Ban đầu tôi chẳng buồn để ý đến hai cha con nhà đó. Nhưng giờ các người tự tìm đến cửa thì đừng trách tôi không khách khí!
Trong lúc đợi Thẩm Trạch ở ngoài, tôi gọi điện cho cậu ấm con nhà giàu. Tôi bảo hắn ta bị lừa rồi. Rằng gia đình tôi không những bảo tôi chuồn nhanh mà còn ch/ửi sau lưng hắn là "lão già vô dụng". Sau đó tôi lại gọi cho bạn gái anh trai. Tôi kể rằng anh ta đã có ba đứa con ngoài giá thú, mỗi đứa một mẹ khác nhau. Tôi khuyên cô ta nên tránh xa. Và tiện thể báo luôn: anh trai tôi đang ở bệ/nh viện, đ/á/nh gần đây nên chẳng cần gọi xe c/ứu thương làm gì.
Chẳng mấy chốc, một đám người cầm gậy gộc xông vào bệ/nh viện. Đúng lúc tôi định đi xem náo nhiệt thì Thẩm Trạch tỉnh dậy.
Chương 17
Lúc ấy tôi mới biết. Thẩm Trạch mất một quả thận. Chính x/á/c hơn là đã hiến tặng nó. Lần nhập viện này là do cơ thể anh gặp trục trặc. Biết được chuyện, tôi chẳng còn tâm trạng đâu mà xem bên ngoài nữa. Tôi ngồi thừ người bên giường bệ/nh, nhìn những vết s/ẹo chồng chất trên người anh. Chẳng dám tưởng tượng anh đã trải qua những gì.
Thế mà anh bỗng cười khành khạch:
- Em quên thằng bạn m/ập bên hồ Đại Minh rồi sao?
- Hồi nhỏ mày còn lấy tr/ộm cả tô bánh bao hẹ của tao, giờ quên sạch rồi hả?
Qua mấy câu đùa cợt của Thẩm Trạch, cuối cùng tôi cũng nhớ ra. Hồi nhỏ anh từng là hàng xóm của tôi. Thời đi học chung, anh hay gi/ật tóc đuôi gà của tôi, còn tôi thì kéo quần đùi của anh. Khi chơi trò gia đình, tôi luôn bắt anh gọi mình bằng mẹ. Nhưng sau tiểu học, cha mẹ anh gặp t/ai n/ạn, anh được chú đón đi.
- Chú thím đối xử với em y như gia đình em đối với chị vậy - anh đột nhiên bỏ vẻ mặt lầy lội, cúi mắt xuống - Ban đầu em tưởng họ thật lòng thương mình. Họ cho em vào trường thể thao, bắt học nhảy rào. Ước mơ thuở đó của em là trở thành vận động viên nhảy rào, em cứ ngỡ họ ủng hộ mình.
- Cho đến khi họ dỗ dành em từng bước hiến thận cho em họ, như cách mẹ chị đã làm, em mới hiểu tại sao họ bắt em rèn luyện thân thể - anh ngập ngừng, bỏ lửng câu nói - Chỉ thêm một câu: Những ngày sau đó... không phải là cuộc sống con người nữa.
- Chị biết không, sao ngày trước em ng/u ngốc thế?
Lòng tôi quặn đ/au nhưng chẳng biết an ủi thế nào. Nghĩ mãi mới vắt óc ra được câu:
- Chúng ta không nên ch/ửi rủa bản thân quá khứ. Ngày ấy đứng trong màn sương m/ù, ai mà chẳng hoang mang?
Chúng tôi từng bị mê hoặc mà đ/á/nh mất chính mình. Tôi rưng rưng nước mắt, suýt nữa đã không kìm được.
Bỗng anh bật cười, ha hả mấy tiếng:
- Đúng đấy! Anh văn hóa kém không biết diễn đạt, nhưng đó cũng là điều anh muốn nói với em.
- Hứa Tinh Mạn, em đã thắng cuộc cá cược sinh mệnh rồi.
Mạng sống em không nên nằm trong tay kẻ khác. Đừng bao giờ đ/á/nh mất trái tim dũng cảm. Ở cái tuổi thanh xuân phơi phới này, em phải ngang dọc khắp nơi chứ!
Tôi suýt oà khóc vì câu nói ấy. Nhưng phía bên kia bỗng vang lên tiếng gào thét thảm thiết. Ba người nhà họ bị lũ con nhà giàu xách cổ lôi ra như xách gà. Trận đò/n thật thê thảm.
Khi bạn gái anh trai tôi xuất hiện, cậu ấm mới chịu ngưng tay. Thằng cha nhà giàu nhìn cơ thể mảnh mai của cô ta. Cô nàng thì liếc nhìn chiếc đồng hồ vàng to đùng trên tay lão ta. Hai người... lập tức bén lửa. Chí chóe!
Tôi xem say sưa. Thẩm Trạch nằm trên giường sốt ruột kêu rên:
- Mau! Mau đỡ anh dậy!
- Vụ này nhất định anh phải tham gia cho bằng được!
Chương 18
Cậu ấm nhà máy khá ra tay. Hắn tống cả ba bố mẹ và anh trai tôi vào tù vì tội l/ừa đ/ảo. Một thời gian sau, nghe nói chân mẹ tôi do không kịp tiêm uốn ván đã nhiễm trùng hoại tử phải c/ắt c/ụt. Tôi sợ vãi cả đái, lo bà ta ra tù sẽ bám lấy mình. Lập tức b/án sạch đồ đạc trong nhà, định bỏ xa thành phố này cùng lũ người khiến tôi phát ớn.
Đúng lúc Thẩm Trạch rủ tôi cùng đi ngao du. Khi thu xếp đồ đạc, anh chê đồ đạc lỉnh kỉnh của tôi. Dọn một hồi, anh quẳng hết vào thùng rác.
- Vứt đi! Anh m/ua đồ mới hết cho em!
Tôi tưởng anh là tên đầu vàng du côn nghèo rớt. Nào ngờ anh rút ra một chiếc thẻ đen.
- Trong này có hai tỷ, em cứ việc xài!
Tôi kinh ngạc: "Tiền đâu ra thế?"
- Của chú em!
- Anh lừa em? - Tôi nhíu mày - Anh chẳng bảo chú đối xử tệ với anh sao?
Anh nhếch mép cười:
- Đúng là tệ thật.
- Nhưng cả nhà họ ch*t sạch rồi, tiền đương nhiên thuộc về anh.
Trời đất! Cái mẻ giàu nứt đố đổ vách này cũng bị anh chàng chộp được! Từ nay về sau, dẫu đường đời gập ghềnh hiểm trở. Chúng tôi cứ ôm tiền, nhâm nhi rư/ợu. Dù bước đi chông chênh. Rồi cũng sẽ tới nơi mình muốn.
(Hết)