Đêm đó không mộng mị...
Sáng hôm sau, tôi một mình rời phòng ngủ, dạo bước trong khuôn viên trường. Trong lòng chất chứa nhiều nghi vấn cần được giải đáp.
Tối đến, tôi cùng những người chơi còn lại tập hợp trên tầng thượng.
Ngoài tôi, Tiểu Châu và bà Lan Chi, còn có hai người nữa - Biện Thừa và một thanh niên tên Tề Khải.
Biện Thừa nhìn thấy chúng tôi, vẻ mặt hơi kinh ngạc.
"Bốn người các người chỉ ch*t có một?"
"Sao? Anh mong nhiều người ch*t hơn à?"
Biện Thừa không ngại bộc lộ suy nghĩ, có lẽ đó là sự tự tin của kẻ mạnh.
"Đêm thứ ba là thử thách cuối cùng, trước giờ chưa ai vượt qua được bước này.
Sau khi thông quan, người chơi sẽ nhận phần thưởng hậu hĩnh.
Chỉ là chiếc bánh có hạn, người chia càng ít càng tốt."
Khi nói câu này, Tề Khải đứng bên cạnh hắn liếc nhìn với ánh mắt đầy kh/iếp s/ợ.
Tôi nhớ ra, hắn cùng nhóm với Biện Thừa, đều đi đến văn phòng tiếng Anh.
Có vẻ nhóm người ở văn phòng Ngữ Văn đã toàn quân bại trận.
Tôi hỏi: "Nhóm anh đông nhất, tới sáu người, sao giờ chỉ còn hai?"
Biện Thừa bĩu môi: "Bọn chúng vô dụng thôi!"
Nhưng tôi nhớ rõ, tên Biện Thừa này là đại ca của Công hội Chu Tước, có rất nhiều vật phẩm bảo mệnh, chỉ không biết dùng để bảo vệ ai...
Nghĩ tới đây, tôi vội kéo bà Lan Chi và Tiểu Châu tránh xa Biện Thừa.
Biện Thừa cười nhạt: "Các người giỏi lắm, ván cuối này hợp tác nhé?"
"Hợp tác? Hay là làm bia đỡ đạn cho anh?"
Biện Thừa chỉ cười, không đáp.
[Thông báo hệ thống: Nhiệm vụ cuối cùng đã mở.]
[Xin mời toàn bộ người chơi đến phòng hiệu trưởng, mở cánh cửa thông quan.]
Cuối hành lang, cánh cửa một phòng tự động mở ra.
Chúng tôi liếc nhìn nhau, tâm trạng phức tạp tiến về phía căn phòng ấy.
Sau cánh cửa gỗ đỏ, hiệu trưởng lơ lửng giữa không trung, đoạn ruột dài lòng thòng chạm sàn.
"Tỷ lệ đỗ đại học của Trường A Thành Nhất phải đạt 100%!"
"Năm nay chỉ có 98%, các người dạy kiểu gì vậy!"
"Một lũ phế vật, lãng phí lương nhà trường trả cho!"
Cánh cửa gỗ phía sau đóng sầm lại, không khí xung quanh hạ nhiệt nhanh chóng, uy áp từ hiệu trưởng bao trùm lên toàn thân mọi người.
Ngay cả bình luận livestream cũng r/un r/ẩy:
[Đây là màn chơi BOSS sao? Không cho người ta kịp phản ứng luôn!]
[Nhìn mà phát sợ, hiệu trưởng ít nhất cấp 5S, quỳ gối đi là vừa!]
[Mấy ông ơi, tôi thấy Biện Thừa còn đ/áng s/ợ hơn!]
Tôi quay đầu, đúng lúc thấy Biện Thừa đẩy Tề Khải ra trước.
Nhân lúc Tề Khải bị đoạn ruột của hiệu trưởng quấn lấy, hắn giơ sú/ng b/ắn thẳng vào đầu đối phương.
Hiệu trưởng bị Biện Thừa đ/á/nh bất ngờ, lảo đảo một cái rồi lại đứng vững.
Còn Tề Khải đã bị x/é thành hai mảnh.
Biện Thừa "xẹt" một tiếng.
"Vô dụng! Có vẻ vũ khí tầm thường không trị được BOSS cuối."
Tôi kinh hãi thét lên: "Đồ đi/ên! Anh dám lấy mạng người làm mồi nhử!"
"Đây là bản kinh dị, đừng giả nhân giả nghĩa. Tề Khải được làm mồi nhử cho ta là phúc phần của hắn."
Hành động này x/á/c nhận nghi ngờ của tôi - những người chơi trước đó cùng hắn vào văn phòng hẳn cũng ch*t như Tề Khải.
