Ngày đầu nhập học, huấn luyện viên nam bắt tôi cởi quần giữa đám đông.
"Giả nai làm gì? Con gái ngoan hiền nào bị đưa vào chốn này?"
Hắn nói đúng, tôi đâu phải thứ tốt đẹp gì.
Nên ngay đêm đó, tôi vặn g/ãy cổ hắn.
1
Tôi bị đưa vào ngôi trường nữ đức lớn nhất Đông Nam Á.
Nghe đồn dù cô gái nào ngang ngạnh đến đâu, chỉ cần qua một tháng huấn luyện ở đây, đều sẽ trở thành mẫu phụ nữ ngoan ngoãn hoàn hảo.
Ngày đầu tiên, tôi được xếp vào đội hình quân sự thường nhật.
Huấn luyện viên tay cầm gậy điện, ánh mắt sắc lẹm quét qua một lượt, bắt đầu ra lệnh.
"Từ trái sang, mỗi người tự t/át vào mặt vừa ăn năn trong 10 phút!"
Cô gái đầu tiên bên trái rõ ràng đã ở đây lâu, bị nhào nặn đến thuần phục.
Ánh mắt cô đờ đẫn, cánh tay giơ lên như máy, nghe lời t/át mạnh vào chính khuôn mặt mình.
Những tiếng "bốp bốp" vang lên rành rọt, đi kèm lời tụng niệm đều đều:
"Tôi là kẻ tội đồ, không nên đòi ly hôn chồng, đ/á/nh là yêu m/ắng là thương, chồng đ/á/nh tôi chỉ vì yêu tôi quá mà thôi..."
Người thứ nhất vừa dứt, cô gái thứ hai lập tức tiếp nối.
"Tôi là kẻ tội đồ, không nên mặc váy hở lưng ra đường, dụ dỗ đàn ông khác, thân thể này chỉ thuộc về chồng tôi..."
Đến lượt cô gái thứ mười, cô ưỡn cao cổ, nhất quyết không chịu hành động.
Thậm chí còn trợn mắt: "Sao tao phải nghe lời mày? Các người đang s/ỉ nh/ục nhân quyền, tao sẽ báo cảnh sát!"
Tôi không nhịn được liếc nhìn, số 10 là cô gái nhuộm tóc vàng, trông chừng hai mươi, gương mặt còn phảng phất nét ngây thơ trẻ con.
Sự ngây thơ ấy, ở chốn q/uỷ quái này tất nhiên phải trả giá.
Quả nhiên, mặt huấn luyện viên đằng đằng sát khí, hắn túm tóc số 10 lôi phăng khỏi hàng ngũ.
Hắn vung gậy điện đ/âm thẳng vào bụng cô gái, hả hê lắng nghe tiếng thét thảm thiết.
"Ở ngôi trường này, các người không cần nhân quyền, chỉ cần nhớ kỹ một chữ: TUÂN LỆNH.
"Đây, chính là kết cục của kẻ không nghe lời."
Số 10 bị điện gi/ật co gi/ật, quằn quại co rúm dưới đất.
Nhưng miệng cô không chịu kêu xin:
"Lũ s/úc si/nh! Tao là con người đ/ộc lập, không phải nô lệ, có giỏi thì gi*t tao đi!"
Huấn luyện viên dừng tay, chân đạp mạnh lên eo cô gái.
"Ở đây, phương pháp tr/a t/ấn còn nhiều lắm. Tao xem mày cứng họng đến bao giờ."
Hắn phẩy tay, lập tức có người mang tới thùng thủy tinh cao ngang người.
Bên trong lúc nhúc đầy côn trùng, nhìn mà phát gh/ê.
"L/ột quần nó ra, quẳng vào đây."
Một cái vẫy tay, hai gã đô con áp giải số 10.
Mặt cô gái tái mét, thân hình r/un r/ẩy vì kh/iếp s/ợ tột độ, nhưng vẫn cắn ch/ặt môi không chịu khuất phục.
Khi bàn tay hai gã đàn ông chạm vào quần cô gái, tôi bước ra, đối diện ánh mắt hứng thú của huấn luyện viên.
Tôi lười nhác buông lời:
"Thả cô ấy ra, để tôi vào."
2
Huấn luyện viên có vẻ chưa gặp học viên nào như tôi.
Hắn liếc nhìn bảng tên tôi, hứng thú đọc: "Số 11, Hải Sa? Thú vị đấy."
"Ta luôn hào phóng với phụ nữ xinh đẹp, tất nhiên sẽ thỏa mãn nguyện vọng của em."
Hắn vung tay, số 10 được thả ra.
Cô gái ngã vật xuống đất, ánh mắt lo lắng nhìn tôi.
"Hay là để em..."
Tôi dùng ánh mắt ngăn cô tiếp lời, thẳng bước đến trước mặt huấn luyện viên.
Mấy gã đô con xoa xoa tay, cười gian díu định xông tới l/ột quần tôi.
Tôi nhẹ nhàng né tránh, chỉ tay vào thùng thủy tinh:
"Cởi quần cũng được, nhưng chỉ dùng cái này thôi sao? Coi thường ai vậy?"
Huấn luyện viên cười gằn:
"Cô bé, trong này toàn côn trùng đ/ộc thu thập khắp thế giới, đảm bảo khiến em sống không bằng ch*t."
"Với lại thùng làm bằng kính chống đạn dày nhất, đừng mơ tẩu thoát..."
Lời hắn chưa dứt, tiếng "rầm" vang lên khiến tất cả đứng hình.
Tôi một cước đ/á vỡ tan chiếc thùng kính "bất khả xâm phạm" hắn vừa khoác lác, còn kh/inh bỉ phì một tiếng.
Sát thương không nhiều nhưng s/ỉ nh/ục thì cực mạnh.
Huấn luyện viên đờ đẫn hồi lâu: "Không... không thể nào!"
"Có gì lạ đâu? Các người nên kiểm tra xem có ai ăn chặn không, dám dùng vật liệu giả nhái kém chất lượng thế này."
Tôi hất khuỷu tay, hai gã đô con ngã chỏng gọng vào đống côn trùng.
Lũ côn trùng lập tức bò đầy người họ. Họ cảm nhận được cơn đ/au nhức nhối nhưng không dám mở miệng kêu la.
Đồng thời, vô số côn trùng bò về phía huấn luyện viên, mật độ dày đặc khiến mặt hắn từ đen chuyển trắng bệch.
Sự cố nghiêm trọng như vậy khiến buổi huấn luyện hôm nay đành phải dừng lại.
Bọn huấn luyện viên bận bịu bắt côn trùng, học viên được cho tự do hoạt động.
Số 10 tiến về phía tôi.
Mắt cô đỏ hoe:
"Hải Sa, cảm ơn chị đã c/ứu em."
"Em cũng mới bị đưa đến hôm nay, chị em mình kết bạn nhé?"
Tôi nhướng mày: "Kết bạn để làm gì? Để cùng nhau đi tập huấn à?"
Số 10 liếc nhìn xung quanh, áp sát tai tôi thì thầm:
"Ý em là, cùng nhau trốn khỏi đây."
"Tôi không định trốn."
Tôi đưa tay ra.
"Nhưng tôi định lật nhào nơi này, em còn muốn đi cùng không?"
Số 10 sững người, vẻ ảm đạm trên gương mặt bỗng bừng sáng.
Mặt cô ửng đỏ vì phấn khích, đôi mắt sáng rực, bàn tay nhỏ bé đặt lên tay tôi.
"Em đồng ý!"
3
Số 10 tên Tô Thi, khác biệt với những người khác, cô bị chính cha ruột đưa vào đây.
Bởi cô lén làm thủ thuật triệt sản, khiến cuộc hôn nhân vì mục đích thương mại giữa hai gia tộc thất bại.
Trong cơn thịnh nộ, cha cô đem cô như đồ bỏ vào đây, đối ngoại thì tuyên bố cô ra nước ngoài dưỡng bệ/nh.
Nhưng vừa đưa cô đi xong, ông ta đã rước con gái riêng về tiếp tục hôn ước.
Tô Thi mới hai mươi đã thấu hiểu mặt tối nhất của thế gian.
"Chị Hải Sa biết không? Hôn phu của em đã có con riêng ba tuổi rồi."
"Em không muốn trở thành công cụ gả cho hắn, càng không muốn trong hoàn cảnh ấy sinh ra đứa trẻ không được mong đợi, để nó lặp lại bi kịch của đời trước."
Không sinh con, trong mắt cha cô chính là tội á/c.