Các bạn đừng thay đổi nữa

Chương 5

06/02/2026 07:22

Cũng tốt, ít nhất trước chữ "ch*t không toàn thây" còn có thêm một điều kiện tiên quyết.

Sau khi anh trai tôi và Hoắc Tân Kiều đổi lại vị trí, nhà họ Triệu lại trở nên náo lo/ạn như gà mắc đạn.

Anh ấy biết được Hoắc Tân Kiều sáng nào cũng làm bữa sáng cho tôi.

Thế là đòi bắt chước y chang.

Kết quả là miếng bánh mì nướng ch/áy đen thui.

Cho trứng vào lò vi sóng.

N/ổ tung.

B/ắn đầy lên trần nhà.

Đúng lúc bà cô làm việc nhà đi nghỉ phép.

Sau một ngày bận rộn, "chuyên gia" họ Triệu quyết định đặt đồ ăn ngoài cho tôi.

Tôi uống bát canh rong biển mười ngàn một tô, lẩm bẩm: "Hoắc Tân Kiều chắc chắn không cho em ăn thứ này."

Anh trai tôi lại một lần nữa nổi đóa: "C/âm miệng lại cho anh!"

Mấy ngày sau, đống hồ sơ lỉnh kỉnh cuối cùng cũng ký xong, tôi sốt ruột chạy đến công ty của Hoắc Tân Kiều.

Giờ làm việc mà anh ấy lại không có ở đó.

Mở cửa phòng làm việc, tôi phát hiện trên sofa có một phụ nữ đang ngồi.

Mái tóc xoăn dài màu rư/ợu vang.

Ăn mặc thời thượng.

Nghe thấy động tĩnh, cô ta chống cằm quay ra nhìn.

"Chào em, tìm Tân Kiều có việc gì sao?"

Nghe cách xưng hô, chắc là người quen của Hoắc Tân Kiều.

Tôi hỏi một câu: "Chị là..."

Đối phương vén tóc, "Chị? Chị là vị hôn thê của Tân Kiều."

14

Mười phút sau, tôi bước ra khỏi công ty.

Đứng dưới tòa nhà.

Trên trời lại lất phất tuyết rơi.

Đường phố người qua lại tấp nập.

Bên lề đường có ông lão đang b/án khoai lang nướng.

Tôi suy nghĩ một lát, bước lại m/ua một củ khoai, rồi vào thẳng quán cà phê gần đó.

Vừa ăn vừa gọi điện cho Hoắc Tân Kiều.

Gọi mãi không thông.

Tôi gọi thêm một ly đồ uống nóng.

Khi củ khoai ngọt lịm vừa hết thì cuối cùng Hoắc Tân Kiều cũng gọi lại.

"Anh vừa xuống máy bay, sẽ về ngay. Có việc gì sao?"

"Có, vừa nãy em đến văn phòng anh, gặp một chị kia tự nhận là vị hôn thê của anh."

Hoắc Tân Kiều không cần suy nghĩ, phủ nhận ngay: "Anh không có vị hôn thê nào."

Hình như sợ tôi không tin, anh còn nói thêm: "Anh chắc chắn."

Tôi miêu tả chi tiết đặc điểm của cô ta:

"Chị ấy mặt nhỏ nhắn, mắt phượng, dưới cằm có nốt ruồi nhỏ."

"Anh biết rồi, anh sẽ cho người điều tra. Em đang ở đâu?"

Tôi nhìn quanh, thấy biển hiệu quán cà phê, "Quán cà phê Kỳ Quặc, ngay cửa công ty anh đó."

"Được, ngồi yên đó đừng động đậy. Anh đã đặt bánh cho em, từ từ chờ trong quán nhé."

Điện thoại còn chưa kịp cúp, nhân viên đã mang bánh đến.

Khoảng một tiếng sau, Hoắc Tân Kiều đẩy cửa bước vào.

Trên người phủ đầy hơi lạnh giá của mùa đông.

Ánh mắt anh quét một vòng, gặp ánh mắt tôi đang ngậm thìa nhỏ trong góc quán.

Tôi vẫy tay với anh.

Hoắc Tân Kiều bước đến, cúi người ôm lấy mặt tôi.

Nhìn kỹ một hồi.

"Cô ta m/ắng em à?"

"Không, em không nói chuyện với cô ta, xong đi ra luôn."

Áo khoác của Hoắc Tân Kiều vương mùi khói th/uốc, quần áo còn chưa kịp thay, chắc là vội vã quay về.

Thấy tôi không muốn ăn thêm, anh hỏi:

"Ăn xong chưa?"

Tôi cắm chiếc thìa nhỏ vào chiếc bánh còn dở, khoác áo khoác lên người.

"Đi thôi."

Trên đường về, chúng tôi ngồi trong xe.

Hoắc Tân Kiều đột nhiên véo tai tôi, rồi lại véo má tôi.

Tôi không thoát được, hỏi: "Anh làm gì thế?"

"Sao không nghi ngờ anh?"

"Chuyện này thường mà."

"Thường?"

"Hồi cấp hai, trong lớp có một bạn nam đột nhiên chạy đến mời em ăn kem. Em mới ăn được nửa cây, cậu ta đã chạy đến trước mặt anh trai em, tự nhận là bạn trai em, đòi anh trai em hoàn lại hai trăm năm chục ngàn đã tiêu vào em. Trời đất minh chứng, em chỉ ăn của cậu ta một cây kem."

Hoắc Tân Kiều bật cười.

"Rồi sao nữa?"

"Tất nhiên là cậu ta bị anh trai em đ/á/nh cho một trận tơi bời."

Tôi cười híp mắt nhìn anh: "Tôi đã thầm thương tr/ộm nhớ anh bao nhiêu năm nay, anh có vị hôn thê hay không lẽ nào em không biết?"

Hoắc Tân Kiều xoa đầu tôi: "Không sao, chuyện này sẽ sớm được làm rõ."

Tối hôm đó, tin tức đã được báo về.

Đó là con gái bà cô của mẹ kế Hoắc Tân Kiều.

Hoắc Tân Kiều trở lại biệt thự cổ của gia tộc Hoắc ngay đêm đó, đàm phán với cha mình.

Tôi nhất quyết đòi đi theo.

Tiếc là vừa ăn quá nhiều tinh bột, vừa lên xe đã ngủ gà ngủ gật.

Khi tỉnh dậy, phát hiện xe đã đỗ trước biệt thự cổ của gia tộc Hoắc.

Trong xe bật điều hòa ấm.

Tài xế nói với tôi: "Hoắc tiên sinh đã vào trước, dặn tôi ở đây đợi cô."

Nhìn phong cảnh quen thuộc bên ngoài cửa sổ.

Tôi mới nhận ra, đã nhiều năm không đến nơi này.

Khu biệt thự cổ kiểu cũ này khác hẳn với những khu biệt thự mới.

Đều do tổ tiên đời đời truyền lại.

Từ khi tổ tiên đầu tiên làm ăn phát đạt, các biệt thự được xây dựng san sát nhau, kiến trúc nhỏ nhắn tinh tế, bảo vệ bên ngoài nghiêm ngặt, nhưng giữa các nhà chỉ có một bức tường rào trang trí.

Biệt thự cổ của gia tộc Hoắc thực ra không xa nhà chúng tôi lắm.

Hồi nhỏ tôi và anh trai đi học, luôn gặp Hoắc Tân Kiều trên đường.

Lớn lên, Hoắc Tân Kiều chuyển vào nội thành, biệt thự cổ này chỉ còn cha anh và mẹ kế ở.

Tôi áp mặt vào kính cửa sổ yên lặng chờ đợi.

Liếc nhìn đồng hồ, đã một giờ sáng.

Không biết anh vào trong được bao lâu rồi.

Đột nhiên, cánh cửa từ bên trong hé mở một khe.

Rồi bị ai đó mạnh tay kéo mở.

Hoắc Tân Kiều bước ra giữa gió tuyết.

Bước chân nhanh vội.

Tôi mở cửa xe, định chạy đến đón.

Giọng nói của cha anh vang lên từ khoảng sân tuyết trống trải:

"Con mà bước ra khỏi cửa này thì đừng có quay về."

Hoắc Tân Kiều quay người phắt lại, tiếng cười đầy châm biếm:

"Cha tưởng dòng m/áu bẩn thỉu nhà họ Hoắc quý giá lắm sao? Tưởng ai cũng thèm muốn à?"

Mẹ kế anh tức gi/ận quát tháo:

"Nếu không phải vì cha mày chỉ có mỗi mày là con trai, thì cứ với thân phận con riêng này, đừng hòng bước chân vào cửa nhà ta."

Ngày xưa, tôi nhớ từ này luôn thốt ra từ miệng người phụ nữ này.

Lâu dần, những đứa trẻ cùng chơi trên phố cũng học theo, gọi anh là con riêng.

Tôi không hiểu, chạy về hỏi anh trai.

Anh trai mặt lạnh như tiền: "Con mụ đó ng/u ngốc, đừng tin, cũng đừng gọi theo."

Anh trai tôi gh/ét Hoắc Tân Kiều bao nhiêu năm, ch/ửi anh đủ thứ từ thằng ng/u đến đồ tồi, nhưng chưa bao giờ gọi anh là con riêng.

Tôi biết ngay, chuyện này không phải thật.

Tôi chạy đến nắm lấy tay Hoắc Tân Kiều giữa gió lạnh gào thét.

Phát hiện năm ngón tay anh lạnh ngắt.

Trên người cũng không mặc áo ấm.

Giữa trời tuyết âm mười độ, một cơn gió lạnh thổi qua là buốt thấu xươ/ng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gai Nhọn

Chương 17
Tôi xuyên thành phản diện độc ác. Còn anh, anh yêu thầm nhân vật thụ chính, yêu đến hèn mọn mà chẳng được đáp lại. Thế là tôi dùng đủ mọi thủ đoạn: ép buộc anh, giam cầm anh, kiểm soát anh. Nhưng thứ tôi nhận được chẳng là phải tình yêu, mà chỉ có những luồng hận thù tuôn trào không dứt. Vào ngày tôi quyết định tìm đến cái chết, tôi hỏi anh: "Trong mắt anh, em là hạng người gì?" Giang Hằng đến đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên: "Kinh tởm." Tôi nói: "Anh nói một câu gì đó dễ nghe đi, em sẽ trả tự do cho anh." "Nếu được chọn lại, tôi nhất định không muốn quen biết cậu." Anh cụp mắt nhìn vào trang sách, gằn từng chữ một. Tôi không kìm được mà lầm bầm: "Em sẽ đi tìm anh của ngày xưa để mách tội cho xem." Cuối cùng anh cũng chịu ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương: "Cậu định sống cả đời trong quá khứ sao?”
134
10 Lươn Nữ Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm