Đời trước nhà họ Đỗ chẳng phải đã sắp xếp như vậy sao? Thậm chí còn được lợi bất ngờ, bởi vị thái tử cuối cùng được chọn lại chính là Hoắc Thiệu Ngôn - kẻ từng một lòng hướng về Đỗ Nhược Tuyết. Chỉ cần vài màn khổ nhục kế liều mạng, Hoắc Thiệu Ngôn đã ch*t lòng ch*t dạ theo nàng. Giờ đây, ta đẩy nàng thẳng lên đài cao, cớ sao nàng lại không vui?
19
Ta không né tránh, tóm lấy bàn tay định vả xuống của nàng, quật ngược lại một cái t/át chát dội.
- Ngươi... Ngươi dám đ/á/nh ta?!
Đỗ Nhược Tuyết trợn mắt, nàng vốn là đại tiểu thư tướng phủ, ai dám không kính nể ba phần? Huống chi là động thủ. Ta lạnh giọng:
- Đỗ tiểu thư chẳng lẽ mắc chứng đi/ên lo/ạn rồi? Hiện giờ ta là hoàng tử phi, còn nàng chỉ là thần nữ, dám toan tính động thủ với ta, phạm thượng kh/inh nhờn. Ta chỉ thi hành chút trừng ph/ạt nhỏ, nào có gì là dám hay không?
Ánh mắt ta găm vào nàng, nỗi đ/au mất con từ kiếp trước vẫn còn nguyên vẹn, từng chữ như d/ao khắc:
- Đỗ tiểu thư giờ nên an phận ở nhà chờ vu quy. Tứ hoàng tử đối với nàng nhất tâm nhất ý, ta xin chúc hai người uyên ương thành đôi, bách niêп giai lão.
Nếu lời này được nói khi Hoắc Thiệu Ngôn còn là thái tử, nàng ắt hẳn đã mừng rỡ. Đáng tiếc giờ hắn chẳng những không phải thái tử, lại còn phạm vô số đại tội, bị các hoàng tử công kích, khiến thiên tử chán gh/ét. Nàng gả vào đó, sẽ chỉ thành hoàng tử và hoàng tử phi thất sủng nhất.
- A!
Nghĩ tới đó, nàng gào thét đi/ên cuồ/ng:
- Đồ tiện nhân! Đồ tiện nhân! Chắc chắn là ngươi h/ãm h/ại ta! Ta với ngươi vô cừu vô oán, ngươi dựa vào cái gì hại ta?! Hay là ngươi cùng Hoắc Thiệu Ngôn sớm đã tư thông? Bằng không sao những ngày qua hắn cứ mơ lung tung, lại còn gọi tên ngươi?!
Nàng xông tới. Rồi bay ngược ra xa.
Quả là tình vợ chồng thắm thiết. Trước Hoắc Thiệu Ngôn bị đ/á bay, giờ đến lượt nàng bị đ/á/nh văng. Hoắc Lăng Vân đứng nhìn ngơ ngác:
- Hai vợ chồng các ngươi cứ khăng khăng bám lấy hoàng tử phi của ta làm gì?
Hắn quay sang phía đối diện, nơi Hoắc Thiệu Ngôn đã đứng từ lúc nào:
- Tứ hoàng huynh, hãy thu xếp việc gia đình cho ổn thỏa. Bằng không, đừng trách hoàng đệ vô tình.
- A Yên, ta đi thôi!
Hắn nắm tay ta bỏ đi. Còn Hoắc Thiệu Ngôn vẫn đứng im, cúi nhìn bộ dạng thảm hại của Đỗ Nhược Tuyết. Lần đầu tiên, hắn không đỡ nàng dậy mà quay sang nhìn theo bóng lưng chẳng ngoảnh lại của ta. Cảm giác quen thuộc ập đến dữ dội. Hắn gần như chắc chắn mình sắp nhớ ra điều gì đó.
20
Hôm ấy xảy ra nhiều chuyện. Đại hoàng tử lập công trị thủy ở Giang Nam, vinh quang vô hạn. Đám cưới Đỗ Nhược Tuyết và Hoắc Thiệu Ngôn được sắp xếp vội vàng sau ba ngày. Thái hậu giữ Hoắc Lăng Vân nói chuyện riêng, hôm sau liền lâm trọng bệ/nh. Bệ hạ hiếu thuần chí thành, lại thêm lời tấu của lục hoàng tử xin cầu phúc cho bà nội, nên chuẩn tấu cho hoàng tử cùng vương phi rời khỏi Kim Lăng thành, đi khắp chùa chiền vì thái hậu cầu an, đồng thời thay thiên tử thăm dân tình.
- Thái hậu nương nương đang tính toán cho chúng ta.
Ta nhìn chiếu chỉ trong tay:
- Vô tâm quyền thế thì chỉ có cách xa lánh Kim Lăng thành.
Nhưng chúng ta sẽ đi đâu? Hoắc Lăng Vân nói: "Giang Nam."
21
Ngày chúng tôi rời đi trùng hợp với đám cưới Đỗ Nhược Tuyết và Hoắc Thiệu Ngôn. Một hoàng tử thất sủng từ lãnh cung cùng tiểu thư ngỗ ngược danh tiếng - cuộc hôn nhân này định sẵn sẽ chỉ còn hình thức. May nhờ thế lực nhà họ Đỗ, bằng không hẳn đã thê lương hơn nhiều. Nhưng kỳ lạ thay, Hoắc Thiệu Ngôn cứ mãi thẫn thờ. Hắn luôn cảm thấy không đúng. Người trị thủy lập công phải là hắn, đám cưới long trọng cũng phải là hắn. Ngay cả tân nương...
- Tân nương xuống kiệu!
Mụ mối hét vang. Một giây, hai giây, ba giây... Tân nương trong kiệu vẫn bất động. Hoắc Thiệu Ngôn nhíu mày, đáng lẽ hắn phải vui mừng khi cưới được bạch nguyệt quang của mình. Nhưng mấy ngày qua, hắn nhận ra vị bạch nguyệt quang này chỉ đáng yêu khi không gây hại cho hắn.
Một khi thật sự thành chính thê, nàng ta ngốc nghếch giả tạo, không những không giúp được sự nghiệp mà còn kéo hắn xuống bùn. Trong khi đó, hoàng tử phi Ngụy Yên của lục hoàng đệ lại được thái hậu khen ngợi đức hạnh đoan trang... Ngụy Yên, lại là Ngụy Yên! Sao hắn lại nghĩ tới người phụ nữ ấy nữa? Hoắc Thiệu Ngôn ép mình tỉnh táo, kiên nhẫn nói:
- Đỗ Nhược Tuyết, xuống kiệu đi.
Đỗ Nhược Tuyết ương bướng:
- Đã nói là phải có lụa đỏ lót đường mà! Đất đầy bụi bẩn, làm bẩn giày ngọc trai của ta thì sao?! Không có lụa đỏ, ta không xuống! Hoắc Thiệu Ngôn, ngươi đã hứa nếu ta gả cho ngươi, ngươi sẽ đồng ý mọi yêu cầu mà!
Hắn đúng là đã hứa! Nhưng đó là trước kia! Giờ đây đâu còn tài lực để nàng hoang phí? Hết kiên nhẫn, trước mặt văn võ bá quan, hắn định kéo tay Đỗ Nhược Tuyết ra:
- Có chuyện gì để sau lễ thành hôn nói tiếp.
Nhưng đó là Đỗ Nhược Tuyết. Nếu trước người thường nàng chỉ kiêu ngạo, thì trước Hoắc Thiệu Ngôn nàng xem hắn như chó. Nàng sao chịu để chó đe dọa mình? Trong cơn phẫn nộ, nàng gi/ật ngọc bội đeo lưng ném tới:
- Bản tiểu thư đã nói! Không có gấm lót, ta không xuống!
Rầm! Ngọc bội đ/ập trúng trán Hoắc Thiệu Ngôn, vỡ tan như mảnh ngọc quyết trong tuyển phi năm nào. Tiếng kinh hãi vang lên khắp nơi. M/áu chảy xuống trán Hoắc Thiệu Ngôn. Đỗ Nhược Tuyết hoảng hốt:
- Không... không trách ta được, tại ngươi không né!
Mặt nàng đỏ bừng:
- Bản tiểu thư xuống vậy.
Nàng đưa tay. Giày ngọc chạm đất. Nhưng bàn tay vồ hụt. Người đáng lẽ đỡ nàng vẫn bất động. Đỗ Nhược Tuyết tức gi/ận:
- Đừng có được đằng...
Lời nàng nghẹn lại. Dù có hồng khăn che mặt, nàng vẫn cảm nhận được ánh mắt băng giá tựa muốn gi*t người của đối phương.
- Hoắc... Hoắc Thiệu Ngôn... Ngươi định làm gì?!
Đỗ Nhược Tuyết càng hoảng lo/ạn. Trước kia mỗi lần như vậy, Hoắc Thiệu Ngôn đều vội vàng đến nịnh nọt.