Biện Thừa tiếp tục đổi vũ khí cao cấp hơn đấu với hiệu trưởng. Hắn nhiều lần định ném Tiểu Châu ra ngoài đều bị tôi ngăn lại.
"Ta nói cho mà biết, ít người thì tiền chia sau này càng nhiều!"
"Tôi đã hứa với ba Tiểu Châu sẽ đưa con bé ra ngoài!"
"Đồ ngốc! Rồi tất cả sẽ ch*t ở đây!"
"Anh có thể ch*t, chứ tôi thì chưa chắc!"
Tôi nhoẻn miệng cười, lấy từ túi ra quyển sách ném vào người hiệu trưởng.
"Gào!" - hiệu trưởng rú lên như bị trọng thương, cả người đ/ập mạnh vào tường.
Biện Thừa sững sờ: "Ngươi ném cái gì vậy? Lại mạnh hơn cả rocket của ta!"
Tôi đáp: "Sách ôn thi Đại học 3 năm 5 bộ đề - bản âm phủ!"
Thứ này tôi tìm thấy trong lớp 4A. Những học sinh này ch*t rồi vẫn học, nhưng chúng ch*t ở các thời đại khác nhau mà sách tham khảo lại đều là ấn bản mới nhất.
Tôi chất vấn hiệu trưởng:
"Học sinh nói sách này do bác gái quản ký ký túc xá b/án cho."
"Ông đoán xem nếu phụ huynh biết bả là chị ruột ông, lại đ/ộc quyền thị trường sách tham khảo trong trường..."
"Họ sẽ làm gì?"
M/a khí từ hiệu trưởng bùng lên, tôi lật tay rút điện thoại.
"Đã gửi hàng loạt cho toàn thể phụ huynh, đường dây tố cáo Sở Giáo dục giờ ch/áy máy rồi!"
Tôi thừa thế xông lên:
"Từ học sinh tôi biết được, bác sĩ phòng y tế trường không biết khám bệ/nh, đó là anh trai ông đúng không?"
"Anh ta lén đưa th/uốc lá cho học sinh, b/án 50 tệ cho gói 20 tệ, phí vận chuyển tính riêng, đen lắm nhé!"
"Hắn giúp học sinh giấu điện thoại và cục sạc, còn ông thì siết ch/ặt kiểm tra th/uốc lá và điện thoại, phát hiện một lần là trừ lương giáo viên chủ nhiệm."
"Ông tịch thu đồ cấm rồi chuyển cho anh trai, anh ta b/án lại cho học sinh, vòng lặp trắng tay ăn cư/ớp thật hoàn hảo!"
Gió âm đột ngột ngừng thổi, hiệu trưởng "cộp" một tiếng quỳ sụp.
"Xin cô, chuyện này đừng đăng lên nhóm phụ huynh được không?"
"Ông nói muộn rồi, đã gửi rồi!"
"Không thể, tôi không tin! Điện thoại cô ở đây làm gì có sóng!"
"Ai bảo đây là điện thoại của tôi? Tôi bỏ chút tiền m/ua tươi ở phòng y tế xong."
Tiểu Châu lay lay tay tôi: "Mợ Mễ, hóa ra sáng sớm mợ đi sớm là đến phòng y tế à? Có phải đêm qua cháu đạp đ/au mợ không?"
Tôi xoa đầu con bé bảo đừng lo.
Chẳng mấy chốc, điện thoại hiệu trưởng réo liên hồi.
Ông ta bắt máy, giọng lập tức trở nên nịnh nọt.
"Vâng vâng, thưa cục trưởng, phụ huynh tố cáo, tôi biết rồi..."
Cơ thể hiệu trưởng teo dần, ngay cả đoạn ruột phía dưới cũng khô quắt lại.
Bình luận livestream bùng n/ổ:
[Đường dây tố cáo đuổi được m/a? Chị đây đúng là Chung Khuê thời số!]
[Trường nào chả có vài đường dây lợi ích, nhưng ông hiệu trưởng này tham quá, một nhà đ/ộc chiếm.]
[Cứ đà này chị đại thông quan rồi, rải hoa nào!]
Nhưng họ vẫn đ/á/nh giá thấp năng lực hiệu trưởng.
Sau vài cuộc gọi, khí thế hiệu trưởng lại hồi phục.
"Ng/u ngốc, ngươi tưởng vài cuộc điện thoại có thể hạ bệ ta?"
"Ta làm hiệu trưởng bao năm nay, tố cáo kiểu gì chả từng thấy!"
Nói rồi, ông ta vung đoạn ruột quất tới.
[Thông báo hệ thống: Phát hiện vật phẩm SS - Trái tim thầy Vương.]
[Có thể chống đỡ một đò/n tấn công cấp cao, có sử dụng không?]