Hóa ra, không phải mất tích, mà là bị đ/á/nh cắp.
Lâm Nguyệt mỉm cười, ánh mắt lộ rõ sự khiêu khích và chiến thắng không giấu giếm.
Trần Tiêu nhìn cô ta, tình cảm trong mắt dường như sắp trào ra ngoài - thứ ánh nhìn anh chưa từng dành cho tôi.
Anh ta lại cầm micro lên, hướng về toàn trường, về phía ống kính livestream, từng chữ rõ ràng: "Cảm ơn vợ tôi, mười năm như một ngày hy sinh, mở đường dẹp lối, để tôi và người tôi thực sự yêu - Lâm Nguyệt - được bên nhau không vướng bận!"
Rầm - !
Cả hội trường n/ổ tung. Tất cả mọi người, kể cả MC trên sân khấu, đều há hốc miệng kinh ngạc.
Bình luận livestream lập tức ngập tràn "Đm", "Đồ đểu", "Trà xanh".
Trần Tiêu - chồng tôi - trên đỉnh cao đế chế thương mại do chính tay tôi dựng nên, trước mặt tất cả mọi người, trao cho tôi đò/n đ/á/nh chí mạng. Hắn không chỉ muốn ly hôn, mà còn định đóng đinh tôi vào cây cột nh/ục nh/ã "người vợ bất tài", khiến tôi danh dự nát tan, tay trắng ra đi.
Hắn tưởng tôi sẽ sụp đổ, sẽ gào khóc, sẽ như kẻ đi/ên lao vào cào cấu Lâm Nguyệt.
Cả hội trường đang chờ xem trò cười của kẻ đ/á/nh gh/en thảm hại.
Nhưng tôi chỉ lặng lẽ nhìn hắn, nhìn khuôn mặt đắc ý đó. Rồi, tôi cười.
Trong không khí ch*t lặng của hội trường, tiếng cười tôi vang lên rành rọt.
Trần Tiêu nhíu mày, rõ ràng phản ứng của tôi nằm ngoài dự tính.
Tôi nhẹ nhàng rút tay khỏi bàn tay cứng đờ của hắn, thuận thế cầm lấy micro. Chiếc mic lạnh ngắt như trái tim tôi lúc này.
Bước lên trước sân khấu, tôi quét mắt khán phòng đầy những gương mặt biến sắc, cuối cùng dừng lại ở Trần Tiêu và Lâm Nguyệt đang bắt đầu bất an.
"Đừng vội," giọng tôi vang khắp phòng qua micro, "Cảm ơn sự thành thật của Trần tổng. Để đáp lễ, tôi cũng có giải thưởng muốn trao cho chồng yêu và tiểu thư Lâm."
Tôi ngừng lại, nhìn hai kẻ mặt c/ắt không còn hột m/áu, mỉm cười công bố từng chữ:
"Phần thưởng là - 'Combo Tội chiếm đoạt tài sản & Tr/ộm cắp, án tù tối thiểu 10 năm'."
2
Lời tôi vừa dứt, cả hội trường chìm vào im lặng còn k/inh h/oàng hơn trước. Ai nấy đều tưởng mình nghe nhầm.
Mặt Trần Tiêu từ trắng bệch chuyển xám xịt. Hắn bước lên định gi/ật micro, quát: "Giang Vãn! Cô đi/ên rồi? Dám nói bậy ở đại hội!"
Tôi khẽ né người, lạnh lùng vào mic: "Nói bậy? Trần tổng, vở kịch mới chỉ bắt đầu, gấp gáp gì thế?"
Tôi búng tay ra hiệu về phía phòng điều khiển âm thanh hậu trường - tín hiệu đã thỏa thuận trước.
Đoạn VCR Trần Tiêu và Lâm Nguyệt dùng để s/ỉ nh/ục tôi bị c/ắt, màn hình lớn tối om rồi chiếu đoạn phim thứ hai.
Video mở đầu bằng văn phòng hiện đại đầy tính thiết kế. Trước ống kính, tôi mặc vest đen c/ắt may tinh tế, tóc búi gọn, nụ cười tự tin. Tôi đang trò chuyện bằng tiếng Pháp lưu loát với nhóm người ngoại quốc tóc vàng mắt xanh qua màn hình laptop.
Phía dưới ghi rõ danh tính họ - "Ông Pierre - Giám đốc m/ua hàng khu vực Châu Á Thái Bình Dương, tập đoàn Yves Saint Laurent".
Trong video, tôi say sưa trình bày hệ thống ý tưởng thiết kế mới, từ cảm hứng tới kết cấu, chất liệu tới kỹ thuật - chuyên nghiệp, chỉn chu, tỏa khí chất hoàn toàn khác hình ảnh bà nội trợ quỳ lau giày, so đo từng đồng chợ búa lúc nãy.
Dưới khán đài có tiếng thốt lên.
"Trời ơi, Giang Vãn à? Cô ấy nói tiếng Pháp giỏi thế?"
"Tập đoàn YSL? Đấy là khách hàng đỉnh nhất ngành mà! Sao chưa nghe nói công ty hợp tác bao giờ?"
"Khoan đã, logo góc phải video kìa, J.W Design Studio? Là cái gì vậy?"
Đồng tử Trần Tiêu co rúm lại. Hắn dán mắt vào màn hình, sắc mặt tái nhợt từng giây. Môi hắn run bần bật: "Không... không thể nào..."
Video tiếp tục. Cảnh chuyển sang tôi trên bục nhận giải thưởng thiết kế quốc tế, tay nâng cao chiếc cúp vàng. MC hào hứng giới thiệu: "Xin chúc mừng 'J' - nhà thiết kế thiên tài đến từ phương Đông! Tác phẩm 'Lưu Quang' kết hợp hoàn hảo thiền ý Á Đông với chủ nghĩa cấu trúc hiện đại, đã đoạt ngôi vị quán quân giải thưởng 'Bút Chì Vàng'!"
"J?" Tổng giám đốc thiết kế đứng phắt dậy, thất thanh: "Nhà thiết kế đỉnh nhất ngành bí ẩn chỉ dùng ký hiệu 'J'... là... là Giang Vãn?"
Ánh mắt tôi quét qua anh ta, qua những gương mặt biến dạng vì kinh ngạc, cuối cùng dừng lại ở Trần Tiêu.
"Chính x/á/c," giọng tôi vang rõ qua micro, "Tôi chính là 'J'."
Tôi giơ tay, màn hình lớn lập tức chiếu loạt tài liệu.
"Công ty Thiết kế Tiêu Phàm, vốn khởi nghiệp 100 triệu - từ tài sản riêng trước hôn nhân của tôi."
"37 bằng sáng chế công nghệ cốt lõi hiện công ty nắm giữ - chủ sở hữu là tôi, Giang Vãn."
"Top 10 khách hàng lớn nhất, kể cả tập đoàn YSL các bạn vừa thấy - tất cả giao dịch đều thông qua studio cá nhân J.W Design Studio của tôi. Tiêu Phàm chỉ là công ty hạ ng/uồn đảm nhận sản xuất."
"Và đây," tôi trình ra tài liệu cuối - biểu đồ cơ cấu cổ phần, "Công ty Thiết kế Tiêu Phàm, tôi - Giang Vãn - với tư cách cổ đông ngầm, nắm giữ 70% cổ phần. Còn anh," tôi chỉ thẳng vào Trần Tiêu, từng chữ như phán quyết, "30% anh đang có - chỉ là 'lương' tôi trả cho anh trong suốt 10 năm qua."
Cả hội trường ch*t lặng.
Livestream ngưng bình luận vài giây, rồi bùng n/ổ như núi lửa.
"Vãi lồng! Nảy giờ toàn bộ phim Hàn! Bà chủ mới là boss thật!"