Về đến nhà, góc phòng chỉ để lác đ/á/c vài túi vải bố.
Trần Quyết đang tất bật trong bếp, mùi thức ăn thơm phức.
Tôi bước lại xem thử, trong túi chỉ vỏn vẹn vài bộ quần áo cùng mấy cuốn sách.
Trần Quyết bưng nồi canh ra, giọng điệu thản nhiên:
- Đồ đạc của anh có bao nhiêu đâu.
- Tự xách về bằng tàu điện cũng được.
- Ừ.
Tôi đi rửa tay tỉnh bơ, Trần Quyết quay lại bếp tiếp tục chuẩn bị bữa tối.
Ánh mắt tôi lén liếc theo bóng lưng anh.
Tiếng nước chảy róc rá/ch.
Thời gian như quay ngược trở lại.
Hồi đó trường tổ chức đi thực địa năm ngày, Trần Quyết nhất quyết đòi đi cùng.
Hắn mang theo hai vali cỡ đại, đến khách sạn mở ra như cả gia tài thu nhỏ.
Mười bộ trang phục chỉnh tề, nước hoa, kem dưỡng thể, thậm chí cả mặt nạ dưỡng da...
Hôm sau ra ngoài, từ trong túi lại lôi ra đủ thứ: th/uốc chống muỗi, đèn xua côn trùng...
Mùi th/uốc chống muỗi nồng nặc, hắn còn pha chế với nước hoa mini để át đi.
Giữa khung cảnh đồng quê, hắn dựng lều, đ/ốt trầm, pha trà ngoài trời.
Tôi từng cười hắn sống còn kỹ tính hơn con gái.
Trần Quyết nhướng mày:
- Gọi là yêu cuộc sống.
Tách trà đầu tiên được hắn thổi ng/uội đưa cho tôi, hương vị đặc biệt khó tả.
Hắn bảo loại trà này tự tay hắn hái ở vườn chè Hoa Quốc.
Từ sao khô đến chế biến đều không nhờ vả ai.
Bàn tay ai đó chạm vào vòi nước, khóa dòng chảy.
- Tay đầy xà phòng mà không xả nước, phí nước lắm đấy.
Bốn món mặn một nồi canh, hương thơm ngào ngạt.
Trần Quyết xếp cơm hộp mang cho cha, rồi ngồi xuống ăn cùng tôi.
Đũa hắn chỉ gắp rau, miếng thịt nào cũng né.
Nhưng thức ăn trong bát tôi luôn đủ cả thịt lẫn rau.
Việc này hắn làm rất tự nhiên.
Như thể đã tính toán kỹ càng: cơm hai người đủ dinh dưỡng, còn phần mang đi chỉ cơm trắng với rau luộc.
Ăn xong, hắn dọn dẹp bát đũa ngăn nắp.
Nụ hôn nhẹ đặt lên môi tôi.
- Đợi anh về.
21
Tôi giặt giũ, phân loại quần áo hắn mang đến, phơi khô xếp vào khoảng trống luôn dành sẵn cho hắn.
Trần Quyết vốn là người cầu kỳ, nên góc tủ tôi để dành rất rộng.
Giờ vẫn chưa lấp đầy được một góc.
Là lỗi của tôi.
Đã mời hắn về sống chung, sao không chuẩn bị đủ đồ đạc hắn thích?
Tôi cầm chìa khóa xe, lái đến trung tâm thương mại gần nhà.
M/ua sắm tất cả những món hắn từng dùng theo trí nhớ của mình.
Không cần nhiều, chỉ cần lấp đầy căn nhà trống trải.
Nhân viên b/án hàng nở nụ cười thuyết phục:
- Thưa anh, hai loại nước hoa này tiền điệu khác nhau chút ít nhưng hậu điệu giống nhau.
- Anh chỉ cần chọn một trong hai là đủ.
Tôi lắc đầu.
- Lấy cả hai.
Trần Quyết thích dùng hai mùi này.
Hương gỗ xịt cổ tay trái, hương hoa thơm cổ tay phải.
Hai mùi hương hòa quyện thành một, quá trình này mất đúng một tiếng.
Thói quen nhỏ này của Trần Quyết, chỉ mình tôi biết.
M/ua xong đồ đúng lúc đến bệ/nh viện đón hắn.
Xe đỗ ngoài viện, tôi đột nhiên muốn ghé qua mà không báo trước.
Tôi biết rõ lịch trình của hắn, giờ này đã hết thời gian thăm bệ/nh.
Đêm xuống, bệ/nh viện vắng lặng hơn.
Đèn đường tắt bớt vài bóng.
Bóng lưng g/ầy guộc của Trần Quyết kéo dài dưới ánh đèn.
Tôi thấy hắn đưa tay.
Quệt vội qua khóe mắt.
Thu người vào một góc tường.
Trần Quyết đang khóc.
Trong viện, trước mặt cha hắn không được khóc.
Về nhà, trước mặt tôi không dám khóc.
Trần Quyết dùng chút kiêu hãnh còn sót lại nh/ốt ch/ặt nỗi đ/au vào trong.
22
Mười phút, hay hai mươi phút.
Trần Quyết đứng dậy, lầm lũi về hướng ga tàu điện.
Lá vàng rơi lả tả trên vai áo.
Tôi không đón hắn.
Quay đầu xe về nhà.
Máy giặt, máy sấy chạy không ngừng nghỉ.
Tôi bày biện từng món đồ mới m/ua.
Thùng carton chất đầy mấy túi rác.
Tôi không dám dừng tay, sợ mình cũng sẽ khóc.
Trần Quyết mở cửa bước vào, ngơ ngác giây lát.
Cả hai chúng tôi đều đỏ hoe mắt.
Hắn nói:
- Gió đêm nay mạnh quá, giạt cả vào mắt.
Tôi đáp:
- Anh cũng thế à, tôi vừa đi m/ua sắm về.
Mọi thứ trở lại như xưa, mùi hương trên cổ tay là do tôi xịt cho hắn.
Một tiếng đồng hồ.
Hắn ôm tôi, tôi khoác tay qua vai hắn.
Hai mùi hương hòa làm một.
Chúng tôi giả vờ đã chìm vào giấc ngủ.
Đến nửa đêm mới dám bấm tắt đèn.
Cả tôi và Trần Quyết đều hiểu rõ.
Không ai trong chúng tôi thực sự ngủ.
Cố gắng khôi phục mọi thứ như xưa chỉ là ảo vọng.
Sau lớp vỏ hoàn hảo ấy.
Tôi chưa từng thực sự ôm được Trần Quyết của hiện tại.
23
Một buổi sáng, Trần Quyết đang đ/á/nh răng.
Tôi bất chợt buông lời:
- Trần Quyết, để em đưa anh đi gặp bác sĩ tâm lý nhé?
Hắn ậm ừ trong miệng đầy kem đ/á/nh răng:
- Ừ.
Liên lạc mãi mới hẹn được Hạ Ngọc - bác sĩ tâm lý cũ của Trần Quyết.
Hắn từng nói với tôi, đây vừa là bạn tốt vừa là bác sĩ giỏi.
Bỏ qua những câu chào hỏi xã giao, tôi ngồi đợi bên ngoài.
Khi Hạ Ngọc gọi tôi vào nói chuyện, Trần Quyết vẫn chưa tỉnh.
- Cậu ấy mệt lắm rồi, để cậu ấy ngủ thêm chút đi.
Tôi gật đầu không phản đối.
Mấy viên th/uốc đủ màu của Trần Quyết hại cơ thể lắm, tôi không cho hắn uống.
Tôi tưởng tình yêu có thể giúp hắn ngủ ngon, thật nực cười.
Thực tế hắn hầu như không ngủ được.
Sáng hôm sau vẫn mở mắt đầy tơ m/áu chào tôi "Chào buổi sáng".
Trần Quyết đã tự nh/ốt mình trong kén.
Tôi tưởng mình có thể mở được trái tim ấy, hóa ra chỉ gỡ được vài sợi tơ.
Hạ Ngọc cúi đầu xem bệ/nh án rất lâu.
- Cậu ấy bệ/nh rất nặng.
Trước đây ông ấy từng chẩn đoán Trần Quyết "hoàn toàn khỏe mạnh".
Đồng tính không phải bệ/nh.
Dù cha Trần Quyết có van nài hay đe dọa, thậm chí làm chuyện tổn thương ông.
Hạ Ngọc vẫn điềm nhiên khẳng định:
- Trần Quyết không có bệ/nh.
Giờ đây ông nhíu ch/ặt mày, nói với tôi hắn đã bệ/nh rất nặng.
Hơn nửa tháng trời, mỗi tuần ba buổi trị liệu.
Tinh thần Trần Quyết có vẻ khá hơn đôi chút.
Hạ Ngọc thôi miên hắn sau khi được đồng ý.
Những điều hắn không dám nói lúc tỉnh táo.
Ông đưa tôi tập tài liệu ghi chép, mắt đỏ hoe.
Tôi không nhận.