi gặp Tôn Diệu.

Cô ấy mắt đỏ hoe, trông rất tiều tụy.

Cô đứng dậy, cúi gập người xin lỗi tôi.

“Xin lỗi, cô Triệu, Vương Triết nó… nó là đồ khốn! Tôi thay nó xin lỗi cô!”

Tôi đỡ cô ấy dậy.

“Cô không cần thay hắn xin lỗi. Ngồi nói đi.”

Tôn Diệu ngồi xuống, vân vê góc áo, nước mắt lưng tròng.

“Tối qua, Lục Tuần tìm đến nhà tôi, tôi mới biết chuyện.”

“Vương Triết hoàn toàn không quen biết cô! Chỗ "Kim Niên Hoa" mà hắn nói là nơi bạn hắn từng đến! Hắn chỉ nghe loáng thoáng rồi bịa ra thôi!”

“Tại sao hắn làm thế?”

“Bởi vì… vì mấy hôm trước hắn xin Lục Tuần mượn tiền, nhưng bị từ chối.”

“Lục Tuần nói, sắp cưới cô nên cần dành dụm tiền thách cưới và m/ua nhà. Không có dư dả.”

“Vương Triết nghĩ rằng, chính cô xúi Lục Tuần không cho hắn mượn tiền, là cô chặn đường ki/ếm tiền của hắn, nên… nên hắn muốn h/ủy ho/ại cô, khiến Lục Tuần chia tay cô!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm