“Giải thích đi, Lý lão bản.”
Tôi nắm ch/ặt cằm hắn, cúi mắt lạnh lùng hỏi, “Chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Về đến nhà, tôi ngả người trên đùi Lý Kỳ Niên, bắt anh kể sự thật.
Nghe xong, tôi ch*t lặng.
Theo lời Kỳ Niên, đang lúc họp dự án ở công ty thì đột nhiên anh xuyên qua một không gian khác.
“Bộ vest trên người biến thành đồng phục học sinh, trong ba lô là toàn bộ đồ từ cặp da của tôi – thẻ ngân hàng, chứng minh thư, nhưng tấm hình chứng minh lại chụp từ mười năm trước.” Anh thở dài, “Tôi tưởng mình đang mơ, cho đến khi nhìn thấy ba mẹ và em.”
Phấn khích dâng trào, Lý Kỳ Niên gần như chạy ào tới chỗ chúng tôi.
“Đã lâu lắm rồi anh không được gặp mọi người.” Giọng anh trầm xuống, “Phản ứng đầu tiên là phải khiến các em chấp nhận mình ngay lập tức.”
Thế là anh dùng tiền, đổi lấy một chỗ trong gia đình.
Lý Kỳ Niên không cho ba chơi chứng khoán, bởi trong thế giới của anh, ba đã nhảy lầu t/ự t* sau khi thua lỗ, để lại đống n/ợ ngập đầu.
Sau khi ba mất, mẹ một mình nuôi anh em tôi.
Bà nhuộm đủ màu tóc sặc sỡ, ăn mặc phấn son rực rỡ.
Lũ trẻ chúng tôi ngày ấy đâu hiểu bà làm nghề gì.
Chỉ biết mẹ sớm hôm tối mịt, lúc nào cũng mệt nhoài, trong túi đầy ắp đồ trang điểm nhưng mang về rất nhiều tiền.
Bà mỉm cười xoa đầu tôi, dặn đừng lo cho mẹ.
“Mẹ ki/ếm tiền tử tế để m/ua đùi gà to cho các con mà.”
Về sau, đùi gà có đủ, mẹ cũng ra đi.
Nhà chỉ còn lại anh em tôi.
Hai tấm bia nhỏ sau vườn ch/ôn cất ba và mẹ.
Tôi ôm Lý Kỳ Niên khóc suốt đêm dài.
Lưng g/ầy của anh run nhè nhẹ theo từng cơn nấc.
Nhưng vòng tay ấy vẫn ấm áp và vững chãi.
“Lý Thanh Tự, đừng khóc nữa.”
Anh siết ch/ặt tôi, “Anh sẽ nuôi em.”
Từ nhỏ thể trạng yếu ớt, tôi thường xuyên nhập viện. Lý Kỳ Niên cáng đáng mọi thứ, làm việc quần quật ki/ếm tiền.
Có lần sốt cao thành viêm phổi vẫn không hé răng, lén ra viện rồi lao ra võ đài đ/ấm bốc.
Nhìn những vết bầm tím và vết m/áu k/inh h/oàng trên người anh.
Tôi chợt không muốn sống nữa.
“Anh ơi, có nhất thiết phải khổ thế không?” Tôi kéo tay áo anh.
Anh nheo mắt cười, “Em muốn ăn gà tiềm th/uốc bắc hay cháo sò điệp?
“Lý Thanh Tự, chỉ cần em ăn nhiều khỏe mạnh, anh vui hơn ai hết.”
Nhưng tôi không vui.
Tôi đã tìm hỏi bác sĩ điều trị chính, dù đắn đo ông vẫn nói thật.
“Tiểu Tự, đừng bi quan quá, vẫn còn khả năng chữa trị. Chúng ta đừng bao giờ từ bỏ hy vọng.”
Không từ bỏ hy vọng ư?
Nhưng tôi biết rõ.
Căn bệ/nh này là vực thẳm không đáy, bao nhiêu tiền cũng không chữa nổi.
Chỉ kéo anh xuống, chỉ làm khổ Lý Kỳ Niên.
Yếu đuối như tôi, chẳng nghĩ ra cách nào khác ngoài việc buông xuôi.
Nghe đến đây, Lý Kỳ Niên búng mạnh vào trán tôi.
“Lý Thanh Tự, mày đúng là gh/ê thật đấy, đi/ên lên thì nhảy lầu cũng dám.”
Giọng điệu đầy mỉa mai không giấu nổi.
Tôi biết mình sai, “Không sao đâu anh, dù sao ở không gian này em đi/ên lên còn dám ngủ với anh trai mình nữa là.”
“…” Anh bĩu môi, “C/âm mồm đi, đâu phải anh ruột.”
Lý Kỳ Niên là đứa trẻ ba mẹ tôi nhặt về.
“Em và ba mẹ đã cho anh một mái nhà.
“Lúc đó anh nghĩ, phải lớn thật nhanh, phải thành công. Ki/ếm thật nhiều tiền, đưa mọi người đến cuộc sống tốt đẹp hơn.”
Giọng anh khẽ run, “Nhưng khi anh thực sự giàu có, mọi người đều không còn nữa. Nhiều đêm tỉnh giấc, anh tự hỏi mình nỗ lực để làm gì?”
Những người muốn đền đáp tình yêu thương đã rời khỏi thế gian này.
Mọi cố gắng, mọi thứ anh có.
Đều trở nên vô nghĩa.
“Lần đầu tiên, anh nghĩ đến cái ch*t.”
Giọng Lý Kỳ Niên nhẹ bẫng, khiến tim tôi thắt lại.
Tôi cố chạm vào đầu ngón tay lạnh ngắt của anh, bị anh nắm ch/ặt lại.
Anh ra hiệu đừng lo lắng.
“May mắn là khi anh muốn từ bỏ, trời xanh lại cho anh một cơ hội nữa.”
“Xuyên không?” Tôi hỏi.
“Ừ.” Lý Kỳ Niên gật đầu, “Ban đầu anh tưởng mình hoang tưởng, đang mơ thôi.
“Nhưng hóa ra mọi thứ đều chân thật. Niềm vui là thật, nỗi đ/au cũng thế, ngay cả nụ hôn với em… và chuyện ấy, đều khác xa với giấc mơ.
“Em, ba mẹ, tất cả mọi người đều giống y nguyên không gian cũ. Chỉ có điều xảy ra khác biệt.
“Nên anh nghĩ, liệu can thiệp vào không gian này có thay đổi được kết cục ở thế giới gốc không?”
“Vậy anh.” Tôi cúi mắt, “Ở không gian của anh bây giờ, còn có em không?”
Anh sững người, không đáp.
Ánh mắt anh nói lên tất cả.
Nếu không anh đã chẳng quan tâm sức khỏe tôi đến thế.
Chắc là đã ch*t rồi.
Tôi cố nở nụ cười nhưng thất bại, buông xuôi hai vai.
Rốt cuộc vẫn phải đi theo kết cục định sẵn sao?
“Không đâu, anh đã cố gắng thay đổi rồi.”
Một lúc lâu sau, Lý Kỳ Niên mới lên tiếng an ủi.
“Em xem, ba mẹ không phải đã…”
“Ba mẹ mất rồi.” Tôi đành phải nói ra sự thật.
Lý Kỳ Niên im bặt.
Mắt anh đỏ ngầu trong chớp mắt.
Không đành lòng, tôi kéo tay anh đặt lên người mình.
“Mấy năm nay ba mẹ sống không dễ dàng, dạo trước ra khơi gặp nạn rồi. Người ta gửi lại di vật cùng chút tiền ít ỏi.
“Anh đừng khóc mà, em nhìn thấy cũng đ/au lòng.
“Em thật sự không sợ ch*t. Không có anh em đã ch*t từ lâu rồi. Số em x/ấu, sống qua ngày nào hay ngày ấy. Anh à, em mãn nguyện lắm rồi. Anh đã làm quá tốt rồi…”
Nước mắt anh rơi xuống người tôi, theo vai lăn vào trong áo.
Thấm nóng cả một khoảng da.
Tư thế ngồi dần biến thành ôm ch/ặt.
Anh rúc đầu vào vai tôi, người co gi/ật từng hồi.
Vạt áo ướt sũng.
Tôi đưa tay xoa lưng anh, thở dài.
Lần xuyên không đầu tiên.
Nhờ can thiệp của Lý Kỳ Niên, ba mẹ thực sự sống sót, cuộc sống dần khấm khá.
Ở không gian gốc, năm tôi 18 tuổi nằm viện vì đứng trước m/ộ bia dầm mưa suốt ngày đêm sau cái ch*t của ba.